Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 639: CHƯƠNG 639: BÍ CẢNH HẮC MA UYÊN!

Thời gian quản lý phúc địa trôi qua rất nhanh.

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong phúc địa đều không cần Lục Huyền tự mình lo liệu, hiếm khi có được thời gian tu luyện nên ngày nào hắn cũng tu hành quan tưởng vài loại công pháp lấy được từ trong quầng sáng.

Những lúc rảnh rỗi, hắn sẽ đến chỗ Bạch Viên và Long Quy ngồi chơi một lát.

Từ sau khi nhóm hung thú trong cấm địa được hắn giải quyết nhanh gọn, công việc đã nhẹ nhàng hơn nhiều, không cần ngày nào cũng phải qua đó nữa.

Cách vài ngày, hắn sẽ vào cấm địa thu thập một ít huyết nhục thừa của yêu thú, tinh huyết của những yêu thú dung hợp thất bại, và cả những âm hồn oán niệm lơ lửng trong thông đạo đỏ sậm như cô hồn dã quỷ.

Thỉnh thoảng, hắn sẽ trở về động phủ trong tông môn để quan sát, chăm sóc đám linh thực của mình, cũng thuận tiện ghé qua tiểu viện âm phủ và bí cảnh không trọn vẹn để đáp ứng nhu cầu của đám linh thực được gieo trồng tại đây.

Trong khoảng thời gian này, phúc địa lại bùng phát Đế Lưu Tương một lần nữa, Lục Huyền thu thập được không ít, còn tiện tay vơ vét luôn phần của lão Long Quy.

Cứ như thế, ba tháng trôi qua nhanh chóng.

Hôm nay, hắn trở lại tông môn.

Lục Huyền ngồi trên linh hạc, nhạy cảm phát hiện ra bầu không khí trong nội tông có chút khác lạ so với ngày thường. Nếu ngẫu nhiên thấy vài người đồng môn, chưa đợi Lục Huyền qua chào hỏi, họ đã vội vàng rời đi, như thể có thứ gì đang đuổi theo sau lưng vậy.

Lục Huyền mang theo vài phần thắc mắc, trở lại động phủ, an tâm bồi dưỡng linh thực, chăn nuôi linh thú, ra dáng một vị linh thực sư cần mẫn siêng năng. Đến ngày thứ hai, hắn đi tới động phủ của Hỏa Lân Nhi.

"Lục sư đệ, không phải ngươi đang quản lý phúc địa sao? Sao lại có thời gian đến chỗ ta thế này?" Hỏa Lân Nhi vừa thấy Lục Huyền, gương mặt non nớt đã thoáng vẻ kinh ngạc.

"Trong phúc địa đã có mấy vị đồng môn khác trông coi, mọi thứ đều ổn cả nên ta về thăm đám linh thực trong động phủ một phen. Đúng rồi, Hỏa sư huynh, lúc trở về ta thấy không ít đồng môn vội vã qua lại, không biết đã xảy ra đại sự gì?" Lục Huyền tò mò hỏi.

"Gần đây Tu Hành giới có một chuyện lớn, một bí cảnh cỡ lớn vừa xuất hiện tại Hắc Ma Uyên. Nơi đó tà ma khắp chốn nhưng lại ẩn giấu rất nhiều cơ duyên. Nghe nói, có tu sĩ đã tìm được không chỉ một môn công pháp và pháp khí cấp bậc ngũ phẩm từ bên trong. Tin tức này truyền ra đã thu hút vô số tu sĩ kéo đến, muốn đoạt lấy một phần cơ duyên."

Lục Huyền nghe vậy, có chút đăm chiêu rồi khẽ gật đầu.

"Sao nào, Lục sư đệ không động tâm với bảo vật ngũ phẩm à?" Hỏa Lân Nhi cười hỏi.

"Sư huynh cứ đùa, ta chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, sao có thể không động tâm với bảo vật cấp bậc Kết Đan được?" Lục Huyền không nhịn được bật cười.

Lời này cũng không sai, tuy trong tay hắn đã có không ít bảo vật ngũ phẩm, nhưng đồ vật cấp bậc này, ai lại chê nhiều chứ?

"Ta đang định vào bí cảnh này thăm dò một phen, nếu Lục sư đệ động tâm, hay là cùng đi với ta, ngươi thấy thế nào?"

"Có sư huynh chân truyền dẫn dắt, phương diện an toàn đương nhiên không cần bàn cãi. Nhưng mà, sư đệ vẫn có chút tự mình hiểu lấy, tu vi tuy tạm ổn nhưng không có pháp khí hộ thân, cũng chẳng có thuật pháp cường đại, đi theo sư huynh chỉ tổ làm gánh nặng, cho nên ta vẫn nên thành thật ở lại tông môn thì hơn."

"Cũng được, ta tôn trọng suy nghĩ của sư đệ. Chẳng qua tu hành nhất đạo, không tránh được chữ ‘tranh’, chỉ có ra sức tranh thủ mới có thể đạt được đại cơ duyên, từ đó có thêm khả năng tiến xa hơn. Dù ngươi không muốn tranh với người khác thì họ cũng sẽ chủ động đến tranh với ngươi, những chuyện này đều không thể tránh được." Trên gương mặt non nớt của Hỏa Lân Nhi lộ ra vẻ lão luyện không hợp với tuổi tác.

"Sư huynh nói có lý, nhưng tâm ý của sư đệ đã quyết." Lục Huyền khẽ cười nói.

"Các ngươi tranh giành là chuyện của các ngươi, ta có con đường của riêng mình, không một ai tranh giành với ta được." Trong lòng hắn lặng lẽ cảm khái một câu.

"Nếu sư đệ đã kiên định lựa chọn con đường linh thực sư này, vậy ta cũng không miễn cưỡng." Hỏa Lân Nhi cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi, tu vi của gã cao thâm, thiên phú xuất chúng, thân là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông, khắp người đều là bảo vật, tự nhiên không để tâm đến suy nghĩ của Lục Huyền. Thực tế, gã mời Lục Huyền đi cùng cũng chỉ vì coi trọng thiên phú của hắn trên phương diện linh thực mà thôi.

"Vậy chúc sư huynh chuyến này thu được thiên đại cơ duyên, tìm được bảo vật mà mình hằng ao ước!" Lục Huyền mỉm cười chúc phúc.

Sau đó, hắn cáo biệt Hỏa Lân Nhi, trở lại động phủ của mình. Nghỉ ngơi một lát, đang định ra linh điền xem xét linh thực thì đột nhiên Bách Lý Kiếm Thanh tìm tới cửa.

"Lục đại ca, Lục đại ca, huynh có nghe nói đến bí cảnh cỡ lớn vừa xuất hiện ở Hắc Ma Uyên không?" Gã hưng phấn bước vào, không kịp chờ đợi đã hỏi Lục Huyền.

"Có nghe, nghe nói bên trong đã chết không ít người, bao gồm cả tu sĩ của đại tông." Lục Huyền nói.

Bị hắn dội một gáo nước lạnh, Bách Lý Kiếm Thanh lập tức tỉnh táo hơn nhiều, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Huynh không thể chỉ nhìn vào những chuyện đó được, so với họ, số tu sĩ đạt được cơ duyên còn nhiều hơn, thậm chí đại đa số đều sống sót trở về mà."

"Vậy nên đệ định vào đó xem thử?" Lục Huyền lạnh nhạt hỏi.

"Đúng vậy, khó khăn lắm mới có cơ hội nhận được đại cơ duyên như thế, không đi tranh đoạt một phen sau này nhất định sẽ hối hận." Bách Lý Kiếm Thanh trịnh trọng nói.

"Cho dù có nguy hiểm đến mức thân tử đạo tiêu, đệ cũng nguyện ý?"

Bách Lý Kiếm Thanh trịnh trọng gật đầu: "Thân là đệ tử đại tông, lại có đồng môn bầu bạn, ta có lòng tin sẽ toàn thân trở ra. Lục sư huynh, huynh không định vào bí cảnh xem thử sao?"

"Không có ý đó." Lục Huyền lạnh nhạt trả lời.

"Đáng tiếc, Lục sư huynh có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, còn lợi hại hơn ta và mấy người hảo hữu đồng môn mà ta quen biết. Ta đang muốn nhân cơ hội này để dựa hơi huynh đây." Bách Lý Kiếm Thanh cười hắc hắc, đôi mắt dài nhỏ híp lại thành một đường.

"Tu vi của ta đều là dựa vào đan dược mà chồng chất lên, hơn nữa, ta gia tăng tu vi cũng chỉ để cảnh giới cao hơn sẽ bồi dưỡng được nhiều linh thực hơn. Còn mấy thứ như thuật pháp, pháp khí, phù lục… đều là loại tầm thường, so ra vẫn kém xa những tu hành giả đã trải qua vô số lần tranh đấu sinh tử kia." Lục Huyền thuận miệng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!