"Chúc mừng sư huynh nhận được nhiều cơ duyên như vậy, đáng tiếc ta không có phúc duyên bực này, chỉ có thể thành thật ở lại tông môn bồi dưỡng linh thực." Trong mắt Lục Huyền lóe lên một tia hâm mộ.
"Thuận tiện thu hoạch thêm quầng sáng, nhận được mấy món bảo vật nho nhỏ như Ngọc Tẩy Linh Lộ, Thanh Vi Ngọc Tỏa, Địch Trần Đan mà thôi." Hắn lại bổ sung trong lòng.
Đối với thu hoạch của Hỏa Lân Nhi tại Hắc Ma Uyên, Lục Huyền ngoài miệng thì hâm mộ nhưng trong lòng lại chẳng mấy bận tâm.
Đối phương vất vả khổ cực ra ngoài lâu như vậy, cả ngày phải chém giết với yêu thú tà ma, còn phải đối mặt với những tu sĩ luôn rình rập xung quanh, vậy mà bảo vật nhận được còn không bằng hắn ở trong tông môn bồi dưỡng linh thực, thu hoạch quầng sáng… Chênh lệch lớn như vậy, bảo sao hắn chịu đi thăm dò bí cảnh cho được?
Hỏa Lân Nhi chỉ đi ngang qua động phủ của Lục Huyền nên thuận đường ghé vào hỏi thăm hắn một phen. Sau khi thấy tâm ý hắn đã quyết, y cũng không miễn cưỡng, trò chuyện vài câu rồi vội vàng rời đi để chuẩn bị cho lần tiến vào bí cảnh tiếp theo.
Thời gian Lục Huyền ở trong động phủ đã không ngắn, vẫn cần phải trở về Vạn Yêu Quật để hoàn thành chức trách quản lý phúc địa. Ngay sau đó, hắn cũng trở lại phúc địa.
Đám Ngọc Lộ Quả vẫn chưa chín, hắn dự định lần sau trở về sẽ hái toàn bộ, thu hoạch quầng sáng một thể.
Mọi chuyện bên trong phúc địa vẫn như thường lệ, đa số linh thú tuy có va chạm nhỏ, vấn đề lặt vặt phát sinh, nhưng đều được nhóm người Tôn Vân giải quyết ổn thỏa, không cần Lục Huyền ra tay.
Mỗi ngày, hắn đều chăm chỉ tu hành mấy loại công pháp quý hiếm lấy được từ trong quầng sáng, lúc rảnh rỗi sẽ đến thăm gia đình Bạch Ngọc Kình Thiên Viên hoặc trò chuyện với lão Long Quy một hồi. Cách một khoảng thời gian, hắn sẽ tiến vào cấm địa thu thập huyết nhục của yêu thú phế liệu, giúp Thanh Khâu Hồ quan sát tình hình các đối tượng thí nghiệm của nó.
Nửa tháng trôi qua, vào lúc hắn đang tĩnh tọa tu luyện trong Vân ốc, đột nhiên một đạo truyền âm xuyên qua cấm chế bay tới bên cạnh. Hắn tiện tay vung lên, cấm chế hé mở, âm thanh trực tiếp vang lên bên tai: "Lục sư điệt, ta đã trở về."
Lục Huyền đột ngột đứng bật dậy, dùng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi cửa phòng, vừa hay nhìn thấy Thương Ngô Chân Nhân đang đứng trên mây, thân thể hùng vĩ như được đúc từ tinh thiết.
"Cung nghênh sư thúc trở về." Hắn xoay người thi lễ.
"Chuyện ta muốn làm xem như thuận lợi, nên đã trở về sớm hơn dự tính. Trong khoảng thời gian này, đã vất vả cho sư điệt chăm sóc đám linh thú trong phúc địa rồi."
"Đây là chuyện thuộc bổn phận của ta, cũng may nhờ có mấy vị Tôn Vân sư huynh hết lòng giúp đỡ." Lục Huyền khiêm tốn đáp.
Ánh mắt Thương Ngô Chân Nhân lộ ra một tia tán thưởng: "Những gì sư điệt làm, ta đều đã biết."
Thương Ngô Chân Nhân đã sớm biết nhất cử nhất động của Lục Huyền trong phúc địa thông qua lời kể của nhóm người Tôn Vân. Hơn nữa, từ trong miệng họ, gã có thể cảm nhận được sự công nhận của họ đối với Lục Huyền. Đồng thời, gã cũng hiểu được Lục Huyền đã chăm sóc hai con linh thú lục phẩm là Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Long Quy vô cùng chu đáo, khiến cho hai đại linh thú kia cũng cực kỳ tán thưởng hắn.
Một hậu duệ của Bạch Ngọc Kình Thiên Viên được Lục Huyền dốc lòng chăm sóc, thậm chí nó còn ủy thác Tâm Viên Quả cho Lục Huyền bồi dưỡng.
Về phần Long Quy, lại càng không cần phải nói, 《 Cực Lạc Tâm Kinh 》và Mỹ Âm Châu đã khiến cho mối giao tình này trở nên vững như thành đồng.
Nhưng có một chuyện càng khiến Thương Ngô Chân Nhân cảm thấy bất ngờ, đó chính là thái độ của Thanh Khâu Hồ trong cấm địa đối với Lục Huyền.
Gã vốn là người quản lý phúc địa, đương nhiên cũng biết rõ chuyện Thanh Khâu Hồ đang làm thí nghiệm với các loại hung thú, tà thú. Nhưng thực sự không ngờ, một con linh thú ngũ phẩm luôn độc hành, thích đi theo lối riêng như vậy, cũng có phần coi trọng Lục Huyền.
Từ trong miệng nó, gã biết được, Lục Huyền đã bỏ ra rất nhiều công sức trong quá trình nó thí nghiệm hung thú, giúp nó tăng tốc độ và tiến độ luyện chế Đạo Binh lên rất nhiều.
Sau khi biết được tất cả những chuyện này, đương nhiên là Thương Ngô Chân Nhân cảm thấy cực kỳ hài lòng đối với Lục Huyền.
"Lục sư điệt, đây là 1000 Kiếm Ấn cùng với ba bình Đế Lưu Tương mà trước kia ta thu thập được, cứ coi như thù lao hơn nửa năm nay ngươi thay ta quản lý phúc địa đi."
Lời vừa dứt, một đống lớn Kiếm Ấn cùng ba chiếc bình bạch ngọc nhỏ chậm rãi bay tới trước mặt Lục Huyền.
"Đa tạ sư thúc!" Lục Huyền cũng không khách khí, hắn lập tức nhận lấy Kiếm Ấn và bình nhỏ, thu vào túi trữ vật.
Thương Ngô Chân Nhân đã trở về Vạn Yêu Quật, nhiệm vụ của hắn cũng đã hoàn thành. Lục Huyền không ở lại lâu, từ biệt đối phương cùng đám người Tôn Vân rồi trở lại động phủ.
Vừa rời khỏi Trận Đường đi tới chân núi, lòng hắn tràn đầy mong đợi, đang định đi thu hoạch hơn ba mươi quầng sáng Ngọc Lộ Quả còn lại thì bỗng nhiên, một tấm truyền tin phù vẫn luôn lơ lửng bên ngoài trận pháp phòng hộ đã thu hút sự chú ý của hắn.
Lục Huyền dùng linh lực kích phát, bên trong phù lục lập tức truyền đến giọng nói quen thuộc của Bách Lý Kiếm Thanh: "Lục đại ca, ta đã trở về từ Hắc Ma Uyên, nhưng lần này gặp phải tà ma bộc phát, bị thương không nhỏ, nên chỉ để lại một tấm phù lục bên ngoài động phủ của huynh. Nếu huynh nhìn thấy nó, có thể đến động phủ của ta được không? Ta có một hạt linh chủng muốn giao cho huynh."
Giọng nói của y toát lên vẻ mệt mỏi, hoàn toàn không có sức sống như Bách Lý Kiếm Thanh thường ngày.
Sắc mặt Lục Huyền lập tức trầm xuống, hắn không còn bận tâm đến đám linh thực trong linh điền nữa mà trực tiếp chạy thẳng tới động phủ của Bách Lý Kiếm Thanh.
Một lát sau…
"Lục đại ca, huynh đã đến rồi." Bách Lý Kiếm Thanh nhìn thấy Lục Huyền chạy đến, hai mắt híp lại, khuôn mặt trắng bệch cố gắng nặn ra một nụ cười. Có thể nhìn ra được trạng thái của y lúc này không được tốt lắm, từ ngực đến hông có một vết thương sâu hoắm, gần như chém xuyên qua nửa người. Thậm chí trên miệng vết thương còn có một lớp hắc khí nhàn nhạt quẩn quanh, bên trên đã được bôi một loại thuốc mỡ màu xanh đậm.
"Đệ cứ nằm yên đi." Lục Huyền trầm giọng nói.
"Chuyện gì đã xảy ra? Sao đệ lại thành ra thế này, vết thương có nghiêm trọng không?"
"Nói nghiêm trọng thì cũng không hẳn, chỉ là cơ thể không được thoải mái cho lắm. Trong người ta đã bị tà ma khí xâm nhập, vất vả lắm mới kéo được nửa cái mạng trở về tông môn, nhận được một loại thuốc mỡ có thể ức chế tà ma khí lan tràn từ chỗ một vị sư huynh luyện đan, đoán chừng phải tu dưỡng một thời gian mới có thể khôi phục. Dù sao thì cũng may là nhặt về được cái mạng nhỏ." Bách Lý Kiếm Thanh lòng còn sợ hãi nói.