Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 655: CHƯƠNG 655: LÊN ĐƯỜNG ĐẾN HỎA VÂN ĐỘNG!

“Lục sư điệt quả không hổ là linh thực sư ưu tú nhất của tông môn. Vấn đề nan giải như vậy mà ngươi có thể nhanh chóng tìm ra ngọn nguồn và cách giải quyết.” Thanh Hư Chân Nhân khẽ gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng.

“Vậy sư đệ có nguyện theo ta cùng tới Hỏa Vân Động, giúp ta giải quyết nan đề của đồng tộc hay không?” Hỏa Lân Nhi nhìn Lục Huyền, trong mắt mang theo nỗi chờ mong chan chứa.

“Hả...” Lục Huyền không khỏi sững sờ.

“Hỏa Vân Động chính là nơi ta sinh ra, trước kia vốn là một bí cảnh của tông môn, sau khi được khai phá thì gần như đã trở thành nơi ở của tộc nhân chúng ta. Bên trong đó, hỏa linh khí nồng đậm, rất thích hợp để tu hành công pháp và bồi dưỡng linh thực hệ Hỏa. Hy vọng sư đệ có thể giúp sư huynh việc này, cùng ta trở về Hỏa Vân Động xem xét tình hình.”

“Xin hỏi Hỏa sư huynh, đường xá có xa xôi lắm không? Gần đây, Tu Hành giới xuất hiện rất nhiều tà ma, tu vi của ta lại thấp kém, không giỏi đấu pháp, nếu ra ngoài e rằng sẽ gặp phải nguy hiểm không nhỏ.”

“Khoảng cách cũng không quá xa, chưa tới vạn dặm.” Hỏa Lân Nhi trầm giọng nói: “Về phần nguy hiểm, theo ta được biết, khu vực bên đó gần đây khá yên bình, chưa từng xuất hiện tà tu hay tà ma lợi hại, huống chi còn có ta và các đồng môn khác đồng hành, Lục sư đệ không cần phải lo lắng cho sự an nguy của bản thân.”

Lục Huyền trầm ngâm không nói, như thể đang cân nhắc lợi hại.

“Lục sư điệt, ngươi nói việc giải quyết Ma Diễm Trùng cần linh thực sư có kinh nghiệm phong phú, nhìn khắp Thiên Kiếm Tông này, còn ai có kinh nghiệm phong phú hơn ngươi nữa? Nếu ngươi lo lắng về vấn đề an toàn, ta có thể tặng ngươi một tấm phù lục phòng hộ ngũ phẩm, xem như thù lao cho việc giải quyết vấn đề Ma Diễm Trùng.”

“Có tấm phù lục ngũ phẩm kia, dù ngươi gặp phải tu sĩ Kết Đan, hoặc tà ma cấp Họa cũng có khả năng chạy thoát rất lớn.” Lão giả gầy gò bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

Trong lòng Lục Huyền không khỏi dao động. Hơn nữa, khi một vị sư thúc Kết Đan đã đưa ra yêu cầu, một đệ tử nội môn như hắn dù có quyền từ chối cũng khó mà dám nói ra, bởi một khi từ chối, chỉ sợ hắn sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp tục ở lại Thiên Kiếm Tông này nữa.

Đó là chưa kể mối giao tình giữa hắn và Hỏa Lân Nhi cũng không tệ, bình thường đối phương vốn rất quan tâm đến hắn. Hiện giờ tộc nhân của đối phương gặp phải vấn đề, y buộc phải tới cầu viện, về tình về lý, hắn đều không nên từ chối.

Đương nhiên, quan trọng nhất là hắn đã được Thiên Kiếm Tông che chở nhiều năm, cũng nhận được không ít linh chủng quý hiếm từ tông môn, nhờ vào những tài nguyên này mới có được ngày hôm nay. Hiện giờ tông môn cần đến, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì hắn nhất định phải báo đáp.

Hơn nữa, có Hỏa Lân Nhi là đệ tử chân truyền thực lực mạnh mẽ cùng các vị đồng môn khác đồng hành, lại thêm tấm phù lục ngũ phẩm mà Thanh Hư Chân Nhân đã hứa tặng, phương diện an toàn xem như đã được đảm bảo rất lớn. Càng không cần nhắc tới chuyện trong tay hắn vẫn còn mấy chục loại pháp khí và bảo vật ngũ phẩm, cùng rất nhiều kiếm phù tứ phẩm có sức sát phạt cực mạnh.

Dựa vào thực lực của bản thân, ngộ nhỡ gặp phải tu sĩ Kết Đan, dù không thể diệt sát đối phương, hắn vẫn tự tin mình có thể dễ dàng chạy thoát, bảo toàn tính mạng.

Nghĩ đến đây, Lục Huyền đã quyết định dứt khoát: “Vậy ta sẽ theo Hỏa Lân Nhi sư huynh tới Hỏa Vân Động, chỉ mong sư huynh bảo vệ tốt cái mạng nhỏ này của sư đệ.”

“Ha ha ha, đa tạ Lục sư đệ!” Hỏa Lân Nhi sang sảng cười lớn: “Sư đệ cẩn thận tiếc mệnh như thế mà vẫn nguyện ý mạo hiểm lên đường, giải quyết khó khăn cho sư huynh, lòng ta rất cảm động. Sư huynh đảm bảo với ngươi, dù ta có bỏ mạng cũng sẽ bảo vệ ngươi an toàn trở về tông môn.” Y ngừng cười, trịnh trọng hứa hẹn với Lục Huyền.

Sau khi quyết định, vì chuyện này khá khẩn cấp nên Lục Huyền cũng không có nhiều thời gian chuẩn bị. Hắn nhanh chóng trở về động phủ xử lý vài công việc, sau đó chạy tới động phủ của Hỏa Lân Nhi.

Trong các linh thú tại động phủ, hắn mang theo Đạp Vân Linh Miêu và Yêu Quỷ Đằng, một con có khả năng phát hiện tà ma, một con có cảm ứng cực kỳ nhạy bén với linh chủng.

“Hỏa sư huynh, ta đến muộn.”

Hỏa Lân Nhi và hai đồng môn Thiên Kiếm Tông đã chờ sẵn trước cửa động phủ.

“Không đâu, chúng ta cũng vừa mới chuẩn bị xong.” Hỏa Lân Nhi cười nói. Hai đồng môn đi cùng y là một nam một nữ, người nam râu tóc bạc trắng, toàn thân tỏa ra hàn ý, người nữ mặt lạnh như sương, biểu cảm nghiêm nghị.

“Lục sư đệ, để ta giới thiệu hai vị này cho ngươi. Vị này là Từ Vĩnh sư huynh, vị này là Chu Vân Ninh sư tỷ, đều có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, đồng thời có trình độ cao thâm về thuật pháp hệ Băng, rất thích hợp để xử lý Hỏa Tinh Chi dị biến giai đoạn đầu.”

“Chào Từ sư huynh, Chu sư tỷ.”

“Lục sư đệ, ngưỡng mộ đã lâu.” Hai người khẽ gật đầu với Lục Huyền.

“Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuất phát thôi.” Hỏa Lân Nhi nói xong liền lấy một chiếc phi thuyền nhỏ từ túi trữ vật ra, ném xuống đất.

Phi thuyền nhanh chóng biến lớn, trong nháy mắt đã dài hơn một trượng, mặt ngoài bao trùm một tầng linh lực mỏng manh.

“Đây là Thanh Linh Chu, pháp khí phi hành tứ phẩm, ta thường dùng để di chuyển đường dài.” Y giới thiệu qua với mấy người Lục Huyền, sau đó nhảy lên Thanh Linh Chu.

Ba người Lục Huyền cũng theo sát phía sau, lần lượt nhảy lên phi chu. Phi chu bay vút lên trời, tốc độ không ngừng tăng nhanh, từng ngọn núi lướt qua dưới chân bốn người.

Sau mười mấy hơi thở, phi chu đã ra khỏi phạm vi tông môn.

“Lần này, mấy vị sư đệ sư muội tới Hỏa Vân Động giải quyết vấn đề linh thực dị biến thay tộc nhân của ta, tại hạ vô cùng cảm kích. Chờ đến nơi, mọi chuyện còn phải nhờ vào các vị đồng môn.”

“Hỏa sư huynh khách sáo rồi, chúng ta chỉ đi hỗ trợ mà thôi, công việc chủ yếu vẫn phải dựa vào tài năng về linh thực của Lục sư đệ.” Khóe miệng Từ Vĩnh thoáng nở một nụ cười, Chu Vân Ninh cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Hai vị sư huynh sư tỷ khiêm tốn rồi, thuật pháp băng hàn của các vị mới là chủ lực. Còn nữa, Hỏa sư huynh, chờ đến Hỏa Vân Động, huynh phải làm tròn bổn phận chủ nhà đấy nhé.” Lục Huyền khẽ cười nói.

“Tất nhiên rồi, Hỏa Vân Động có một ít đặc sản, đến lúc đó ta sẽ mời mấy vị sư đệ sư muội nếm thử.” Hỏa Lân Nhi cười đáp, vấn đề của tộc nhân sắp được giải quyết, tâm trạng y cũng tốt lên rất nhiều.

Phi chu xuyên qua mây trắng với tốc độ cực nhanh, bốn người tán gẫu một hồi rồi thôi. Từ Vĩnh nhắm mắt dưỡng thần, Chu Vân Ninh ngồi xuống tu luyện, còn Hỏa Lân Nhi vừa điều khiển phi thuyền vừa chú ý động tĩnh xung quanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!