Phải biết rằng, để đảm bảo Ma Diễm Trùng thức tỉnh không gây tổn hại đến linh thực, suốt cả quá trình này, Lục Huyền vẫn luôn vận dụng linh thức, tập trung tinh thần cao độ, không dám phân tâm dù chỉ một khắc.
Về phần hai người Chu Vân Ninh, thi triển thuật pháp hệ Băng tinh diệu trong thời gian dài như vậy cũng khiến linh lực trong cơ thể tiêu hao rất nhiều, bọn họ cũng cần tĩnh dưỡng một phen.
Mấy người theo Hỏa Trậm xuyên qua từng thông đạo đỏ rực, cuối cùng cũng tới một đại sảnh rộng lớn. Đại sảnh được bố trí cực kỳ xa hoa, tinh thạch hệ Hỏa phủ kín khắp nơi, xung quanh bày biện bàn ghế làm từ linh mộc, có mấy chục tới hơn trăm miếng ngọc thạch hỏa hồng tinh khiết tô điểm.
Mọi người lần lượt ngồi xuống, các thiếu nam thiếu nữ đã chờ sẵn liền bưng lên linh quả, linh tương cùng đủ loại món ngon đặc sắc.
“Lục sư đệ, Từ sư đệ, Chu sư muội, các ngươi không cần khách khí, cứ tự nhiên thưởng thức. Chỗ thịt linh thú này đều lấy từ các loại linh thú được nuôi dưỡng trong Hỏa Vân Động, chất thịt tươi non, ẩn chứa linh lực phong phú, nếm thử sẽ cảm nhận được một hương vị khác biệt. Còn Lưu Vân Tương này nữa, đây là đặc sản của Hỏa Vân Động chúng ta, các ngươi nhất định phải uống thêm mấy chén, lúc về mỗi người nhớ mang theo vài bình.” Hỏa Lân Nhi cười nói với mấy người Lục Huyền.
Lục Huyền quan sát linh tương trong ly, nó có màu đỏ rực như lửa, khẽ lay động tựa những đám mây lửa xinh đẹp đang trôi nổi bên trong.
“Trong Hỏa Vân Động còn có Hỏa Vân tuyền, cũng coi như là một bảo địa trong bí cảnh khi xưa, tuy bảo vật bên trong đã bị khai thác gần hết nhưng vẫn còn giữ lại một ít điểm đặc biệt, linh tuyền ẩn chứa hỏa linh lực tinh thuần nồng đậm. Sau khi tộc ta tiếp quản Hỏa Vân Động đã nuôi dưỡng nguyên tinh hỏa linh được thuần hóa trong Hỏa Vân tuyền, hỏa linh và linh tuyền bổ sung cho nhau, cùng nhau phát triển.”
“Do bị nguyên tinh hỏa linh kia ảnh hưởng nên linh tuyền trong Hỏa Vân tuyền càng thêm tinh khiết, sử dụng trong thời gian dài còn có thể khiến tu sĩ cải thiện thể chất, vậy nên ta và rất nhiều tộc nhân của ta đều có thiên tư không tầm thường về thuật pháp hệ Hỏa.”
Lục Huyền bừng tỉnh đại ngộ, đến lúc này mới hiểu Tiên Thiên Hỏa Linh chi thể của Hỏa Lân Nhi đến từ đâu.
“Thì ra là do uống nhiều nước tắm...” Hắn thầm châm chọc một câu, nhưng chén rượu trong tay vẫn ngoan ngoãn đưa lên môi.
Uống một ngụm Lưu Vân Tương, một luồng hơi nóng từ yết hầu chảy xuống, lan ra toàn thân, mang đến cảm giác ấm áp như được ngâm mình trong suối nước nóng.
“Phù...” Lục Huyền thở ra một hơi dài, một làn khói trắng từ trong miệng bắn ra như mũi tên rồi tan biến vào không trung.
“Lưu Vân Tương này quả là mạnh!” Hắn không khỏi cảm thán.
Cơm nước no nê, mọi người cùng nhau ngồi thưởng thức linh quả độc đáo của Hỏa Vân Động và tán gẫu về những chuyện kỳ thú cũng như các động thái gần đây trong giới tu hành.
“Tộc trưởng!” Đột nhiên, một tu sĩ Hỏa Vân Động vội vã chạy vào, gã tới trước mặt Hỏa Trậm, dáng vẻ do dự như muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì cứ nói thẳng!” Hỏa Trậm thấy gã như vậy, trong lòng cũng cảm thấy không ổn, lập tức lạnh mặt quát.
“Không biết nguyên tinh hỏa linh trong Hỏa Vân tuyền đột nhiên phát điên cái gì, hiện giờ đã rơi vào trạng thái cuồng bạo, còn điên cuồng tấn công các tộc nhân trấn thủ linh tuyền, trong nháy mắt đã khiến sáu tộc nhân thiệt mạng! Giờ nó đang trùng kích cấm chế bố trí xung quanh Hỏa Vân tuyền!” Tu sĩ kia vội vã hô lên.
“Cái gì?! Nguyên tinh hỏa linh dị hóa?” Hỏa Trậm lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.
“Lân Nhi, ngươi cùng ta đi xem thử, với thực lực của ngươi có thể dễ dàng trấn áp nguyên tinh hỏa linh kia.” Tộc trưởng Hỏa tộc suy tính rất nhanh, sau đó nói với Hỏa Lân Nhi bên cạnh, cũng may vừa vặn lúc này đang có tộc nhân là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông ở đây.
“Được!” Vừa nghe đã có sáu tộc nhân chết trong tay nguyên tinh hỏa linh, khuôn mặt non nớt của Hỏa Lân Nhi cũng toát lên sát khí.
“Lục sư đệ, ba người các ngươi cứ ở lại đây tiếp tục thưởng thức linh quả, ta đi một lát sẽ trở lại. Quấy rầy nhã hứng của các ngươi thế này, thật có lỗi.” Gã quay đầu nói với ba người Lục Huyền.
“Không sao đâu Hỏa sư huynh, để chúng ta đi xem thử cùng ngươi, nếu có gì cần hỗ trợ, cũng có thể phụ một tay.” Ba người Lục Huyền liếc nhau, Chu Vân Ninh vội đứng ra nói.
“Được! Vậy đa tạ ba vị sư đệ sư muội!”
Hỏa Lân Nhi cũng không khách khí, pháp bào màu đỏ thẫm trên người hiện lên từng sợi hỏa diễm, bao lấy Hỏa Trậm và ba người Lục Huyền, sau đó hóa thành một luồng hồng quang, bay tới nơi sâu bên trong thông đạo.
Sau mười mấy hơi thở, Lục Huyền đã tới phía trước một bức tường đá màu đỏ rực. Xuyên qua vô số tầng cấm chế, có thể mơ hồ trông thấy một cái hồ nhỏ phía dưới, hỏa hồng linh dịch trong hồ không ngừng sôi trào.
“Gào!” Đúng lúc này, hắn bị tiếng rống của một con hỏa diễm cự nhân phía dưới thu hút. Hỏa diễm cự nhân này cao tới mười trượng, trên người lửa đỏ bừng bừng, hai tay siết chặt thành quyền, tung những cú đấm như vũ bão, điên cuồng nện lên các tầng cấm chế.
Cấm chế không ngừng rung động như thể sắp sụp đổ. Phải nhờ mấy chục tu sĩ Hỏa Vân Động cố gắng duy trì, cấm chế mới không vỡ tan dưới loạt công kích như mưa rền gió dữ của hỏa diễm cự nhân.
Thấy Hỏa Lân Nhi và Hỏa Trậm xuất hiện, mấy chục tu sĩ đều thở phào nhẹ nhõm.
“Nới lỏng cấm chế, thả nó ra!” Trong mắt Hỏa Lân Nhi hiện lên một tia tàn khốc, gã lên tiếng dặn dò mọi người.
Mọi người như trút được gánh nặng, cùng nhau buông tay.
Không còn cấm chế trói buộc, thân hình hỏa diễm cự nhân lại lớn hơn ba phần, toàn thân hỏa diễm bùng cháy. Nó khụy gối xuống, dùng sức bật lên, hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ phóng lên trời, đánh úp về phía mọi người!
“Nghiệt súc! Nuôi dưỡng ngươi nhiều năm như thế, ngươi lại ra tay sát hại tộc nhân của ta!” Hỏa Lân Nhi giận dữ gầm lên, toàn thân phun trào linh lực, bàn tay ép xuống, một bàn tay đỏ thẫm trống rỗng xuất hiện, che khuất bầu trời, hung hăng chặn đứng hỏa diễm cự nhân.
Linh áp cường thịnh, luồng khí hỏa diễm xẹt qua khiến hết thảy xung quanh đều bị đốt thành tro đen.
Hỏa diễm cự nhân giơ hai tay lên cao, chống đỡ bàn tay đỏ thẫm, từng dòng nham thạch nóng chảy từ thân thể tuôn ra khắp bốn phía, điên cuồng chảy về phía bàn tay khổng lồ.
“Vẫn còn ngoan cố chống cự à?” Hỏa Lân Nhi hừ lạnh một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, từng luồng hỏa tuyến múa lượn quanh hỏa diễm cự nhân, trong giây lát đã hình thành một tấm lưới lửa to lớn, đè xuống người nó từ bốn phương tám hướng.
“Gào!” Mắt thấy bản thân sắp bị lưới lửa khổng lồ kia trói buộc, tầng nham thạch nóng chảy màu đỏ rực vẫn luôn chảy xuôi trên thân thể cự nhân đột ngột nổ tung, giống như núi lửa phun trào, hòa tan những sợi hỏa tuyến trên lưới lửa không còn một mảnh.