Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 664: CHƯƠNG 664: KẾ HOẠCH MỚI!

“Một tấm kiếm phù tứ phẩm đã có thể chém trọng thương tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ. Hiện giờ trong tay ta có đến sáu mươi tấm, hắc hắc, dù thực lực giữa cảnh giới Kết Đan và Trúc Cơ cách biệt một trời một vực, nhưng nếu không may gặp phải, cũng có thể đối đầu một phen.”

Hắn có cảm giác, chỉ trong thoáng chốc, sức chiến đấu của mình đã tăng vọt.

Kiếm phù tứ phẩm vốn là thứ được các đồng môn khác coi như trân bảo, cầu còn không được, nhưng trong tay hắn lại nhiều như hàng bán sỉ, chẳng trách hắn lại tự tin đến thế.

Còn lại mười quả Dưỡng Kiếm Hồ Lô dùng để ngưng kết linh chủng, Lục Huyền lại dựa theo phương pháp đã thuộc nằm lòng, cẩn thận rót linh lực vào hồ lô theo một con đường đặc thù. Trong cảm nhận của linh thức, từng tia kiếm khí nhỏ bé đang tung hoành ngang dọc bên trong hồ lô.

Lục Huyền cẩn thận dẫn dắt những tia kiếm khí ấy cùng với sinh cơ của bản thân hồ lô, rồi chậm rãi dung hợp cả hai vào làm một.

Quá trình dung hợp cực kỳ phức tạp, cũng may hắn có thể cảm nhận trạng thái của linh thực bất cứ lúc nào, cộng thêm linh thức được Uẩn Thần Thiếp ôn dưỡng và tu luyện "Thần Diễn Kinh" nên đã mạnh hơn phần lớn tu sĩ Trúc Cơ khác, nhờ thế mới dẫn dắt hai thứ kia dung hợp thành công.

Một điểm sáng nhỏ li ti xuất hiện bên trong hồ lô, có màu xanh nhạt với vô số kiếm khí nhỏ bé bay múa xung quanh, thỉnh thoảng lại có một hai luồng lặng lẽ dung nhập vào điểm sáng.

“Bước khó khăn nhất đã giải quyết xong, tiếp theo là thai nghén linh chủng Dưỡng Kiếm Hồ Lô, sơ suất một chút là công củi ba năm thiêu một giờ. Xem ra, trong khoảng thời gian này, ta phải thường xuyên tới bí cảnh.” Lục Huyền rút linh thức về, đăm chiêu nghĩ thầm.

Hắn làm theo cách cũ, bước đầu hun đúc nên hình thái ban đầu của linh chủng trong chín trái hồ lô còn lại. Tiếp theo là Liệt Diễm Quả và Băng La Quả nhị phẩm, vì mỗi loại chỉ có năm cây, số lượng linh quả có hạn, nên hắn không hái quả nào mà dùng toàn bộ để ngưng kết linh chủng.

“Đáng tiếc, ngưng chủng tuy tiết kiệm được rất nhiều linh thạch và Kiếm Ấn nhưng lại không có phần thưởng quầng sáng. Đương nhiên, chút hy sinh này cũng đáng, tất cả đều vì lợi nhuận lớn hơn về sau, mất một phần quầng sáng của linh thực nhị phẩm, tam phẩm cũng có thể chấp nhận được.”

Lục Huyền thầm nghĩ, nếu là linh thực tứ phẩm, chắc chắn lúc này hắn sẽ xót xa vô cùng, không thể thản nhiên đối mặt với mất mát dễ dàng như thế.

Tới trước một ngọn núi nhỏ tràn ngập hỏa diễm, Lục Huyền lấy ra Nguyên Hỏa Tinh, bàn tay hóa thành ngọc bích xanh mướt, dùng sức siết chặt. Từng sợi hỏa diễm màu xích hồng tựa như những con hỏa xà bắn ra từ tinh thạch, cuồng loạn bay lượn trên không trung.

Phượng Hoàng Mộc cháy đen ngâm trong ngọn lửa, nhanh chóng cảm nhận được khí tức của Nguyên Hỏa Tinh, khiến khe hở màu vàng sậm ở chính giữa khúc gỗ lặng lẽ sáng lên.

Bỗng, một tiếng phượng hót trong trẻo vang lên.

Chỉ thấy một đôi hư ảnh Phượng Hoàng màu vàng sậm bay ra, hóa thành tia sáng, trực tiếp tóm lấy một con hỏa xà được hình thành từ Nguyên Hỏa Tinh, thoáng chốc đã cắn nuốt không còn một mảnh.

“Phượng Hoàng Mộc lục phẩm, giai đoạn sinh trưởng ban đầu đã có Hồng Liên Diễm cùng dị hỏa trên ngọn núi nhỏ này bồi bổ, giờ lại có thêm Nguyên Hỏa Tinh gần tới ngũ phẩm, có lẽ một thời gian dài về sau, ta cũng không cần lo lắng chuyện trưởng thành của nó nữa.” Lục Huyền thấy vậy lại lẩm bẩm một mình.

Sau khi bồi dưỡng Phượng Hoàng Mộc, hắn lần lượt đi xem xét trạng thái chi tiết của những linh thực còn lại trong bí cảnh.

Thanh Tịnh Lưu Ly Trà ngũ phẩm đã mọc ra những phiến lá non mịn như thanh ngọc, khi tới gần, một luồng thanh khí xộc vào mũi, khiến tinh thần Lục Huyền cực kỳ sảng khoái.

Kim Cang Bồ Đề được pháp khí Phục Ma Quyết của Phật môn tẩm bổ nên mọc tốt hơn trước rất nhiều, Kim Cang Huyễn Ảnh lúc ẩn lúc hiện, mang dáng vẻ trợn mắt hàng yêu.

Tâm Viên Quả mới gieo trồng chưa lâu, phẩm giai lại tương đối cao, hiện vẫn chưa mọc rễ nảy mầm, nhưng Lục Huyền suy đoán, hẳn là không bao lâu nữa nó sẽ nảy mầm thôi.

Long Hài Thảo được nuôi dưỡng trong U Tuyền Linh Lâm, nguồn dinh dưỡng đã được bảo đảm ổn định, sinh cơ dồi dào tới cực điểm, tựa như từng con giao long nhỏ dài không ngừng bơi lội trong dòng suối yên tĩnh, trông cực kỳ sống động.

Còn có Thất Tình Đậu, Địa Hoàng Táo, Lạc Lôi Mộc, tất cả đều phát triển khá khả quan.

Lạc Lôi Mộc được Sất Lôi Thạch tẩm bổ, hào quang lôi điện không ngừng lóe sáng, trong cây khô ẩn chứa sức mạnh lôi đình, hiện đã tiến vào giai đoạn trưởng thành.

“Linh thực phẩm cấp cao đều nằm trong bí cảnh không trọn vẹn, không biết linh thực ngũ phẩm có thể mở ra quầng sáng gì đây?”

Ngoại trừ cây linh thực ngũ phẩm âm tà lần trước, hắn vẫn chưa có một loại linh thực ngũ phẩm chính thống nào trưởng thành, bởi vậy Lục Huyền vô cùng mong đợi.

Sau khi chăm sóc các loại linh thực và ngưng kết linh chủng, Lục Huyền trở lại động phủ.

“Hơn bốn mươi quả Dưỡng Kiếm Hồ Lô, số lượng quá nhiều, nhất định phải xử lý một ít.” Lục Huyền ném một quả Dưỡng Kiếm Hồ Lô xanh biếc ra, kiếm khí bên trong hồ lô bạo động, dường như có thể bắn ra bất cứ lúc nào.

Hiện tại, Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm không có quá nhiều giá trị với hắn, nhưng với những đệ tử nội môn khác lại khác, ít nhất là đối với tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ, có trong tay một trái Dưỡng Kiếm Hồ Lô cũng tương đương với việc nắm giữ một kiện pháp khí tam phẩm mạnh mẽ.

“Tặng một ít, bán một ít, bản thân chỉ để lại hai trái làm kỷ niệm. Loại linh thực xuất sắc như Dưỡng Kiếm Hồ Lô này, nếu chỉ có tam phẩm thì hơi đáng tiếc, hiện giờ đã có phương pháp ngưng chủng, chờ khi ngưng kết ra nhiều hạt giống, ta có thể thử kích thích và cải tiến nó một phen.” Trong lòng Lục Huyền đột nhiên nảy ra một ý tưởng, hắn cũng âm thầm ghi nhớ lại.

“Nhưng chuyện này chỉ có thể tiến hành từ từ, trước đó, ta vẫn còn một việc khác cần giải quyết.”

Hắn lấy Kiếm Thiên Kiêu tứ phẩm ra, hình thái của gốc Kiếm Thảo này khá quái dị, cành lá rậm rạp như loạn kiếm, có một đàn chim cú được ngưng tụ từ kiếm ý đang lẳng lặng đứng trên đó. Nửa người dưới của chúng tự nhiên dung nhập vào cành lá, còn nửa người trên lại có vô số sợi linh vũ dài nhỏ như mũi kiếm buông xuống, mũi nhọn thu lại.

“Ta cần tới Kiếm Đường một chuyến, giao cây Kiếm Thiên Kiêu tứ phẩm này cho Thẩm Diệp sư huynh, cũng thuận tiện xem có thể kiếm được hạt linh chủng Kiếm Thảo nào mới hay không.”

Vì Kiếm Thảo vốn vô cùng quý hiếm, nên phần thưởng quầng sáng nhận được từ chúng đều không tệ.

Hơn nữa, Lục Huyền đã trở thành đệ tử Kiếm Đường từ lâu, cũng tạo được thanh danh khá lớn, đương nhiên có thể thoải mái kiếm một ít linh chủng Kiếm Thảo từ đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!