Lục Huyền phát hiện động tĩnh bên này, cũng chỉ khẽ cười một tiếng. Phải biết rằng, để tránh có kẻ chui vào kẽ hở, hắn đã cố ý đặt ra một giới hạn, đó là nếu số lượng huyết nhục của yêu thú tứ phẩm không đủ, hắn có quyền tự điều chỉnh phần thưởng nhiệm vụ.
Nói cách khác, quyền quyết định cuối cùng đều nằm trong tay hắn.
Không để ý đến việc nhiệm vụ thu thập huyết nhục yêu thú ở Thứ Vụ Đường đã gây ra bao nhiêu xôn xao trong đám đệ tử nội môn, Lục Huyền quay trở lại động phủ.
“Ta cứ yên tâm làm một linh thực sư là được rồi. Chuyện ra ngoài săn giết yêu thú vẫn nên giao cho người thích hợp thì hơn.” Lục Huyền thầm cảm thán.
Nhiệm vụ hắn đưa ra có yêu cầu cực cao. Yêu thú tứ phẩm đã có thực lực tương đương với tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ, dù là đồng môn xuất thân từ đại tông môn cũng khó đảm bảo an toàn, càng không dám chắc sẽ tiêu diệt được nó.
Với tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ, độ khó của nhiệm vụ này lại càng cao hơn, rất có thể phải vài người liên thủ mới tiêu diệt nổi một con yêu thú tứ phẩm.
Dựa vào những điều kiện này, hắn thầm đoán số lượng đồng môn có thể nhận được Dưỡng Kiếm Hồ Lô hoặc Địch Trần Đan từ tay hắn sẽ không quá nhiều. Nhưng cũng không sao, hắn chỉ cần biết rằng sau khi nhiệm vụ này được đưa ra, bản thân sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề bồi dưỡng các loại linh thực tà ma như Nhục Linh Thần hay Huyết Nghiệt Hoa nữa.
“Nếu thật sự không đủ thì vẫn còn vòng sáng may mắn để dùng mà!”
Lục Huyền đi vào khu linh điền đang trồng Ngọc Lộ Quả. Một lứa Ngọc Lộ Quả mới đã mọc ra những chồi non màu trắng nhạt, trên đầu chồi treo một giọt sương trong suốt, tỏa ra khí tức thanh linh thấm vào tận ruột gan.
Linh lực của Lục Huyền khởi động, mây mù trên linh điền biến hóa, chỉ trong chớp mắt, từng đợt linh vũ nhẹ nhàng rơi xuống, thấm vào linh nhưỡng, chậm rãi tưới cho những cây Ngọc Lộ Quả vừa mới nhú mầm.
Yêu Quỷ Đằng nhắm mắt đi theo sau lưng hắn, thỉnh thoảng lại vươn một đoạn dây leo tựa như xúc tu màu xám trắng tới, để lại bên cạnh mầm Ngọc Lộ Quả một vệt dịch nhờn màu xám nhạt.
“Mỹ vị phải nuôi dưỡng từ nhỏ.” Lục Huyền cảm nhận được ý nghĩ trong lòng thứ dây leo nửa linh thực nửa yêu thú này, không nhịn được bật cười.
Tuy Yêu Quỷ Đằng không thực sự được hưởng dụng linh thực trong động phủ, nhưng nó vẫn giữ nguyên cái nết từ thuở ban đầu, hễ nhìn thấy linh thực yêu thích là không nhịn được mà tiến tới đánh dấu một phen.
Nhánh dây leo màu xám đi theo hắn suốt một đoạn đường, tới chỗ Xích Diễm Hồ Lô mới trồng cách đây không lâu. Linh chủng Xích Diễm Hồ Lô được chôn sâu bên trong nửa mẫu Viêm Thổ màu đỏ.
Lục Huyền cảm nhận được hạt linh chủng đang chậm rãi hấp thu khí tức hỏa linh từ Viêm Thổ, dường như bên trong đang ẩn chứa một luồng hỏa diễm, bất cứ lúc nào cũng có thể phun ra.
Hắn tiện tay thi triển một đạo thuật pháp hệ Hỏa cấp thấp, dưới sự khống chế tinh diệu của Lộng Diễm Quyết, hỏa diễm ngưng kết thành sợi tơ, dung nhập vào bên trong linh chủng.
Yêu Quỷ Đằng thừa dịp Lục Huyền không để ý, lén lút vươn một nhánh dây leo màu xám về phía Viêm Thổ. Vì Viêm Thổ ẩn chứa khí tức hỏa linh nên nhiệt độ cao hơn linh nhưỡng bình thường rất nhiều, khiến đầu dây leo vừa chạm vào bề mặt đã bị bỏng, vội rụt về với tốc độ còn nhanh hơn lúc vươn ra.
“Ai bảo ngươi tham ăn như vậy.” Lục Huyền cười mắng.
Dây leo Yêu Quỷ Đằng co duỗi không ngừng, nhưng dường như sau đó, nhóc con này đã tìm ra cách đối phó. Chỉ thấy nó trực tiếp kéo dài nhánh dây leo của mình, men theo rìa Viêm Thổ, vòng qua khu vực nóng bỏng, trực tiếp vươn đến đỉnh của linh chủng rồi chậm rãi nặn ra một giọt dịch nhờn màu xám.
Lục Huyền chỉ biết đỡ trán bất lực nhìn nó. Linh trí của Yêu Quỷ Đằng đã vượt xa dự liệu của hắn, không ngờ nó còn có thể nghĩ ra cách như vậy.
Sau khi bồi dưỡng tất cả linh thực trong linh điền một lượt, Lục Huyền đang định trở về phòng tu hành một lát thì thấy có người quen tới bái phỏng.
“Dương sư huynh, đã lâu không gặp, gần đây vẫn khỏe chứ?” Lục Huyền mở trận pháp bên ngoài động phủ, nhìn thấy người đến, trên mặt lập tức nở một nụ cười thân thiết.
“Lục sư đệ, đa tạ sư đệ, ta vẫn khỏe.” Một nho sĩ trung niên tiến vào động phủ, người tới chính là Dương Khánh Phong có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, đã quen biết Lục Huyền từ lâu.
Lục Huyền từng giúp gã giải quyết vấn đề ăn uống của Mặc Lân Giao, cuối cùng mới phát hiện ra con Mặc Lân Giao kia vốn là Giao Long hỗn huyết, không thích huyết nhục mà chỉ ăn linh quả.
Dương Khánh Phong cũng là người biết điều, có qua có lại. Khi đôi dị thú thượng cổ Âm Dương Côn Ngư do đệ tử chân truyền nội môn Cát Phác nuôi dưỡng gặp vấn đề trong quá trình sinh sản, gã đã đề cử Lục Huyền với Cát Phác.
Qua nhiều chuyện như vậy, mối quan hệ của hai người cũng xem như không tệ.
“Không ngờ lúc chúng ta quen biết, Lục sư đệ vẫn chỉ là đệ tử ngoại môn, vậy mà giờ đây ngươi đã có tu vi Trúc Cơ trung kỳ rồi. Nhiều năm trôi qua, sư đệ tiến triển nhanh chóng, còn ta vẫn giậm chân tại chỗ.” Dương Khánh Phong nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Lục Huyền, trong lòng cứ bùi ngùi mãi không thôi.
Sự cách biệt rõ ràng giữa hai người khiến gã không khỏi cảm thấy chán nản.
“May mắn mà thôi. Với nội tình tích lũy nhiều năm của sư huynh, ta tin rằng huynh sẽ sớm đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ.” Lục Huyền vừa cười vừa nói. Nếu vị nho sĩ trung niên trước mắt này biết hắn đã đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ, chưa biết chừng đối phương sẽ nảy sinh tâm ma ngay tại chỗ mất.
Hắn vừa ôn chuyện với nho sĩ vừa dẫn đối phương vào tiểu viện.
“Hôm nay ta tới đây là có chuyện cần tìm Lục sư đệ.” Sau khi vào tiểu viện, nho sĩ trung niên lập tức đi thẳng vào vấn đề.
“Mời Dương sư huynh cứ nói.” Lục Huyền lấy một bình Lưu Vân Tương do Hỏa Vân Động tặng lúc trước ra, rót đầy một ly rồi đưa cho nho sĩ.
“Hôm nay có phải sư đệ vừa công bố nhiệm vụ thu thập huyết nhục yêu thú tứ phẩm ở Thứ Vụ Đường không?”
“Đúng là có chuyện này.” Lục Huyền gật đầu thừa nhận.
“Thực không dám giấu giếm, ta rất hứng thú với viên Địch Trần Đan trong tay sư đệ, rất muốn có được một viên để tinh lọc khí tức vẩn đục trong cơ thể, nhằm tăng thêm một tia xác suất thành công khi đột phá Trúc Cơ hậu kỳ. Sau khi biết tin, ta đã lập tức liên hệ với nhiều người quen, may mắn đổi được ba bộ thi hài yêu thú còn tương đối nguyên vẹn từ mấy vị đồng môn vừa trở về tông môn.”