Chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài Đa Bảo Lâu chợt xuất hiện một mảnh quỷ vực rộng lớn, âm khí dày đặc, bên trong có vô số tà ma bay lượn ngang dọc, che khuất cả bầu trời.
Hai người giấy thân cao hơn một trượng đang lơ lửng giữa không trung, thân hình lắc lư bất định, điên cuồng rít gào trong gió lạnh. Hốc mắt trống rỗng của chúng nhìn chằm chằm vào Đa Bảo Lâu, khóe miệng cong lên thành một đường cong quái dị, không ngừng phát ra tiếng cười khanh khách.
Trong hoàn cảnh này, tiếng cười ấy lại mang đến một cảm giác vô cùng rợn người.
Phía sau hai người giấy là đủ loại âm binh đang rầm rộ khua chiêng gõ trống. Cả âm binh lẫn chiêng trống đều được làm từ một loại giấy trắng âm u.
Đây không ngờ lại là một thế giới quỷ dị được tạo thành từ vô số hình nhân bằng giấy.
Cảm nhận được khí tức quen thuộc bên trong Đa Bảo Lâu, khuôn mặt hai người giấy cao lớn càng thêm đỏ rực, bàn tay mỏng như giấy của chúng vạch một đường trên ngực. Hành động này tựa như mở ra một con đê lớn, khiến vô số dải giấy trắng nhỏ dài ồ ạt tuôn ra, hiện ra giữa không trung rồi hóa thành âm vật đầy trời, kéo theo từng đợt gió lạnh, từ bốn phương tám hướng ập về phía Đa Bảo Lâu.
"Hỏng rồi, cha mẹ của con tiểu tà ma kia tìm tới tận cửa! Nhìn tình thế này, khí thế hung hăng lắm đây!" Lục Huyền thầm kêu không ổn, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng để chạy trốn.
"Tà ma phương nào! Dám đến Đa Bảo Lâu làm càn!" Đúng lúc này, một tiếng quát lớn như sấm sét vang lên.
Gần như ngay lập tức, một cột linh quang khổng lồ phóng thẳng từ trên đỉnh Đa Bảo Lâu lên trời, sau đó tỏa ra tứ phía, hóa thành một vòng bảo hộ linh khí bao trùm toàn bộ tòa nhà.
Phần lớn đám người giấy, thú giấy mang theo âm khí lượn lờ đều bị vòng bảo hộ linh khí ngăn lại bên ngoài. Mặc cho âm khí bên ngoài ăn mòn thế nào, vòng bảo hộ vẫn vững như bàn thạch.
Cùng lúc đó, ba luồng độn quang từ những khu vực khác nhau trong Đa Bảo Lâu lao tới. Bóng dáng ba vị Kết Đan chân nhân hiện ra với khí độ phi phàm, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn thế giới âm vật tựa như quỷ vực bên ngoài.
"Kết Đan chân nhân đã ra mặt, không biết có ngăn được hai con tà ma cấp Họa này không. Nhưng có họ chắn ở phía trước, ta cũng yên tâm hơn nhiều, ít nhất sẽ không có tà ma nào để ý đến con tôm nhỏ này."
Lục Huyền lặng lẽ thu liễm linh lực, biến thành một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ bình thường, thuộc dạng trung bình trong Đa Bảo Lâu. Với thực lực này, hắn sẽ không bị tà ma xem là quả hồng mềm, cũng không bị chúng nhắm đến như một mục tiêu cần giải quyết trọng điểm.
Ba vị Kết Đan chân nhân của Đa Bảo Lâu đang lơ lửng trên không, linh khí trên người sôi trào dữ dội, ai nấy đều đang vận sức chờ phát động.
"Sư huynh, thực lực của hai con tà ma này không tầm thường, e rằng ba người chúng ta liên thủ cũng khó lòng ứng phó." Một nữ tu lạnh lùng, quanh thân có linh quang màu xanh lam lưu chuyển tựa như đang dâng lên những cơn sóng thần, thấp giọng nói.
"Theo ta biết, hai ngày nay trong lâu có một tu sĩ đã bán một người giấy tà ma còn trong giai đoạn ấu sinh, đoán chừng đám tà ma này đến đây vì chuyện đó."
"Hai vị đạo hữu, nếu giao nộp vị tu sĩ Trúc Cơ kia cùng với người giấy nhỏ cho đám tà ma bên ngoài, liệu chúng có chịu bỏ qua không?" Một lão giả râu dài khẽ mấp máy môi, truyền âm cho hai người còn lại.
"Lý đạo hữu không cần nói nữa, trong Đa Bảo Lâu có biết bao tu sĩ, không thiếu đệ tử của các đại tông môn và tu sĩ chuẩn Kết Đan. Nếu thực sự làm vậy, e rằng danh tiếng tốt đẹp mà Đa Bảo Lâu của chúng ta và mấy thế lực lớn của các vị gây dựng bao năm qua sẽ bị hủy hoại trong chốc lát."
"Hơn nữa, đừng ôm tâm lý may mắn. Tâm tư của tà ma khó lường, chúng khổ cực lắm mới sinh được con nối dõi, lại bị người ta trộm mất. Để giải tỏa cơn thịnh nộ này, rất có thể chúng sẽ huyết tế toàn bộ tu sĩ trong Đa Bảo Lâu." Một tu sĩ trung niên với khí chất uy nghiêm nói.
"Trận pháp trong bảo lâu có thể tạm thời bảo vệ các tu sĩ Trúc Cơ, nhưng dưới sự xâm nhập của âm khí từ đám âm vật kia, cứ co đầu rụt cổ mãi cũng không phải là cách. Ngồi chờ chết không bằng chủ động xuất kích, giải quyết hoặc đánh lui hai con tà ma trước mắt."
Nói xong, y lập tức há miệng, phun ra một viên bảo châu được thanh khí bao bọc. Viên bảo châu vừa xoay tròn vừa phóng đại, từng luồng thanh khí nhẹ nhàng rơi xuống, trực tiếp tinh lọc phần lớn âm khí đang ập tới.
Hành động của y không dừng lại ở đó. Vừa ra khỏi lầu, trong tay y đã xuất hiện một thanh bảo kiếm màu đỏ sẫm, một luồng hư ảnh Giao Long từ trong thân kiếm tràn ra.
Ngay sau đó, theo tiếng rồng ngâm ngày càng mãnh liệt, thanh phi kiếm hóa thành một con Giao Long khổng lồ màu đỏ thẫm, kéo theo tầng tầng lửa cháy, lao thẳng về phía một trong hai người giấy cao lớn.
Hai người còn lại cũng theo sát phía sau. Chỉ thấy một cây trường thương màu xanh đen bay ra từ đan điền của lão giả râu dài, trường thương một hóa hai, hai hóa bốn, trong nháy mắt đã tạo thành một rừng thương. Giữa tiếng rít gào, vô số trường thương như sấm sét bắn ra, tấn công người giấy cao lớn còn lại.
Trước người nữ tu chợt hiện ra một vùng linh quang xanh thẳm, bên trong linh quang tuôn ra những con sóng biển ngập trời, vô số băng trùy cực hàn hình thành từ sóng biển ầm ầm bắn ra, lao về phía vô số âm vật bên ngoài.
Người giấy cao lớn vẫn cười khanh khách, nhưng màu đỏ thẫm trên mặt lại càng đậm hơn, đậm đến mức như sắp rỉ ra máu tươi.
Đối mặt với con Giao Long màu đỏ thẫm, cánh tay nó lập tức hóa thành hai dải lụa trắng bệch bay lượn đầy trời, kéo dài không dứt, quấn lấy thanh phi kiếm đã hóa thành Giao Long.
Lớp ngoài cùng của dải lụa giấy bị ngọn lửa đỏ thẫm của Giao Long đốt thành tro đen, nhưng dải lụa giấy dường như vô tận, tầng tầng lớp lớp, mặc cho bị thiêu đốt thế nào vẫn chậm rãi bao vây lấy con Giao Long.
Khả năng ô uế của dải lụa giấy trắng bệch này rất mạnh, trên hư ảnh Giao Long đã xuất hiện từng mảng màu xám trắng. Những mảng xám trắng ngày càng lớn, thanh phi kiếm màu đỏ thẫm bên trong đột ngột rít lên một tiếng, tựa như linh tính đã bị tổn thương không nhỏ.
Cùng lúc đó, trước mặt người giấy cao lớn còn lại, vô số trường thương hóa thành từng luồng hắc quang, như sao băng xuyên qua cơ thể nó, tạo ra vô số lỗ thủng chi chít, khiến những mảnh giấy vụn bay lả tả khắp trời.
Nhưng rất nhanh, những mảnh giấy đó lại hóa thành từng đám người giấy nhỏ tinh xảo, tựa như bầy bướm, nhẹ nhàng bay lượn trên không trung, lao về phía vòng bảo hộ linh khí.