"Mời sư tỷ nói." Gương mặt Lục Huyền thoáng sững sờ, hắn vẫn đang cố gắng kiềm chế để Kiếm Vô Hạ không cảm nhận được niềm vui sướng đang nhảy múa trong lòng mình.
"Lúc trước, do một cơ duyên xảo hợp, ta đã thu được một hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm. Nhưng đã một thời gian dài, ta vẫn không có tâm sức để bồi dưỡng nó, thậm chí cũng không dám chắc mình có thể nuôi trồng thành công, thành ra đã lãng phí không ít năm. Ta muốn giao hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm này cho sư đệ, xem như báo đáp, nhờ sư đệ thay ta bồi dưỡng nó." Kiếm Vô Hạ trầm ngâm một chút rồi nhẹ giọng nói.
Lục Huyền kinh ngạc đứng sững tại chỗ, ánh mắt ngỡ ngàng, dường như không thể tin nổi chuyện này lại xảy ra.
"Nói cách khác, điều kiện tiên quyết để nhận được hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm do Kiếm Trì thai nghén ra, lại là ta cần thay sư tỷ bồi dưỡng một gốc Kiếm Thảo ngũ phẩm khác?" Trong lòng hắn mừng rỡ như điên, chỉ thiếu chút nữa là không khống chế nổi biểu cảm trên gương mặt.
"Lại có chuyện tốt thế này sao?"
"Sao thế? Điều kiện này làm khó sư đệ sao? Đúng là bồi dưỡng một gốc Kiếm Thảo ngũ phẩm vô cùng gian nan," Kiếm Vô Hạ thấy dáng vẻ của Lục Huyền, ngỡ rằng hắn e ngại việc này quá vất vả nên không muốn nhận.
"Không phải!" Lục Huyền vội vàng nói: "Ta nguyện gánh chịu phần gian khổ này!"
"Vậy thì làm phiền Lục sư đệ rồi." Trên khuôn mặt lạnh lùng của Kiếm Vô Hạ cuối cùng cũng thoáng hiện một nụ cười nhạt.
"Nhưng sư đệ có một thắc mắc. Nếu là các đồng môn khác của Kiếm Đường, khi nhận được một hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm, chắc chắn sẽ xem nó như trân bảo, dốc lòng bồi dưỡng, sao lại nỡ giao cho người khác trồng thay mình được?" Lục Huyền tò mò hỏi.
Phải biết rằng, linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm cực kỳ hiếm hoi, cần phải đoạt tạo hóa của Kiếm Trì mới có thể ngẫu nhiên nhận được một hạt. Bởi vậy, hễ kiếm tu nào lấy được thứ này thì gần như tất cả đều sẽ tìm mọi cách để tự mình bồi dưỡng Kiếm Thảo đến khi thành thục.
Xét cho cùng, trong quá trình bồi dưỡng, họ cũng có thể nhanh chóng nâng cao kiếm thuật tương ứng, từ đó càng thêm thấu hiểu đặc tính của Kiếm Thảo, nhờ vậy, giữa họ sẽ hình thành một mối liên kết vô cùng ăn ý.
Hắn không thể tưởng tượng nổi vì sao Kiếm Vô Hạ lại làm như vậy.
"Thứ nhất, đương nhiên là ta tin tưởng vào trình độ bồi dưỡng Kiếm Thảo của Lục sư đệ. Thứ hai, Kiếm Thảo ngũ phẩm không dễ bồi dưỡng như vậy, để cho chắc chắn, giao cho sư đệ sẽ khiến ta yên tâm hơn. Thứ ba, lúc trước ta từng lấy được một bản kiếm sách tàn quyển trong một bí cảnh thượng cổ, bên trong ẩn chứa kiếm đạo huyền ảo khiến ta thu được lợi ích không nhỏ, vì thế ta đã chìm đắm vào đó, ngày đêm tìm hiểu, trong thời gian ngắn thực sự không thể phân tâm bồi dưỡng Kiếm Thảo." Kiếm Vô Hạ điềm nhiên nói.
Lục Huyền thầm rùng mình.
"Có thể khiến một đệ tử chân truyền từ bỏ cơ hội bồi dưỡng Kiếm Thảo ngũ phẩm để chuyên tâm tìm hiểu một cuốn kiếm sách tàn quyển, chắc chắn cuốn tàn quyển đó có lai lịch rất lớn, có lẽ nghiên cứu nó còn có thể giúp nàng nhắm thẳng đến đại đạo Nguyên Anh." Hắn thầm nghĩ.
"Sư tỷ đã tín nhiệm sư đệ như thế, đó là vinh hạnh của sư đệ. Ta đương nhiên sẽ dốc hết tâm lực, giúp Vô Hà sư tỷ bồi dưỡng ra gốc Kiếm Thảo ngũ phẩm kia." Lục Huyền chân thành nói.
"Nhưng sư đệ vẫn còn một chuyện không hiểu. Dựa theo kinh nghiệm bồi dưỡng Kiếm Thảo lúc trước, hẳn là ta nên tu luyện kiếm quyết ngũ phẩm tương ứng mới có thể thuận lợi bồi dưỡng Kiếm Thảo ngũ phẩm. Vấn đề là kiếm quyết ngũ phẩm vô cùng trân quý, e rằng các sư thúc trong đường sẽ không tùy tiện truyền thụ cho ta."
"Lục sư đệ," Kiếm Vô Hạ nhẹ giọng ngắt lời Lục Huyền: "Có một điểm có lẽ ngươi chưa rõ, linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm vốn do Kiếm Trì của tông môn thai nghén mà thành, dưới cơ duyên xảo hợp mới sinh ra một hạt, cho nên thuộc tính và đặc điểm của loại Kiếm Thảo này đều là một ẩn số, đương nhiên cũng không có kiếm quyết ngũ phẩm tương ứng."
"Vậy phải bồi dưỡng thế nào?" Lục Huyền thoáng sững sờ, lập tức nghi hoặc hỏi.
"Việc này cần sư đệ tự mình tìm tòi lĩnh ngộ. Bản thân Kiếm Thảo ngũ phẩm có rất nhiều điểm kỳ dị, bên trong tự mang kiếm ý. Bởi vậy, trong quá trình bồi dưỡng và tìm hiểu, sư đệ có thể tìm ra phương pháp thích hợp nhất cho nó."
"Ta đoán các đồng môn bình thường rất khó làm được việc này, nhưng với thiên phú kiếm đạo cùng kinh nghiệm bồi dưỡng Kiếm Thảo tứ phẩm của sư đệ, hẳn là không thành vấn đề."
"Thì ra là thế." Lục Huyền khẽ lẩm bẩm.
"Ta có thiên phú kiếm đạo gì mà chính ta còn không biết vậy?" Hắn thầm thở dài.
Nếu là trước kia, không có sẵn kiếm quyết, chắc chắn hắn sẽ bó tay với gốc Kiếm Thảo ngũ phẩm này, không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng bây giờ thì khác, trong tay hắn có bảo vật Thông Minh Kiếm Tâm ngũ phẩm mở được từ quầng sáng lúc trước, có thể nói, hắn đã thực sự trở thành một thiên tài kiếm đạo.
"Nếu sư đệ không còn thắc mắc gì khác, ta sẽ đưa hạt linh chủng Kiếm Thảo cho ngươi." Kiếm Vô Hạ nói.
"Được, sư tỷ." Lục Huyền lộ vẻ phấn chấn.
Chỉ thấy chiếc áo bào trắng như tuyết trên người Kiếm Vô Hạ không gió mà bay, sau đó, một hộp kiếm tinh xảo nhẹ nhàng bay ra từ ống tay áo. Vô số kiếm khí li ti chậm rãi lượn lờ trên hộp kiếm, trông như một đàn cá nhỏ.
Kiếm Vô Hạ phất tay, một hạt linh chủng thần dị lập tức bay ra từ trong hộp kiếm. Nhìn qua, hạt linh chủng này tựa như một đoạn xương nhỏ, trong suốt như ngọc, có hình dáng tương tự một thanh kiếm.
Linh thức của Lục Huyền vừa chạm vào bề mặt linh chủng, bên tai lập tức vang lên những âm thanh kỳ lạ, tựa như tiếng vạn quân xung phong liều chết, khắp nơi là cảnh huyết nhục bay tứ tung, sát khí ngập trời, phảng phất như hắn vừa bước vào một chiến trường khổng lồ tràn ngập giết chóc vô tận.
Trên người hắn, linh quang của Thanh Phù Vũ Y mỏng như cánh ve lặng lẽ tuôn ra, bao bọc lấy cơ thể.
Lục Huyền nhanh chóng thu linh thức về, chỉ trong nháy mắt, tâm thần đã khôi phục lại trạng thái tỉnh táo như thường.
"Hạt linh chủng Kiếm Thảo này có sát ý thật đáng sợ!" Hắn không khỏi cảm thán.
"Đúng là như vậy, nhưng Lục sư đệ có thể lập tức thoát ra khỏi luồng sát ý sắc bén đó, tâm tính của sư đệ quả thật vững vàng.” Trong mắt Kiếm Vô Hạ ánh lên một tia tán thưởng: "Được rồi, ta giao hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm này cho sư đệ."