"Đúng là tà ma cấp Tai không sai được." Lục Huyền khẽ cảm thán một câu, lại dùng ánh mắt đầy phức tạp nhìn chằm chằm vào quả cầu thịt đang lăn qua lăn lại dưới chân mình.
"Tà ma cấp Tai, nếu nuôi dưỡng đến lúc trưởng thành, cũng không biết có thể mở ra phần thưởng phong phú tới cỡ nào từ bên trong quầng sáng. Mặc dù tiềm lực của nó cực kì khủng bố, nhưng vừa mới sinh ra, thực lực lại tương đối yếu ớt, thiên phú cũng cần thời gian để lĩnh ngộ."
"Mà trước mắt, ta đã tiến vào Trúc Cơ hậu kỳ được một đoạn thời gian, trên người có rất nhiều bảo vật, thực lực tổng hợp hẳn cũng không kém tu sĩ chuẩn Kết Đan, thậm chí là tu sĩ Kết Đan bình thường. Ta còn có thể nắm bắt và khống chế trạng thái cũng như tâm tư của tà ma bất cứ lúc nào. Dưới nhiều điều kiện như vậy, việc khống chế nó trong quá trình nuôi dưỡng hẳn không thành vấn đề."
"Quan trọng nhất, dù tốc độ trưởng thành của tà ma cấp Tai rất kinh người, nhưng so với quầng sáng của ta, vẫn còn kém một chút."
Mặc dù nuôi dưỡng một con tà ma cấp Tai nghe qua cực kỳ đáng sợ, nhưng Lục Huyền lại có mười phần tin tưởng sẽ nuôi dưỡng nó đến mức ngoan ngoãn dễ bảo.
"Cứ đi tìm hai con yêu thú cấp thấp tới đây, thử nghiệm thực lực hiện tại của Nhục Linh Thần trước đã." Lục Huyền thầm nghĩ, sau đó an bài cho quả cầu thịt ở trong tiểu viện âm phủ, lại dùng Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận vây khốn nó lại.
Ngay sau đó, hắn đi tới khu quảng trường đá xanh phía dưới cự kiếm, mua được hai con yêu thú, một con Xích Diễm Ưng nhất phẩm và một con Ngân Phong Báo nhị phẩm từ quầy hàng của một tán tu.
Trở về tiểu viện âm phủ, hắn lập tức thả hai con yêu thú kia ra.
Âm khí trong tiểu viện quá mức nồng đậm, còn xen lẫn vô số oán hồn bay lượn, khắp nơi huyết nhục lúc nhúc, khiến cho hai con yêu thú vừa mới chạm đất đều cảm nhận được một nỗi bất an mãnh liệt, không ngừng gầm nhẹ.
Xích Diễm Ưng trực tiếp vỗ cánh bay lên trời, muốn chạy trốn khỏi khu tiểu viện đáng sợ này, nhưng lại bị trận pháp ngăn cản, đành phải bay vòng quanh tiểu viện, bối rối vô cùng.
“Tiến lên, ăn hết chúng nó.” Lục Huyền chỉ vào hai con yêu thú đang run rẩy trốn trong góc sân, nói.
Lời vừa dứt, tầng tầng sóng thịt đã cuộn trào trên thân thể Nhục Linh Thần, để lộ ra từng vết nứt dữ tợn. Từ những vết nứt đó truyền đến một luồng hấp lực to lớn.
Dường như lực hút này chỉ tác dụng vào huyết nhục mà thôi.
Sau khi Lục Huyền khống chế được khí huyết sôi trào trong cơ thể, hắn lập tức đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy đám linh thực trong tiểu viện không có bất cứ biến hóa dị thường nào, nhưng hai con yêu thú kia lại run lên bần bật, tựa như vừa chạm phải thứ gì đó vô cùng kinh khủng, chúng tranh nhau xông tới, cố gắng phá vỡ trận pháp giam cầm.
Xích Diễm Ưng đang bay với tốc độ cực nhanh trên không trung là con đầu tiên xuất hiện biến hóa dị thường rõ rệt, chỉ thấy huyết nhục trên thân hình và cánh chim không ngừng nhúc nhích, tựa như muốn thoát ra bên ngoài.
Chỉ mấy hơi thở sau, bỗng nghe “phịch” một tiếng, cả con yêu thú đã hóa thành một màn sương máu. Rồi trong nháy mắt, sương máu lại ngưng kết thành một mũi tên máu, dung nhập vào miệng Nhục Linh Thần.
Ngân Phong Báo nhị phẩm thấy thế, càng thêm hoảng sợ, nó gầm nhẹ một tiếng nửa sợ hãi nửa uy hiếp, sau đó linh lực phun trào, trước người nó liền ngưng tụ một bức tường gió dày đặc, muốn mượn thứ này để ngăn cản lực hút khủng bố tỏa ra từ Nhục Linh Thần.
Thậm chí từ đằng sau bức tường gió ấy, còn có mười mấy lưỡi đao gió gào thét bắn ra, nhằm thẳng về phía quả cầu thịt.
Quả cầu thịt vẫn lù lù bất động, chỉ tới khi đao gió sắp chạm tới mình, mặt ngoài thân thể nó mới phun ra một màn sương máu. Phong nhận xuyên qua huyết vụ, đầu tiên là xuất hiện từng điểm huyết ấn, rồi chốc lát sau đã vỡ tan trong im lặng, nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.
Rõ ràng là Ngân Phong Báo nhị phẩm cầm cự được lâu hơn Xích Diễm Ưng nhất phẩm vài lần, chừng mấy chục nhịp hô hấp sau, máu thịt trên thân thể nó mới lặng yên tan rã, hóa thành một màn sương máu dung nhập vào cơ thể quả cầu thịt.
Hai bộ hài cốt của hai con yêu thú rơi vãi trong sân, sạch sẽ vô cùng, không còn sót lại một chút thịt nào.
"Vừa sinh ra đã có thể dễ dàng giải quyết một con yêu thú nhị phẩm, không tệ, không tệ." Lục Huyền vẫn luôn quan sát toàn bộ tình huống.
Lúc đối phó với Ngân Phong Báo, Nhục Linh Thần vẫn hao tốn không ít khí lực, nhưng nó chỉ vừa sinh ra đã có thực lực như thế, cũng có thể coi là không tầm thường.
"Thực lực của nó lúc này có lẽ tương đương với tu sĩ Luyện Khí cao giai, vẫn còn cách tu sĩ Trúc Cơ một khoảng không nhỏ. Nhưng với tốc độ phát triển của tà ma cấp Tai, có lẽ chẳng bao lâu nữa nó sẽ san bằng khoảng cách kia thôi." Hắn thầm nghĩ.
"Đáng tiếc, trong tiểu viện không có linh thực tà dị như Kinh Cức Cốt trước đó, không thể thuận tiện xử lý sạch sẽ mấy bộ hài cốt yêu thú này."
Lục Huyền khẽ thở dài trong lòng, hắn quyết định nếu có cơ hội nhất định sẽ đi tìm một gốc linh thực âm phủ giống như Kinh Cức Cốt.
"Nhục Linh Thần quả thực có năng lực ô nhiễm rất mạnh, có thể xâm nhập và dị hóa các sinh linh xung quanh, nhưng những linh thực trong tiểu viện này vốn không phải loại bình thường, cũng không sợ bị nó ô nhiễm."
"Hơn nữa, thực lực hiện tại của quả cầu thịt khá yếu, muốn gây ảnh hưởng khiến linh thực bị dị hóa cũng phải trải qua một quá trình lâu dài, tạm thời không cần lo lắng đến chuyện này."
Lục Huyền nghĩ thầm, sau đó lưu lại một bộ thi hài yêu thú tứ phẩm và dặn dò quả cầu thịt: "Ta phải rời khỏi nơi này một thời gian, trong lúc đó, ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại trong tiểu viện, đừng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài. Với khẩu vị hiện tại của ngươi, bộ thi hài yêu thú tứ phẩm này đủ cho ngươi ăn trong một thời gian khá dài rồi, đợi lần sau ta đến sẽ cho ngươi ăn thịt yêu thú tươi sống. Trong tiểu viện có hai loại linh thực cũng cần thịt yêu thú tẩm bổ, nhưng những thứ ở gần rễ cây của chúng đều là thịt đã thối rữa, biến chất, không ngon đâu."
"Ngươi đừng lén lút ăn chỗ huyết nhục kia, nếu bị ta phát hiện, chắc chắn sẽ không có quả ngon cho ngươi ăn đâu." Lục Huyền chỉ vào Dị Thọ Bàn Đào và Thiên Ly Thủ trong linh điền, nghiêm giọng cảnh cáo nó.
"Xem ra sau này, ta phải thường xuyên trở về tiểu viện âm phủ xem sao."
Lục Huyền khôi phục lại diện mạo bình thường, điều khiển Phong Lôi kiếm, dùng tốc độ cực nhanh lao vùn vụt trên không trung.
Trước kia, hắn chỉ gieo trồng vài loại linh thực âm phủ, nên chỉ cần thỉnh thoảng ghé qua xem là được. Nhưng bây giờ thì khác, trong tiểu viện đang nuôi một con tà ma cấp Tai, tuy nó vẫn còn non, nhưng hắn vẫn lo lắng nó sẽ gây ra tai vạ gì đó. Để cho chắc chắn, hắn quyết định về sau sẽ thường xuyên ghé qua tiểu viện trông chừng.