Trong ba tháng tiếp theo, ngoại trừ thi thoảng tới Kiếm Môn trấn, Lục Huyền gần như một mực ở lại trong tông môn, không rời nửa bước.
Tuy cuộc sống như vậy có phần nhàm chán buồn tẻ, nhưng Lục Huyền lại lấy đó làm vui.
Người khác phải khổ tu, thậm chí trả giá thảm khốc để tranh đoạt cơ duyên, còn hắn chỉ cần thu hoạch quầng sáng là có thể ung dung nhận được. Cuộc sống như thế này, biết tìm ở đâu nữa?
Trong linh điền Kiếm Thảo, Lục Huyền nhắm nghiền hai mắt, lẳng lặng đứng trước linh chủng Kiếm Thảo Bạch Cốt Sát Sinh.
Đột nhiên, linh lực trong người hắn phun trào, một đạo kiếm khí sắc bén bắn ra từ đầu ngón tay. Kiếm khí tràn ngập khí thế sát phạt trước nay chưa từng có, sát ý ngập trời, trong nháy mắt đã xuyên qua Huyền Kim Nham, chui vào bên trong linh chủng Kiếm Thảo.
“Lĩnh ngộ từ linh chủng lâu như vậy, xem như đã bước đầu nắm giữ Sát Lục Kiếm Ý, có thể bắt đầu bồi dưỡng Kiếm Thảo Bạch Cốt Sát Sinh ngũ phẩm rồi.”
Thông Minh Kiếm Tâm trong cơ thể Lục Huyền khẽ xoay tròn, trong đầu hồi tưởng lại cảnh thi triển Sát Lục kiếm khí vừa rồi, ấn tượng lại càng thêm sâu sắc.
“Cũng may có Thông Minh Kiếm Tâm nên năng lực lĩnh ngộ kiếm đạo của ta tuyệt không thua kém nhóm thiên tài của Kiếm Đường, nhờ vậy mới ngộ ra Sát Lục Kiếm Ý. Nếu chỉ dựa vào thiên phú của bản thân, không biết phải đến năm nào tháng nào mới có thể lĩnh ngộ được.” Hắn than nhẹ một tiếng, không khỏi cảm khái vạn phần.
Bên cạnh Kiếm Thảo Bạch Cốt Sát Sinh là Kiếm Khổng Tước và Thanh Liên Kiếm Thảo tứ phẩm. Trong hai cây Kiếm Khổng Tước, một cây đã trưởng thành, kiếm khí tạo thành trận thế, tẩm bổ cho Kiếm Thảo, chỉ thấy vô số mũi kiếm như lông đuôi khổng tước xòe ra, rực rỡ chói mắt mà ẩn giấu sát cơ.
Cây còn lại mới mọc rễ nảy mầm chưa lâu, vẫn chưa nhìn ra phong thái của Kiếm Thảo tứ phẩm.
Khu vực giao nhau giữa Thanh Liên Kiếm Thảo và linh nhưỡng có một đài sen bằng kiếm khí, mũi kiếm kéo dài từ chính giữa đài sen, chỉ thẳng lên trời xanh, từng đạo kiếm khí như cánh sen không ngừng bay múa xoay tròn quanh mũi kiếm, rồi dần dần dung nhập vào trong đó.
Lục Huyền thi triển 《Thanh Liên Kiếm Kinh》, từng đạo kiếm khí chui vào trong hư ảnh của đài sen kiếm khí, đài sen khẽ xoay tròn, trông sinh động tự nhiên hơn vài phần.
“Sau khi lĩnh ngộ Sát Lục Kiếm Ý, hẳn là ta có thể dùng Dưỡng Huyền Vỏ Kiếm để cải tiến linh chủng Kiếm Thảo, xem có thể tạo ra loại mới hay không.” Đột nhiên Lục Huyền nảy ra ý tưởng mới.
Lúc trước, cũng nhờ vào cách này, hắn đã có được loại Kiếm Thảo tam phẩm cải tiến, từ đó mở ra 《Phong Lôi Kiếm Kinh》 từ trong quầng sáng. Chỉ cần để linh chủng Kiếm Thảo nhị phẩm bình thường vào trong vỏ kiếm, có Phong Lôi kiếm khí cộng thêm vỏ kiếm uẩn dưỡng, chờ một thời gian sẽ nhận được linh chủng Phong Lôi Kiếm Thảo dị biến.
Phương pháp này, dù cần rất nhiều thời gian, sản lượng cũng rất thấp, nhưng ưu điểm là có thể ổn định nhận được linh chủng Kiếm Thảo dị biến.
“Đợi khi nào lấy được một lô linh chủng Kiếm Thảo bình thường sẽ thử xem.” Lục Huyền nhấc Dưỡng Huyền Vỏ Kiếm treo bên hông lên, nó đang dính chặt lấy Phong Lôi Kiếm không để lộ một khe hở nào, trong lòng thầm nghĩ.
Đột nhiên hắn phát hiện trận pháp bên ngoài động phủ vừa truyền đến một chút biến động bất thường, linh thức đảo qua, một thanh tiểu kiếm phù lục đang không ngừng rung lên ở bên ngoài Lưu Quang Phù Trận.
Lục Huyền mở trận pháp, dẫn tiểu kiếm phù lục tới trước mặt mình. Sau khi kích phát linh lực, giọng nói quen thuộc của Thẩm Diệp lập tức truyền đến từ bên trong phù lục.
“Lục sư đệ! Hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm trong Kiếm Trì đã thai nghén thành công rồi! Chúc mừng chúc mừng! Nếu sư đệ rảnh rỗi thì mau tới đây lấy linh chủng đi.”
Linh chủng Kiếm Thảo đã xuất hiện rồi sao?
Trong lòng Lục Huyền mừng rỡ vô cùng. Sau khi đệ tử chân truyền Kiếm Vô Hà tự nguyện rời khỏi cuộc tranh đoạt hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm kia, có thể nói hắn đã chắc chắn có được nó.
Bất chấp linh thực trong linh điền còn chưa bồi dưỡng xong, hắn vội vã triệu hồi chim mập Phong Chuẩn, nhanh như chớp chạy tới Kiếm Đường. Mấy chục hơi thở sau, hắn đã tới khu quảng trường rộng lớn phía trước Kiếm Đường, để Phong Chuẩn ở lại, toàn thân lập tức hóa thành một tia sáng vọt vào nhã thất của Thẩm Diệp.
“Thẩm sư huynh, ta tới rồi!” Hắn nói với Thẩm Diệp đang thưởng thức linh trà bên trong.
“Lục sư đệ, đừng vội đừng vội. Ta vừa đưa tin cho ngươi không lâu mà ngươi đã tới rồi? Sao thế? Vội vàng muốn lấy được hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm kia đến vậy à?” Thẩm Diệp khí chất ôn hòa, nhẹ nhàng đặt chén trà trong tay xuống, khẽ cười nói với Lục Huyền.
“Đương nhiên rồi! Đó là Kiếm Thảo ngũ phẩm đấy. Là một linh thực sư, có cơ hội gieo trồng linh thực hiếm có như vậy, ta đương nhiên không thể chờ đợi được.” Lục Huyền thoáng ổn định lại hơi thở, mới khẽ cười đáp.
“Có lý. Sau khi Vô Hà sư muội từ bỏ tư cách tranh đoạt Kiếm Thảo ngũ phẩm, tuy ta biết trong Kiếm Đường vẫn còn những vị đồng môn kiếm tu khác cũng muốn bồi dưỡng hạt linh chủng này, thậm chí tu vi và trình độ kiếm đạo của bọn họ đều mạnh hơn ngươi, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi. So với họ, ở độ tuổi này, ngươi đã tu luyện tới Trúc Cơ trung kỳ, trong tay lại nắm giữ mấy bộ kiếm quyết cao cấp, cũng có thể coi là thiên tài kiếm đạo. Đó là chưa kể tới bản lĩnh bồi dưỡng Kiếm Thảo, ngươi càng mạnh hơn bọn họ không biết bao nhiêu lần, có thể bồi dưỡng ra Kiếm Thảo tứ phẩm, lại cống hiến phương pháp ngưng chủng Phong Lôi Kiếm Thảo tam phẩm cho tông môn. Hiện giờ không có Vô Hà sư muội cạnh tranh thì đương nhiên, ngươi có thể nhận được hạt linh chủng bên trong Kiếm Trì kia.”
“Nếu giao linh chủng vào tay các kiếm tu khác, Cổ Kiếm Không sư thúc còn lo bọn họ sẽ bồi dưỡng thất bại đấy.” Thẩm Diệp ôn hòa nói.
“Hy vọng là thế.” Lục Huyền trả lời đơn giản rồi ngồi một bên kiên nhẫn chờ đợi.
Qua lời Thẩm Diệp hắn đã biết, quyền quyết định hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm vốn nằm trong tay sư thúc Kết Đan và các đệ tử chân truyền của Kiếm Đường. Trong nhóm đồng môn cạnh tranh lần này, đối thủ lớn nhất chính là Kiếm Vô Hà, nhưng nàng vốn có một giao dịch riêng với Lục Huyền từ trước nên đã tự động từ bỏ.
Ngoại trừ nàng, mấy đối thủ còn lại đều là gà đất chó sành, không chịu nổi một kích.
Gần nửa canh giờ sau, một thanh niên tuấn mỹ đi đến, xung quanh người này có vô số hư ảnh kiếm khí đang lượn lờ, biến hóa không ngừng, diễn hóa ra nhật nguyệt sơn xuyên, dị thú kỳ trùng.
Người này chính là Cổ Kiếm Không – một trong những vị Kết Đan Chân Nhân của tông môn, từng có duyên gặp mặt mấy lần với hắn tại bí cảnh Thanh Huyền Lộc và khu phúc địa mới.
“Lục sư điệt, ta biết ngay ngươi đang ở chỗ Thẩm sư điệt mà. Chắc ngươi đã rõ vì sao ta tới đây. Trải qua cân nhắc, Kiếm Đường đã quyết định sẽ giao cho ngươi việc gieo trồng hạt linh chủng Kiếm Thảo ngũ phẩm mới sinh ra trong Kiếm Trì. Hy vọng ngươi có thể bồi dưỡng nó thật tốt, sớm ngày nhận được Kiếm Thảo ngũ phẩm hoàn chỉnh, tăng cường thực lực của bản thân.” Trên mặt Cổ Kiếm Không hiện ý cười, lập tức đưa cho Lục Huyền một hạt linh chủng hình kiếm đặc biệt.