Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 723: CHƯƠNG 723: THÁI TUẾ NHỤC!

Lục Huyền dự định, trước tiên hắn sẽ thu lấy quả linh đào này, xem có thể thu được lợi ích lớn nhất hay không.

Tầm mắt của hắn lập tức bị hấp dẫn bởi quầng sáng màu trắng vừa lặng yên xuất hiện trên gốc cây xanh đã trở nên khô giòn kia.

Quầng sáng hơi lóe lên, cực kỳ bắt mắt bên trong tiểu viện âm phủ.

Lục Huyền đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt ngoài quầng sáng, nó lập tức nổ tung không tiếng động, hóa thành vô số điểm sáng chứa đựng sinh cơ nồng đậm, từ từ dung nhập vào cơ thể hắn.

Một luồng ý niệm hiện lên trong đầu.

【 Thu hoạch một trái Dị Thọ Bàn Đào ngũ phẩm, nhận được bảo vật lục phẩm Thái Tuế Nhục. 】

Ý niệm hiện lên, một miếng thịt màu xanh đã xuất hiện ngay trước mặt Lục Huyền.

Miếng thịt lớn bằng đầu trẻ con không ngừng co rút rồi phình ra, tựa như đang hô hấp, khi nắm trong tay mang lại một cảm giác vô cùng ấm áp.

Lục Huyền tập trung tinh thần vào miếng thịt màu xanh kia, chỉ trong nháy mắt đã hiểu rõ mọi thông tin chi tiết về nó.

【 Thái Tuế Nhục, bảo vật lục phẩm, tinh hoa trên người Tà Linh Thái Tuế, sau khi dùng có thể tăng thêm thọ nguyên, tăng cường độ bền thân thể, đồng thời gia tăng đáng kể khả năng tự chữa lành. 】

"Thái Tuế Nhục?" Trong mắt Lục Huyền hiện lên một tia nghi hoặc: "Không biết Thái Tuế này có lai lịch gì, nhưng nhìn phần giới thiệu, hẳn là thứ này chỉ có trăm lợi mà không một hại."

"Ăn nó!"

Bảo vật có thể tăng thêm tuổi thọ, gia tăng độ bền thân thể, khả năng tự chữa lành, không ăn thì giữ lại làm gì?

Hắn lập tức quyết định và không chút do dự nuốt miếng thịt màu xanh kia vào. Sau khi nhai vài ngụm lớn, Thái Tuế Nhục nhanh chóng vỡ thành nhiều mảnh nhỏ rồi trôi vào cơ thể Lục Huyền. Một luồng khí tức ấm áp dễ chịu nhanh chóng chảy qua tứ chi bách hài, lục phủ ngũ tạng, khiến cả người hắn nóng lên hừng hực như một cái lò lửa, khí huyết tràn đầy tới cực điểm.

"Hô..." Lục Huyền thở ra một hơi thật sâu, luồng khí màu trắng như mũi tên sắc bén bắn ra, nơi nó đi qua, khí huyết cường đại khiến cho đám âm hồn đang lảng vảng xung quanh tiểu viện phải vội vàng tránh né.

"Nhục thân khí huyết đã tiến thêm một bước, không hổ là bảo vật lục phẩm."

Thọ nguyên và khả năng tự chữa lành không dễ nghiệm chứng, nhưng Lục Huyền vẫn có thể thoáng cảm nhận được những biến hóa vừa xảy ra bên trong cơ thể mình, khiến hắn cực kỳ hài lòng.

"Thúc đẩy Dị Thọ Bàn Đào ngũ phẩm đến độ chín muồi đã tiêu hao hết bốn viên Nạp Linh Thảo Châu của ta. Đây còn là trong tình huống đã trồng nó không ít năm, cung cấp cho nó hấp thu lượng lớn huyết nhục tinh hoa của yêu thú, nếu ngay từ đầu đã trực tiếp dùng Nạp Linh Thảo Châu để thúc giục, chỉ sợ số lượng linh châu hao tổn ít nhất cũng phải gấp mười lần hiện tại, đó là cái giá chưa bao gồm những điều kiện sinh trưởng khác." Lục Huyền đưa mắt nhìn đám linh thực còn lại bên trong tiểu viện âm phủ, không khỏi cảm khái.

Phương pháp thúc giục này dùng rất tốt nhưng Nạp Linh Thảo Châu tiêu hao lại quá mức kinh người, chỉ có thể sử dụng nó để thúc giục một ít linh thực sắp thành thục, từ đó thu hoạch quầng sáng phần thưởng ở thời kỳ đặc thù mà thôi.

Hắn đi tới trước quả cầu thịt màu đỏ nhạt, nhẹ giọng nói: "Trong khoảng thời gian này ngươi sẽ tiến vào một không gian đặc thù, nhớ phải thành thật đợi trong đó, đừng gây hại cho những thứ bên trong. Chờ sau khi ra ngoài, ta sẽ cho ngươi một bữa tiệc huyết nhục yêu thú thịnh soạn."

Lục Huyền hứa hẹn với con Nhục Linh Thần vừa sinh ra không lâu. Để đáp lại, quả cầu thịt màu đỏ nhạt lập tức lăn tới lăn lui hai vòng, tỏ vẻ đồng ý.

Sau khi lần lượt thúc giục Thủy Huỳnh Thảo nhị phẩm, Ngọc Lộ Quả tam phẩm, Uế Trùng Thảo tứ phẩm cùng với Dị Thọ Bàn Đào ngũ phẩm chín muồi, trong tay Lục Huyền chỉ còn lại năm viên Nạp Linh Thảo Châu.

Hiện giờ, nhóm linh thực tà dị đã tiến vào thời kỳ trưởng thành trong tiểu viện âm phủ bao gồm: Thiên Cầu Thủ, Huyết Linh Chưởng Tham và Thánh Anh Quả. Trong đó, Thiên Cầu Thủ vốn là linh thực tam phẩm, nhưng vì bản thân nó khá đặc thù, cần phải thống nhất thúc giục và thu hoạch đồng thời, nếu không phần thưởng bên trong một quầng sáng có khả năng sẽ không khiến hắn hài lòng.

Mà nhóm linh thực tà dị còn lại, bao gồm Âm Khốc Mộc, Ngũ Tạng Bảo Chu, Sát Nguyên Quả, Nhiên Hồn Hoa và U Tuyền Hoa đều là linh thực mới được gieo trồng không lâu, thậm chí có một loại do hoàn cảnh hạn chế nên đến tận bây giờ vẫn chưa mọc rễ nảy mầm, chỉ với Nạp Linh Thảo Châu trong tay vốn không thể hoàn toàn thúc giục nó trưởng thành được.

Lục Huyền dự định sẽ nắm chắc thời gian, đi một chuyến đến bí cảnh không trọn vẹn, xem có thể thúc giục một gốc Long Hài Thảo ngũ phẩm trưởng thành hay không.

Hắn để lại lượng lớn máu thịt, hài cốt và hồn phách yêu thú làm chất dinh dưỡng cho những loại linh thực âm phủ vẫn còn trong tiểu viện, số lượng rất nhiều, đủ để chúng sử dụng trong một khoảng thời gian khá dài. Sau đó, hắn mở ra Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận, rời khỏi nơi này và trực tiếp niêm phong tiểu viện lại.

"Chỉ cần tông môn vẫn còn thì không một tên tà tu hay tà ma nào dám xông đến Kiếm Môn Trấn làm càn, lại cộng thêm Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận bảo vệ bên ngoài, đám linh thực bên trong cũng xem như tương đối an toàn."

Nghĩ đến đây, tia lo lắng cuối cùng trong lòng Lục Huyền đã tan biến.

Những loại linh thực này đều là phẩm cấp cao, nếu cứ liên tục di dời sẽ bất lợi cho quá trình sinh trưởng của chúng. Đồng thời, chúng đều cần sinh trưởng trong môi trường linh khí tinh khiết mà điều kiện của mỗi loại lại không giống nhau. Thậm chí chúng còn là linh thực tà dị, động một chút là cần huyết nhục hồn phách tới tẩm bổ, nếu hắn mang theo bên người chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của không ít đồng môn và tu sĩ tông môn khác, lỡ bị phát hiện, hắn cũng không biết nên giải thích thế nào.

Bởi vậy Lục Huyền đành phải đặt chúng trong tiểu viện âm phủ, để chúng tự do sinh trưởng.

Hắn rời khỏi Kiếm Môn Trấn, tiến vào một dãy sơn mạch hoang vắng, khôi phục lại diện mạo vốn có, sau đó mới trở về tông môn. Chờ nghỉ ngơi chừng nửa ngày, hắn đi vào Trận Đường của tông môn, giao ra mấy chục viên linh thạch trung phẩm, mượn nhờ đại trận truyền tống của Trận Đường để đi vào bí cảnh không trọn vẹn.

Không lâu trước đó, hắn mới tiến vào bí cảnh này, nên ở thời điểm hiện tại, hoàn cảnh bên trong gần như không có gì thay đổi, không xuất hiện linh thực hoàn toàn thành thục mới.

Lục Huyền đã sớm đoán trước được chuyện này, hắn nhìn vào nhóm linh thực đang được gieo trồng bên trong bí cảnh, sau khi chăm sóc cẩn thận cho mỗi một gốc, hắn lập tức đi đến phía trước dòng suối đang chảy, sâu không thấy đáy, tựa như đã thông thẳng lên hư không.

Nước suối lạnh lẽo không ngừng tuôn ra, thậm chí còn ngưng kết thành một đám mây khí cực hàn ngay trên không trung, cái lạnh tựa như muốn thấm vào cốt tủy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!