Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 732: CHƯƠNG 732: GẶP LẠI CỐ NHÂN

Lục Huyền gật đầu, ánh mắt thờ ơ đảo qua những quầy hàng của nhóm tán tu hai bên đường. Các chủ quầy cảm nhận được khí tức cường đại trên người hai người đều vội vàng cúi đầu, sợ rằng mình sẽ làm hai vị cao thủ Trúc Cơ này không vui.

Đột nhiên, hắn dừng chân trước một quầy hàng. Trên quầy bày biện một ít tài liệu cấp thấp, có linh thực nhất phẩm, nhị phẩm, còn có các loại xương rắn, máu rắn và nhiều món đồ linh tinh khác. Chủ quầy là một thanh niên gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt hẹp dài như hai đường chỉ. Một con mãng xà màu xanh biếc thò đầu ra từ trong tay áo của thiếu niên, dùng ánh mắt hờ hững nhìn ra bên ngoài.

Phát hiện có tu sĩ dừng chân trước quầy hàng của mình, thanh niên lập tức ngẩng đầu, đang định chào hỏi thì cảm ứng được khí tức Trúc Cơ trên người hai người, sắc mặt gã lập tức thay đổi, trong ánh mắt vừa có cảnh giác lại vừa có sợ hãi.

“Không biết hai vị tiền bối cần gì?” Thiếu niên cúi thấp đầu, nhẹ giọng hỏi, đoạn thuận tay nhét con mãng xà xanh biếc trở lại vào ống tay áo. Trong đầu gã đang suy nghĩ miên man, cố gắng nhớ lại xem mình có từng đắc tội với tu sĩ Trúc Cơ nào không.

Tôn Vân Minh thấy Lục Huyền dừng lại, dù không biết nguyên do nhưng cũng thả chậm bước chân, đi tới trước quầy hàng.

Lục Huyền giơ tay lên, trong lòng thanh niên gầy gò không khỏi thấp thỏm bất an, nhưng lại thấy hắn chỉ cầm lên một bình máu rắn màu xanh đỏ, khóe miệng khẽ nhếch: “Đây là máu của Bích Thủy Mãng?”

“Bẩm tiền bối, đúng là máu của Bích Thủy Mãng.” Thanh niên gầy gò mở miệng, để lộ ra hai hàng răng nanh sắc nhọn.

“Ngươi tên là Dư Kiệt?” Lục Huyền nhẹ giọng hỏi.

Hắn vừa dứt lời, thân thể thanh niên không khỏi run lên, nhưng vẫn cúi đầu thừa nhận: “Vâng, nhưng vì sao tiền bối lại biết tên vãn bối...”

Nhận được câu trả lời hài lòng, nụ cười trên môi Lục Huyền càng đậm hơn: “Lâm Dương phường thị, máu Bích Thủy Mãng, không ngờ lại gặp được ngươi ở nơi này.”

Trong lòng hắn cảm khái vô cùng, thật không ngờ sau nhiều năm như vậy, mình lại gặp được cố nhân tại Hắc Tinh thành xa xôi vạn dặm này.

Lúc trước, khi còn ở Lâm Dương phường thị, vì thu thập máu rắn để bồi dưỡng Giao Đằng, hắn đã thông qua một người hàng xóm mà quen biết chàng thanh niên tu sĩ tên Dư Kiệt này, cũng đổi được không ít máu Bích Thủy Mãng nhị phẩm từ người gia gia am hiểu bắt rắn của gã. Thiếu niên từng có ánh mắt sắc bén như rắn độc ngày nào nay đã trở thành một tu sĩ Luyện Khí cao giai.

“Lục... Lục tiền bối?”

Được Lục Huyền nhắc nhở, trong đầu thanh niên như có một tia sét đánh xuống, chỉ trong nháy mắt, gã đã nhớ lại chuyện của hơn hai mươi năm về trước.

Khi đó, từng có một vị linh thực sư tìm đến nhà gã, trao đổi rất nhiều máu Bích Thủy Mãng nhị phẩm từ chỗ gia gia của gã, cũng giúp cho cuộc sống quẫn bách của hai ông cháu được cải thiện rất nhiều.

“Không sai, chính là ta.”

Trong mắt Dư Kiệt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, gã còn nhớ lúc ấy, Lục Huyền chỉ là một tu sĩ Luyện Khí trung giai, không ngờ chỉ qua hơn hai mươi năm ngắn ngủi, đối phương đã thuận lợi đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ, trở thành một tồn tại mà gã chỉ có thể ngước nhìn.

“Sao ngươi lại đến Hắc Tinh thành? Gia gia ngươi đâu?” Lục Huyền tò mò hỏi.

“Trước đó, phường thị bị yêu thú tập kích, không ít tu sĩ đã mất mạng, gia gia bàn với ta, quyết định đổi một nơi khác để sống. Trải qua nhiều lần vất vả, chúng ta mới tới được Hắc Tinh thành này. Còn gia gia, sau lần yêu thú tập kích đó, lão nhân gia đã bị thương không nhẹ, đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn, đường xá lại xa xôi, đi lại bất tiện. Sau khi chúng ta ngồi bảo thuyền của thương hội tới Hắc Tinh thành, gia gia gắng gượng đi săn giết yêu thú loại rắn, cuối cùng bệnh cũ tái phát cùng vết thương mới, đã buồn bã qua đời.” Trong mắt Dư Kiệt hiện lên một tia bi thống.

“Thật đáng tiếc.” Lục Huyền thở dài: “Nhưng ngươi có thể trưởng thành như ngày hôm nay cũng coi như xứng đáng với gia gia ngươi rồi, gia gia ngươi trên trời có thiêng cũng sẽ an lòng.” Nhìn Dư Kiệt đã có tu vi Luyện Khí cao giai, hắn vui mừng nói.

Khi gặp thiếu niên này ở Lâm Dương phường thị, hắn vẫn nhớ mang máng, lúc ấy thiếu niên chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi. Hiện giờ gã mới hơn ba mươi tuổi mà tu vi đã đạt đến Luyện Khí cao giai, cũng coi như không tệ trong giới tán tu.

Dư Kiệt nghe vậy chỉ đành cười khổ một tiếng.

“Tiền bối không nhìn xem bản thân ngài đã trưởng thành đến mức nào rồi sao?” Trong lòng gã thầm nghĩ, cảnh giới Trúc Cơ vốn là điều gã tha thiết ước mơ. Dù gã đã có tu vi Luyện Khí cao giai nhưng khoảng cách với tu sĩ Trúc Cơ vẫn như một trời một vực không thể vượt qua.

Lục Huyền suy nghĩ một lát, linh thức lập tức đảo qua bốn phía, sau đó tiện tay bày ra một đạo cấm chế đơn giản, bao phủ hai người vào bên trong, khiến người ngoài không thể nhìn thấu.

“Gặp nhau là duyên, hiện đang là thời loạn thế, ta tặng ngươi mấy món đồ nhỏ, để ngươi có thêm vài phần khả năng tự vệ.”

Vừa dứt lời, một cái bình nhỏ bằng bạch ngọc, một tấm phù lục tam phẩm và một viên thạch châu màu đỏ sậm đã xuất hiện trước mặt Dư Kiệt.

“Trong bình bạch ngọc này chứa đầy Uẩn Linh Đan nhị phẩm, sau khi dùng có thể gia tăng linh lực trong cơ thể. Tấm phù lục này là Thủy Long Phù tam phẩm, còn viên thạch châu cuối cùng là Bạo Viêm Châu tam phẩm, có thể dùng linh lực kích phát, trong nháy mắt sẽ phóng thích ra hỏa diễm trên phạm vi lớn.” Hắn cười nói với Dư Kiệt.

Hiếm khi gặp lại cố nhân, trong lòng hắn vui mừng khôn xiết, liền tiện tay tặng đối phương vài món bảo vật nhỏ.

Ở thời điểm hiện tại, ba món bảo vật này vốn không có nhiều giá trị đối với hắn.

Uẩn Linh Đan vốn là phần thưởng mở ra từ quầng sáng của Thủy Huỳnh Thảo, đồng thời trình độ luyện chế loại đan dược này của hắn cũng đã đạt đến cảnh giới Tông Sư, muốn luyện chế lúc nào cũng được, tỷ lệ thành công là tuyệt đối.

Thủy Long Phù và Bạo Viêm Châu đều được mở ra từ quầng sáng của linh thực nhị phẩm, hắn đã xử lý phần lớn nhưng vẫn còn thừa lại không ít.

Hắn cũng không đưa quá nhiều đồ, bởi xét cho cùng, Dư Kiệt cũng chỉ có tu vi Luyện Khí cao giai. Hắn hiểu đạo lý ‘hoài bích có tội’, nếu đưa cho đối phương vật phẩm giá trị quá lớn, sẽ chỉ mang tới phiền toái không cần thiết mà thôi.

“Đa tạ Lục tiền bối! Đa tạ Lục tiền bối!” Nét mặt Dư Kiệt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên, đang muốn quỳ xuống thì hai đầu gối đã bị một luồng linh lực vô hình nâng dậy.

“Không cần như vậy, ngươi hãy cất giữ cho kỹ, đừng để người khác thấy ngươi có bảo vật tam phẩm.” Lục Huyền ôn hòa nói.

“Vâng! Vãn bối nhất định sẽ cất giữ cẩn thận!” Dư Kiệt trịnh trọng hứa hẹn, vẻ mặt khó nén được kích động.

Phải biết rằng, trong ba món bảo vật Lục Huyền đưa tặng, Uẩn Linh Đan đủ sức giúp gã gia tăng rất nhiều linh lực trong thời gian ngắn, còn Thủy Long Phù và Bạo Viêm Châu tam phẩm đều có thể coi như lá bài tẩy, có thể cứu gã một mạng vào thời khắc mấu chốt.

Điều này khiến gã vô cùng cảm kích Lục Huyền.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!