"Ta thật sự muốn xem, rốt cuộc ngươi có lai lịch gì mà ngay cả ta cũng nhìn lầm."
Lục Huyền vội vã đi đến khu linh điền, không thể chờ đợi thêm nữa, lập tức lấy khúc xương cốt u tối kia ra, đặt vào trong linh nhưỡng.
Tâm thần ngưng tụ trên khúc xương, một ý niệm hiện lên trong đầu hắn.
【 Lão Cốt Ma Chủng, lục phẩm, ẩn chứa một tia khí tức bản nguyên của yêu ma ngoại vực. Yêu ma sinh ra từ xương cốt thường dung nhập hạt ma chủng này vào cơ thể hài cốt của yêu ma dưới trướng, để nó hấp thu các loại tinh hoa cốt tủy thần dị. Sau khi trưởng thành, chúng có thể hấp thu luyện hóa ma chủng, cướp lấy ma khí đặc thù bên trong, có tác dụng thúc đẩy cực mạnh đối với tiến độ trưởng thành của bản thân, thậm chí từ đó lĩnh ngộ được thần thông thiên phú. 】
【 Lấy máu thịt thân thể làm linh điền, lấy các loại hài cốt làm chất dinh dưỡng, luyện thành Lão Cốt Thần Thông. 】
"Lục phẩm!" Ý niệm trong đầu tan đi, phản ứng đầu tiên của Lục Huyền là vui mừng khôn xiết, nhưng rất nhanh, hắn lại rơi vào trầm tư: "Ma chủng? Là thứ gì vậy? Nhìn thông tin hiện lên trong đầu, xem ra thứ này cực kỳ bá đạo."
Hắn không kìm được mà suy nghĩ.
Sau khi biết được thông tin chi tiết về đoạn hài cốt ma chủng này, nhất thời Lục Huyền lại có chút kinh ngạc.
Trước đây, hắn từng vun trồng vô số linh thực, trong tình huống thông thường, chúng đều được trồng trong linh nhưỡng để hấp thu linh khí. Những linh thực phẩm cấp cao hơn sẽ yêu cầu các loại điều kiện đặc thù để sinh trưởng, nhưng linh nhưỡng và linh khí đều là nền tảng cơ bản để chúng tồn tại.
Ngay cả đa số linh thực tà dị trong tiểu viện âm phủ cũng không thoát khỏi phạm trù này.
Tuy quá trình sinh trưởng của đại đa số linh thực tà dị đều có phần ma quái, thậm chí như Bách Đồng Quỷ Mộc, Thánh Anh Quả… nếu vun trồng lâu dài, chúng còn vô hình tạo thành ảnh hưởng bất lợi đối với linh thực sư, nhưng đó đều là những hiệu quả bị động, hoàn toàn không đáng kể so với Lão Cốt Ma Chủng trước mắt.
Ma chủng này có thể cắm thẳng vào cơ thể người sống, lấy máu thịt của đối phương làm linh điền, lấy xương cốt của đối phương làm chất dinh dưỡng để nuôi lớn ma chủng cho đến khi nó trưởng thành.
Số phận của vật chủ sau khi ma chủng trưởng thành, hoàn toàn có thể đoán được.
"Không hổ là yêu ma ngoại vực, ngay cả phương thức vun trồng ma chủng cũng bá đạo ác độc như thế. Rốt cuộc, ta có nên gieo trồng hạt Lão Cốt Ma Chủng này không?" Lục Huyền rơi vào trầm tư.
"Nếu muốn trồng, nhất định phải tìm một con yêu ma hoặc tà ma thích hợp để cấy ma chủng vào, sau đó lại dùng các loại hài cốt tinh hoa để bồi bổ cho nó. Nếu thời cơ thích hợp, trồng thử một lần cũng không phải là không thể. Ta cũng không phải vì phần thưởng bên trong quầng sáng, chỉ đơn thuần muốn xem thử sau khi ma chủng trưởng thành, nó sẽ biến thành bộ dạng gì." Lục Huyền thầm nghĩ, sau đó tạm thời cất Lão Cốt Ma Chủng vào hộp ngọc, dùng nhiều tấm phù lục trừ tà ngăn cách, niêm phong lại, cuối cùng mới thu vào trong Thao Trùng nang.
Rất nhanh, lại đến thời điểm phân phát nhiệm vụ.
"Vẫn như lần trước, lần này lại phải gia nhập tiểu đội, nhận nhiệm vụ dò xét trong ngoài thành trì, dọn dẹp yêu thú, có chút không phù hợp. Có lẽ đi một mình, ta càng có thể xâm nhập sâu hơn một chút." Lục Huyền thầm nghĩ, nhiều người hành động không mang lại trợ giúp gì nhiều cho hắn, ngược lại còn khiến hắn có cảm giác bó tay bó chân.
Chẳng phải sao, đi cùng bọn họ, lượng lớn bảo vật trong túi đều không tiện sử dụng, mà sau khi giết yêu thú, hồn phách và một ít vật liệu cũng không thể thu thập, lãng phí vô cùng. Hắn quyết định lần này sẽ thử hành động một mình.
Qua quan sát trong nhiệm vụ lần trước, hắn biết rằng, ngay cả khi mình xâm nhập sâu hơn một chút, có đụng phải yêu thú tà ma thì tình hình vẫn nằm trong phạm vi khống chế, hắn hoàn toàn có thể ung dung ứng phó.
Nghĩ là làm, hắn không chút do dự, lập tức tìm đến nơi ở của Chu Tề, người có tu vi cao nhất trong nhóm tu sĩ Thiên Kiếm Tông đang đóng tại thành Hắc Tinh.
"Lục sư đệ, tìm ta có chuyện gì?" Chu Tề nhìn thấy Lục Huyền, trên mặt nở một nụ cười hiền lành.
"Chu sư huynh, lần này ta tới là muốn thương lượng với huynh một chút về nhiệm vụ."
"Sao thế, Lục sư đệ muốn nhận một nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn lần trước à? Có thể hơi khó đấy, dù sao tu vi Trúc Cơ trung kỳ của sư đệ cũng coi như không tệ ở thành Hắc Tinh này, nếu ở lại trong thành làm nhiệm vụ tuần tra, tuy rất dễ dàng nhưng sẽ khiến các tu sĩ khác dị nghị."
"Không phải, Chu sư huynh, lần này ta đến đây không phải vì muốn được chiếu cố, mà hoàn toàn ngược lại, ta muốn có cơ hội được xâm nhập sâu hơn để săn giết yêu thú."
"Sao Lục sư đệ lại có suy nghĩ này?" Chu Tề sững sờ hỏi: "Theo ta biết, ngươi không am hiểu đấu pháp, nếu xâm nhập sâu hơn một chút thì rất có thể sẽ gặp nguy hiểm, Lục sư đệ cứ suy nghĩ thêm đi?"
Lục Huyền lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Sư huynh, sau khi nhìn thấy thảm cảnh do yêu thú ma hóa và tà ma gây ra, trong lòng ta vô cùng phẫn uất, hiện giờ chỉ muốn giết thêm nhiều yêu thú tà ma để tâm trạng thoải mái hơn thôi."
Chu Tề nghe vậy, lập tức sinh lòng kính trọng: "Lục sư đệ có thể có suy nghĩ này, thật khiến sư huynh bội phục. Nhưng mà… nếu sư đệ xảy ra sơ suất gì, sau khi trở về tông môn, ta cũng không tiện ăn nói với các vị sư thúc Kết Đan và các vị chân truyền sư huynh."
"Chu sư huynh không cần lo lắng chuyện này, tu vi Trúc Cơ trung kỳ của ta là thật, mà trước khi ra ngoài, ta cũng đã chuẩn bị cho mình mấy lá bài tẩy không tệ. Hơn nữa, bản thân ta từ trước đến nay vẫn luôn cẩn thận, sẽ không để mình rơi vào hiểm địa đâu."
"Với lại, nếu không mượn cơ hội này để rèn luyện kinh nghiệm đấu pháp, thì làm sao ta có thể giết thêm được vài con yêu thú tà ma?" Lục Huyền nói bằng giọng đanh thép, diễn xuất vô cùng tinh xảo, đến mức gần như chính hắn cũng bị mình làm cho cảm động.
"Được, vậy để ta đi nói chuyện với bên kia một chút, vấn đề này không lớn."
Chu Tề có tu vi Trúc Cơ viên mãn, lại là người dẫn đầu thực hiện nhiệm vụ đóng giữ của Thiên Kiếm Tông lần này, đương nhiên có chút quyền hạn ấy.
Mấy ngày sau, một tấm truyền âm phù bay tới chỗ Lục Huyền, không ngừng rung động bên ngoài trận pháp.
Lục Huyền đang thi triển Linh Vũ Thuật cho cây Thủy Huỳnh Thảo non, lập tức dừng động tác, vươn tay kéo tấm phù lục kia tới.