“Trịnh đạo hữu, thân thể ngươi cường hãn, lại giỏi truy tung, nếu tiểu sư đệ của ta chạy thoát, mong ngươi ra tay bắt lại hắn.”
Gã tu sĩ cao lớn khôi ngô này cũng ở cảnh giới Trúc Cơ viên mãn như Trần Lạc, vốn là một thể tu, thân thể vô cùng cường hãn.
Hai người hoàn toàn không xem Lục Huyền ra gì, thản nhiên bàn bạc việc phân công ngay trước mặt hắn.
Lục Huyền hơi cúi đầu nhìn mũi chân, từ đầu đến giờ vẫn im lặng không nói. Dáng vẻ này rõ ràng là đang run sợ, mặc cho người ta xâu xé, nhưng nào ai hay, một tấm kiếm phù trong tay áo hắn đã sẵn sàng được kích hoạt.
“Trần sư huynh, ngươi cấu kết với người ngoài, mưu hại đồng môn, cướp đoạt bảo vật, tội đáng muôn chết. Hôm nay ta sẽ thay sư thúc Giới Luật Đường thanh lý môn hộ.” Hắn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt kiên định.
“A... Lục sư đệ thú vị thật. Trước hết cứ lo đóng chặt thức hải của ngươi lại đi, nếu không lát nữa sẽ phải chịu nỗi thống khổ hồn phách bị hủy diệt đấy.” Trần Lạc dường như bị câu nói của Lục Huyền chọc cười, gã cười khẽ, vỗ nhẹ vào chiếc túi linh thú đen nhánh bên hông.
“Vù vù!”
Một bầy ong yêu hung tợn túa ra. Những con ong yêu này có nanh nhọn, sau lưng là chiếc ngòi sẫm màu, vừa nhìn đã biết là vật kịch độc. Mỗi con đều có thực lực gần với yêu thú tam phẩm, cả đàn ong kêu vù vù, ập về phía Lục Huyền.
Tạp âm truyền vào tai khiến Lục Huyền cảm thấy đầu óc choáng váng, tinh thần rã rời.
“Ồn ào quá!” Lục Huyền quát lớn một tiếng, rồi há miệng ra, một viên bảo châu bán trong suốt hiện ra từ sâu trong cổ họng. Từng gợn sóng vô hình lan tỏa, hóa thành một tiếng rồng ngâm hùng tráng.
“Grào!”
Hắn từng tiếp xúc với vô số Giao Long, Thận Âm Bảo Châu đã ghi lại tiếng rống của chúng, đến nay, âm thanh phát ra chẳng khác nào tiếng gầm thịnh nộ của một con Giao Long cao cấp thực thụ. Sóng âm cuồn cuộn như sóng dữ, hất văng cả bầy ong lên trời, đánh cho chúng tan tác tứ phía.
Ngay cả Trần Lạc và gã tu sĩ kia ở phía xa cũng chịu một lực xung kích không nhỏ, linh lực trong cơ thể không ngừng cuộn trào.
“Linh trùng của ta!”
Thấy bầy ong yêu mình dày công nuôi dưỡng bị Lục Huyền đánh tan, Trần Lạc đau như cắt, miệng phát ra một tiếng rít quái dị, muốn gọi chúng quay về.
“Hừ!”
Lục Huyền hừ lạnh một tiếng, một khe hở hẹp dài bỗng xuất hiện trên không trung, chỉ thấy một con ngươi màu xám trắng khổng lồ chui ra từ đó, nhìn chằm chằm vào hai người Trần Lạc và bầy ong bên dưới.
Vô số ảo ảnh lập tức hiện ra trước mắt hai người và cả bầy yêu trùng.
Lục Huyền chớp thời cơ, Phong Lôi Kiếm trong tay hóa thành một luồng hắc quang, trong nháy mắt xuyên qua toàn bộ bầy ong yêu. Hồ quang điện lóe lên, từng cái xác cháy đen của chúng lả tả rơi xuống.
Bên kia, hai tu sĩ Trúc Cơ viên mãn vừa rơi vào ảo cảnh đã biết là nguy, vội vàng thi triển thủ đoạn để thoát ra.
“Không ngờ ngươi lại ẩn giấu sâu như vậy!” Trong mắt Trần Lạc lóe lên một tia kinh hãi.
Gã vốn tưởng cảnh giới Trúc Cơ viên mãn của mình đủ sức đối phó với một kẻ chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ lại ít khi giao đấu như Lục Huyền, nhưng không ngờ, chỉ mới giao thủ, Lục Huyền đã dùng một tiếng rồng ngâm thần dị quét sạch bầy ong yêu mà gã khổ công nuôi dưỡng.
Còn con mắt tà dị kia nữa, không ngờ lại có thể kéo hai tu sĩ Trúc Cơ viên mãn vào ảo cảnh chỉ trong nháy mắt.
Nghĩ đến đây, gã và gã tu sĩ hung hãn kia liếc nhau, trong lòng lập tức nâng mức độ cảnh giác với Lục Huyền lên mức cao nhất.
Những hoa văn diễm lệ vốn đã hiện trên mặt Trần Lạc lúc này trực tiếp bong ra, nhanh chóng hòa vào không khí.
Dựa vào linh thức nhạy bén, Lục Huyền chợt phát hiện xung quanh mình có thêm một luồng khí tức khác thường, tựa như một con rắn độc vô hình đang ẩn mình trong bóng tối rình rập.
Về phần gã tu sĩ cao lớn kia, thân thể gã không ngừng bành trướng, trong nháy mắt đã hóa thành một gã khổng lồ cao đến hai trượng, bắp thịt toàn thân cuồn cuộn, đỏ sậm như sắt nung, toàn thân tỏa ra khí tức nóng rực.
Trên nắm đấm, một thứ chất lỏng tựa dung nham nóng chảy không ngừng nhỏ xuống, cảm giác như chỉ một quyền của gã cũng đủ đánh nát một ngọn núi.
“Yêu thú trong suốt?” Lục Huyền trong lòng khẽ động, một lá cờ phủ đầy những thứ dơ bẩn lập tức xuất hiện trong tay hắn. Uế khí ngập trời tuôn ra, nhuộm cả một vùng trời đất thành một thế giới ô uế.
Một con rắn trong suốt lập tức hiện nguyên hình dưới sự ô uế của Vạn Uế Phiên.
Ngay khoảnh khắc con trường xà trong suốt hiện hình, pháp bảo trong tay Lục Huyền đã hóa thành một cây trường thương, nhanh như chớp kéo dài ra, đâm xuyên qua nó.
Đúng lúc này, linh thức của hắn chợt phát hiện một bóng người to lớn trong nháy mắt đã lao tới trước mặt, nắm đấm đỏ thẫm như Thái Sơn áp đỉnh, giáng thẳng xuống đầu hắn.
“Đến hay lắm!” Lục Huyền không lùi bước, cơ bắp toàn thân hóa thành màu ngọc óng ánh, chặn đứng cự quyền đỏ thẫm. Lực lượng mạnh mẽ va chạm khiến cây cối xung quanh đổ rạp, núi đá hai bên sụp lở.
“Bảo vật sóng âm thần dị, con mắt tà dị, lá cờ pháp khí cao cấp, lại có thể dùng thân thể đỡ đòn của thể tu Trúc Cơ viên mãn! Đây là quái vật gì vậy?!” Trần Lạc kinh hãi không nói nên lời, trong chớp mắt đã đưa ra quyết định.
Một con yêu cầm bốn cánh khổng lồ xuất hiện dưới chân gã. Gã nhảy phắt lên lưng chim, mặc kệ gã thể tu họ Trịnh còn đang giao chiến với Lục Huyền, bản thân hóa thành một tia sáng, thoáng cái đã bay xa mấy chục trượng.
Nhưng sao Lục Huyền có thể để gã đi được?
Tâm niệm vừa động, một chiếc dùi bạc đã xuất hiện trước người, trực tiếp khóa chặt lấy Trần Lạc đang vội vàng bỏ chạy.
Chỉ thấy Thứ Thần Trùy hóa thành một tia sáng bạc, tốc độ còn nhanh hơn yêu cầm mấy lần, lao thẳng vào thức hải của Trần Lạc.
Trần Lạc chỉ cảm thấy một cây gai nhọn hung hăng đâm vào đầu, điên cuồng khuấy động thức hải. Thần hồn như bị đâm thủng, cơn đau kịch liệt khiến gã rơi thẳng từ trên lưng yêu cầm xuống.
Cùng lúc tế ra Thứ Thần Trùy, Thanh Phù Lữ cũng đã hiện ra dưới chân Lục Huyền, chớp mắt một cái, hắn đã đến trước mặt Trần Lạc.