Trong nhiệm vụ lần trước, cả ba người đều đã biết rõ thực lực của Lục Huyền. Dù Lục Huyền là linh thực sư nhưng trình độ kiếm đạo của hắn lại vượt xa ba người bọn họ, thậm chí có thể tiện tay phóng ra ba tấm kiếm phù tứ phẩm.
Điều này khiến cả ba âm thầm suy đoán, lai lịch của Lục Huyền e rằng rất bất phàm, sâu không lường được.
“Xâm nhập Hắc Ma Uyên?” Lục Huyền nhướng mày nói: “Xin lỗi ba vị đạo hữu, thực lực của ta có hạn, không có ý định thăm dò Hắc Ma Uyên.”
Hắn từ chối thẳng thừng.
Nếu là bí cảnh thông thường, với thực lực và số bảo vật hiện tại, hắn đi thăm dò một phen cũng không thành vấn đề. Nhưng Hắc Ma Uyên lúc này quá nguy hiểm, không biết bên trong ẩn giấu bao nhiêu tà ma thần bí và yêu ma ngoại vực cường đại, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ gặp bất trắc.
“Chẳng lẽ Lục sư huynh không muốn có một món bảo vật ngũ phẩm sao? Với thực lực của sư huynh, nếu đoạt được bảo vật, nhất định sẽ được ưu tiên lựa chọn.” Tôn Vân Minh có phần khó hiểu, vội vàng hỏi lại.
Lục Huyền chỉ lắc đầu, cười khổ: “Tu sĩ Trúc Cơ nào lại không muốn có bảo vật ngũ phẩm?”
Câu nói này phát ra từ tận đáy lòng, dù hắn đã có không dưới mười món bảo vật ngũ phẩm nhưng vẫn muốn thu hoạch được nhiều hơn.
“Thế nhưng,” hắn lập tức chuyển chủ đề, “lúc trước đi tuần tra ngoài thành, ba tấm kiếm phù của ta đều đã dùng hết, không còn át chủ bài nào nữa, thực lực chỉ ở mức bình thường, hoàn toàn không dám chắc có thể tranh đoạt được cơ duyên từ tay các tu sĩ khác. Vì cái mạng nhỏ này, ta vẫn nên ngoan ngoãn ở lại trong thành thì hơn.”
Thấy Lục Huyền đã quyết, ba người đành phải từ bỏ.
Thực lực của ba người cũng không tầm thường, nếu tìm thêm được một hai tu sĩ mạnh mẽ nữa thì sau khi tiến vào Hắc Ma Uyên cũng có sức cạnh tranh nhất định.
Lục Huyền dõi mắt nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, sau đó trở lại tiểu viện của mình.
Thực lực của hắn đã không thua kém tu sĩ Kết Đan sơ kỳ bình thường, nhưng hắn biết, với thực lực này mà tiến vào Hắc Ma Uyên, chỉ cần vận khí không tốt, vẫn có khả năng mất mạng. Vì lý do an toàn, hắn vẫn nên ở lại Hắc Tinh thành thì hơn.
Dường như tình hình bên trong Hắc Ma Uyên còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng của hắn.
Hôm đó, Chu Tề tìm tới tiểu viện của Lục Huyền.
“Chu sư huynh.” Lục Huyền nhiệt tình chào đón, như thể chuyện hắn giám thị vị tu sĩ trung niên gầy gò này một tháng trước hoàn toàn không liên quan đến mình.
“Lục sư đệ, lần này ta tới đây là có chuyện muốn thông báo cho ngươi.” Sắc mặt Chu Tề hết sức nghiêm túc.
“Mời sư huynh nói.” Thấy Chu Tề như vậy, Lục Huyền cũng thu lại nụ cười trên mặt.
“Ta nhận được tin tức từ chỗ sư thúc Kết Đan, càng sâu trong Hắc Ma Uyên, yêu ma ngoại vực xuất hiện càng nhiều. Trừ khi nhân thủ trấn giữ tăng thêm gấp mấy lần, nếu không rất khó giữ được Hắc Tinh thành, vì thế các đại tông môn đã quyết định không lãng phí nhân lực thêm nữa.”
“Dự định trong thời gian tới sẽ di dời toàn bộ tu sĩ và tài nguyên bên trong Hắc Ma Uyên, còn các tu sĩ đến trấn giữ thành trì sẽ có hai lựa chọn. Một là tiến vào Hắc Ma Uyên, tự liên lạc với người của tông môn mình. Bản tông có một cứ điểm bên trong, các tu sĩ có thể tự quyết định đi hay ở. Hai là nhân cơ hội này lập tức trở về tông môn, chờ phân công nhiệm vụ mới.”
“Thế cục đã nghiêm trọng đến vậy rồi sao?” Lục Huyền không nhịn được hỏi.
“Nghe nói vách ngăn không gian liên quan tới giới vực này vốn nằm ở nơi sâu trong Hắc Ma Uyên đã ngày càng yếu đi, bởi vậy đám yêu ma ngoại vực kia mới nhân cơ hội xâm nhập, cũng khiến các bí cảnh bên trong Hắc Ma Uyên dần hiển lộ.”
“Một khi tiến vào, nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại. Có khả năng sẽ vẫn lạc trong đó, nhưng cũng có khả năng sau khi tiêu diệt một con yêu ma sẽ giành được tài nguyên quý giá, hoặc nhận được đại cơ duyên từ một bí cảnh nào đó.”
“Phần lớn đồng môn đều lựa chọn xâm nhập Hắc Ma Uyên, cầu tiến thêm một bước trên con đường tu hành.”
“Bây giờ chỉ xem Lục sư đệ ngươi lựa chọn thế nào thôi.” Chu Tề trầm giọng nói.
“Ta sẽ một mình về tông hay đi cùng các đồng môn?” Lục Huyền tò mò hỏi.
“Khắp nơi đều có tà ma yêu ma ẩn nấp, tất nhiên là các đồng môn phải cùng nhau trở về, sẽ có pháp khí chuyên dụng đưa mọi người quay về.”
Lục Huyền thoáng trầm ngâm. Dù thực lực hiện tại đã đủ mạnh nhưng hắn vẫn không dám chắc có thể sống sót khi đối mặt với phần lớn yêu ma tà ma trong Hắc Ma Uyên. Hơn nữa, cái gọi là cơ duyên kia, hắn chỉ cần có quầng sáng là có thể thu hoạch được. Bởi vậy, không do dự lâu, hắn nhanh chóng đưa ra lựa chọn: “Sư huynh, ta chọn đi theo các đồng môn còn lại trở về. Linh thực ta trồng trong tông môn sắp trưởng thành rồi.”
“Không ngờ Lục sư đệ lại vì nhớ thương linh thực mà lựa chọn trở về tông môn.” Chu Tề khẽ cười.
“Trong mấy ngày này, ta sẽ sắp xếp, đến lúc đó lại đến thông báo cho sư đệ sau.”
“Vậy làm phiền Chu sư huynh rồi.” Lục Huyền đã sớm muốn quay về, hắn lập tức tỏ vẻ cảm kích với vị tu sĩ trung niên gầy gò.
Thoáng cái đã qua ba ngày, hắn thu hơn hai trăm gốc Thủy Huỳnh Thảo trong tiểu viện và ba gốc Tiễn Đằng còn lại vào Thao Trùng Nang.
“Lần này rời tông môn đến thành trì phụ cận Hắc Ma Uyên, thu hoạch lớn nhất chính là Lão Cốt Ma Chủng.” Hắn lấy ra mảnh răng nanh đứt gãy lóe lên ánh sáng tối tăm, tự lẩm bẩm một mình.
“Yêu ma ngoại vực sinh ra ma chủng đặc thù, phẩm chất lên tới lục phẩm, đáng tiếc… điều kiện bồi dưỡng thứ này quá mức khủng bố, tổn hại thiên hòa, chỉ đành giữ lại trước, đợi thời cơ thích hợp rồi tính sau.”
Ngoài ra, hắn còn thu được lượng lớn huyết nhục trong quá trình tuần tra dọn dẹp yêu thú, cộng thêm một khoản linh thạch hạ phẩm và trung phẩm, cùng pháp khí đan dược thu được sau khi giải quyết Trần Lạc và đồng bạn của gã.
Hắn nhanh chóng thu dọn mọi thứ trong tiểu viện rồi đi tới nơi tụ họp của đệ tử Thiên Kiếm Tông.
Trong một khu đại viện rộng lớn đã có mấy chục đồng môn Thiên Kiếm Tông đang chờ sẵn. Lục Huyền tiến vào, chào hỏi mấy người quen biết rồi đứng trong một góc, lẳng lặng chờ đợi.
Không lâu sau lại có mấy người đi tới. Lục Huyền để ý thấy chỉ có một phần nhỏ lựa chọn trở về tông môn, còn phần lớn đồng môn đều có lòng tin vào bản thân, tin rằng mình có thể đoạt được đại cơ duyên giữa lúc yêu ma đang hoành hành trong Hắc Ma Uyên, nên đã lựa chọn ở lại.
Trong hơn hai mươi người đang có mặt, ngoại trừ hắn, gần như những người còn lại đều có lý do giống nhau: hoặc là tu vi hơi thấp, phần lớn là Trúc Cơ sơ kỳ, hoặc là bản thân đã bị trọng thương nên không thể không quay về tông môn tĩnh dưỡng.