Một trong hai người đến thăm Lục Huyền là một trung niên độc nhãn, cảnh giới Trúc Cơ viên mãn, dưới chân cưỡi một con Lôi Giao khổng lồ. Thân Lôi Giao màu trắng bạc, đỉnh đầu mọc sừng nhọn, có thể cảm nhận được sức mạnh sấm sét hủy diệt ẩn chứa bên trong.
Người còn lại là một tu sĩ trẻ tuổi vẻ mặt nghiêm nghị, không giận mà uy, cũng có cảnh giới Trúc Cơ viên mãn. Trên mặt có những hoa văn màu trắng bạc, tựa như vết tích do lôi đình hỗn loạn để lại. Sau lưng người này còn có một đôi cánh sấm sét, không biết là pháp khí đặc thù hay là dị tượng sinh ra do tu luyện một loại thần thông nào đó.
"Tại hạ Lạc Minh, vị này là Lôi Chính, bái kiến đạo hữu." Trung niên độc nhãn mỉm cười thi lễ.
"Tại hạ Lục Huyền, mới đến quý địa, vì sự vụ bận rộn nên chưa kịp đến bái phỏng hai vị đạo hữu, mời vào, mời vào." Lục Huyền cười đáp, bước ra đón hai người vào trong.
"Mới dọn đến Lôi Hỏa Tinh Động chưa lâu, động phủ bài trí còn đơn sơ, xin đừng chê." Hắn dẫn hai người vào tiểu viện.
"Không ngờ Lục đạo hữu lại trồng nhiều linh thực như vậy." Trung niên độc nhãn Lạc Minh liếc nhìn đám linh thực bên ngoài, bất giác cảm thán.
"Từ khi bước vào con đường tu hành, ta chỉ có một sở thích duy nhất là vun trồng linh thực, thậm chí thời gian dành cho linh thực nhất đạo còn nhiều hơn cả tu hành, xem như là một linh thực sư thuần túy." Lục Huyền mang linh quả và linh tương đến mời hai vị tu sĩ, vừa cười vừa nói.
"Linh tương này không tệ." Lạc Minh nếm thử một ngụm Bách Quả Linh Tương, luôn miệng khen ngợi, Lôi Chính trầm mặc bên cạnh cũng gật đầu tán đồng.
"Linh quả là do linh thực của ta kết trái, còn linh tương cũng do chính tay ta dùng linh quả linh hoa ủ thành." Lục Huyền giải thích.
"Phần lớn tu sĩ chọn Lôi Hỏa Tinh Động làm nơi ở đều vì hoàn cảnh đặc thù nơi đây. Giống như ta, con Lôi Giao ta nuôi rất thích hợp sinh trưởng trong lôi hỏa. Công pháp Lôi Chính đạo hữu tu luyện cũng có liên quan đến nó. Cho nên ta thật không ngờ Lục đạo hữu thân là linh thực sư lại chọn nơi này."
"Chủ yếu là vì thấy động phủ này có diện tích lớn, thích hợp trồng nhiều linh thực nên ta mới dọn đến đây." Lục Huyền thuận miệng bịa chuyện.
Ba người trò chuyện một lúc.
"Đúng rồi, Lục đạo hữu, ngươi có biết điểm đặc biệt của Lôi Hỏa Tinh Động không?" Lạc Minh đột nhiên hỏi.
"Ồ? Xin đạo hữu chỉ giáo."
"Bản thân Lôi Hỏa Tinh Động cực kỳ thích hợp để tu luyện công pháp lôi hỏa, đồng thời, nó còn ẩn chứa một vài phúc lợi cho tu sĩ chúng ta. Có lẽ Lục đạo hữu cũng để ý đến vùng lôi hải vô tận ở nơi sâu kia?"
Lục Huyền gật đầu, hắn quả thực có ấn tượng sâu sắc với vùng lôi hải xa xa đó.
"Trong lôi hải có đủ loại sức mạnh sấm sét thần dị như âm lôi, ngũ hành chi lôi, thậm chí cả Đô Thiên Thần Lôi trong truyền thuyết. Ngoài ra, còn có rất nhiều loại thiên tài địa bảo thuộc tính lôi, nếu phúc duyên đủ sâu dày, rất có thể sẽ nhận được bảo vật quý giá từ trong đó."
"Nhưng khu vực đó cũng được xem là một nơi tương đối nguy hiểm của Lôi Hỏa Tinh Động. Trong môi trường sống bình thường, dù đâu đâu cũng thấy tia sấm, nhưng so với biển sấm nơi đó, hoàn cảnh bên này quả là trò trẻ con."
"Tia sấm trong lôi hải có tính công kích cực mạnh, thỉnh thoảng sẽ sinh ra lôi bạo, thậm chí bên trong còn ẩn giấu một vài lôi thú thần dị. Nhưng nếu có dấu hiệu lôi bạo, tu sĩ cấp cao trong Lôi Hỏa Tinh Động sẽ phát tín hiệu cảnh báo trước, nên cũng xem như tương đối an toàn." Trung niên độc nhãn giới thiệu cặn kẽ về hoàn cảnh và những điều thần dị ở sâu trong lôi hải cho Lục Huyền.
"Đa tạ đạo hữu đã cho biết, nếu có dịp, Lục mỗ sẽ cùng hai vị đạo hữu vào lôi hải xem thử một phen." Hắn khách sáo nói. Dù đã sớm quyết định sẽ một mình tiến vào đó để thu thập dưỡng chất cần thiết cho Tử Vi Huyền Lôi Quả, nhưng bề ngoài vẫn phải giữ chút ý tứ.
"Ha ha, ba người chúng ta đã là hàng xóm thì nên chiếu cố lẫn nhau. Có tu sĩ của Lôi Hỏa Tinh Động tuần tra canh gác, độ an toàn trong lôi hải không phải là vấn đề lớn, khi nào có dịp, chúng ta có thể cùng nhau đi thăm dò." Trung niên độc nhãn cười sang sảng.
"Nhất định, nhất định." Lục Huyền vội gật đầu.
"Thôi, sắc trời không còn sớm, chúng ta không làm phiền Lục đạo hữu nữa. Khi nào rảnh, ngươi có thể đến động phủ của chúng ta ngồi chơi, trao đổi kinh nghiệm tu hành." Hai người trò chuyện thêm một lát rồi đứng dậy cáo từ.
"Được, đến lúc đó, ta nhất định sẽ đến bái phỏng hai vị đạo hữu." Lục Huyền hỏi vị trí động phủ của hai người, rồi lấy từ trong túi trữ vật ra hai bình ngọc nhỏ: "Trong hai bình này đựng loại linh tương vừa rồi, đều do ta tự tay ủ, hai vị đạo hữu cứ mang về động phủ, lúc rảnh rỗi lấy ra thưởng thức."
"Đa tạ Lục đạo hữu tặng bảo vật." Hai người nghe vậy, mặt mày lập tức hớn hở, nhận lấy bình ngọc rồi thân hình chìm vào trong màn sấm.
Lục Huyền mở trận pháp, để động phủ của mình ẩn vào trong màn sương trắng dày đặc. Hắn quay người vào tiểu viện, trầm ngâm hồi lâu.
"Chắc chắn phải vào lôi hải một chuyến. Lúc đó, ta chọn Lôi Hỏa Tinh Động chủ yếu là để tiện bồi dưỡng Phượng Hoàng Mộc và Tử Vi Huyền Lôi Quả. Hiện giờ có tu sĩ của Thiên Tinh Động trấn thủ, xem như vấn đề an toàn không có gì đáng ngại."
Trong lòng nghĩ vậy, hắn nhanh chóng quyết định vài ngày nữa sẽ đến lôi hải xem sao. Quan trọng nhất là hắn đủ tự tin vào thực lực hiện tại của mình, cộng thêm nhiều bảo vật trong tay, dù gặp phải tu sĩ Kết Đan bình thường, hắn cũng có sức đánh một trận.
Bảy ngày sau, hắn chăm chút linh thực trong động phủ một phen rồi lên đường đến Lôi Hải. Trên đường đi, dưới tác dụng của Lôi Hỏa Lệnh, vô số tia sấm giăng khắp Lôi Hỏa Tinh Động đều tự động rẽ ra, nhường đường cho Lục Huyền.
Lục Huyền không nhanh không chậm đi tới, đồng thời không quên cẩn thận quan sát cảnh vật xung quanh.
"Diện tích bên trong Lôi Hỏa Tinh Động quả thực rất lớn, đâu đâu cũng có thể thấy động phủ, nhưng những động phủ lớn như của ta lại không nhiều, thậm chí có trường hợp mấy người cùng thuê chung một tòa biệt viện."