"Vương đạo hữu nói gì vậy? Chỉ dựa vào thân phận linh thực sư mà phủ định người khác như thế chẳng phải đã quá thực dụng rồi sao?" Lạc Minh nghe vậy, cũng lạnh lùng nói.
Lục Huyền là người gã chủ trương mời tới, không ngờ sau khi mấy người gặp mặt, hắn lại bị tu sĩ đồng hành trực tiếp bài xích phủ định như vậy, hành động này của đối phương không khác gì thẳng thừng tát vào mặt gã.
"Trách ta thực dụng ư? Thực tế vốn là như vậy, bởi vì trong nhóm linh thực sư có rất ít người sở hữu thực lực xuất chúng. Linh thực họ bồi dưỡng vốn có chu kỳ sinh trưởng rất dài, lại thường xuyên trồng trọt với số lượng lớn, đâu còn thời gian để tu hành, rèn luyện kỹ năng thuật pháp nữa?" Thanh niên kia không hề thay đổi sắc mặt, đáp lại.
"Có được hay không, vẫn phải dùng thực lực để chứng minh."
“Đủ rồi!” Lôi Chính vẫn luôn im lặng đứng bên cạnh cuối cùng cũng không nhịn được, tiến lên một bước, vẻ mặt không giận mà uy: “Nếu tất cả đã hẹn cùng nhau đi thăm dò cổ dược viên tại lôi hải thì bây giờ tranh luận những chuyện này cũng vô nghĩa. Hơn nữa, còn chưa xuất phát mà đôi bên đã sinh hiềm khích thì thà rằng mỗi người tự hành động còn hơn.”
Gã nói đến đây, dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Tương truyền bên trong bí cảnh kia ẩn giấu một tòa dược viên thượng cổ, nên việc mời một vị linh thực sư như Lục đạo hữu cùng tham gia là vô cùng cần thiết, thậm chí hắn còn là người không thể thiếu trong quá trình phân biệt linh thực, tìm kiếm linh dược. Ta đã nói đến đây rồi, các vị còn vấn đề gì nữa không?”
“Lôi đạo hữu nói có lý, là tại hạ lỗ mãng, không nên nghi ngờ vai trò của Lục đạo hữu.” Vương Ngạn Chung cao lớn nghe vậy cũng dứt khoát thừa nhận sai lầm.
Cơn sóng gió nhỏ này qua đi rất nhanh. Suốt cả quá trình, ánh mắt Lục Huyền vẫn luôn bình thản, gương mặt vẫn tự nhiên như thường, dường như hắn chẳng hề để tâm đến sự nghi ngờ của Vương Ngạn Chung. Còn việc những người khác cảm thấy đây là hắn tự tin hay lùi bước nhận thua, cũng không liên quan gì tới hắn.
Năm người điều khiển phi kiếm, khởi hành về phía thông đạo do Thiên Tinh Động mở ra ở ven bờ lôi hải, sau đó tiến vào bên trong nhờ Lôi Hỏa Lệnh trên tay.
Trong lôi hải, bốn phía đều là lôi mang, mật độ lớn hơn không biết bao nhiêu lần so với bên ngoài. Để cẩn thận, năm người lần lượt đáp xuống, bước đi trên thông đạo mới được mở ra.
Một lát sau, Lục Huyền chợt phát hiện ở cách đó không xa có một con Lôi Hống Thú đang ngồi xổm bên cạnh thông đạo.
“Lục đạo hữu không cần để ý tới nó, con yêu thú kia sẽ không chủ động công kích chúng ta, mà chúng ta cũng không cần thiết phải nuôi dưỡng nó. Khẩu vị của nó đã bị phần lớn tu sĩ đi ngang qua đây chiều hư rồi, thịt yêu thú phẩm cấp thấp thông thường cũng chẳng thèm để vào mắt.” Trung niên một mắt lên tiếng nói.
“Nhìn nó ngoan ngoãn như thế, ta lại nghĩ tới mấy con linh thú ta nuôi trong động phủ, không nhịn được cứ muốn tới đút ít đồ ăn cho nó.” Lục Huyền nhẹ nhàng ném mấy trái Liệt Diễm Quả, Băng La Quả qua.
Thoạt nhìn, thân hình của con Lôi Hống Thú trước mặt khá cồng kềnh tròn trịa nhưng động tác lại cực kỳ nhanh nhẹn, nó hóa thành một tia sáng màu trắng bạc, chỉ trong nháy mắt đã ngậm lấy mấy trái linh quả vừa được Lục Huyền ném ra.
“Hả? Còn dẫn theo đồng loại à?” Lục Huyền đang định rời đi lại để ý thấy phía sau con Lôi Hống Thú này còn có thêm một con yêu thú với hình thể nhỏ hơn nhiều.
Thân hình con yêu thú thứ hai gầy nhỏ hơn hẳn, lôi quang lóe lên, ánh mắt sắc bén, nét mặt vẫn còn vài phần cảnh giác, không được thân thiện bằng con thú đi trước.
“Ha ha, lớn dắt bé à?” Lục Huyền có phần buồn cười, lại ném qua mấy trái linh quả nữa.
Đợi sau khi con Lôi Hống Thú thứ hai nuốt linh quả, hắn lại theo bản năng tập trung tinh thần nhìn thẳng vào nó. Một ý niệm hiện lên trong đầu.
【Lôi Hống Thú dị chủng, yêu thú tứ phẩm, có một phần huyết mạch của dị thú Lôi Hủy Thượng cổ, tiềm lực to lớn, am hiểu các loại thuật pháp hệ lôi, tinh thông lôi độn.】
“Lôi Hống Thú dị chủng... Nếu ta nhớ không nhầm thì trong cơ thể con Lôi Hống Thú mập kia chỉ có một tia huyết mạch Lôi Hủy cực kỳ mỏng manh, mà huyết mạch trong cơ thể con Lôi Hống Thú dị chủng này lại cao tới một phần. Không biết là do nó thức tỉnh dị biến, hay ở sâu trong lôi hải có một con dị thú Lôi Hủy cổ xưa đang không ngừng sinh sôi?”
Bất kể sự thật là gì, tình hình này cũng có nghĩa là con Lôi Hống Thú mới xuất hiện không hề tầm thường.
Bước chân Lục Huyền thoáng chậm lại, hắn dùng linh lực nâng một trái Mê Tiên Đào đưa đến trước mặt con Lôi Hống Thú nhỏ. Lôi Hống Thú nhỏ ngửi thử Mê Tiên Đào, trong mắt lập tức toát lên vẻ say mê, sau đó không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng rồi mới cắn xuống. Vị tươi mới mọng nước, thơm ngát non mềm, một luồng cảm giác tê dại nhanh chóng lan truyền khắp thân thể, hệt như đang được tận hưởng một loại khoái cảm tột cùng.
Lôi hải hoang vắng, linh thực hiếm hoi, có lẽ con Lôi Hống Thú nhỏ này chưa từng được nếm thử linh quả nào thơm ngon như Mê Tiên Đào, nhất thời, ánh mắt nó nhìn về phía Lục Huyền cũng thân thiện hơn mấy phần.
“Lần này lại giống hệt như lần trước.” Lục Huyền nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, nhớ tới Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Loan Điểu mình từng cho ăn từ nhỏ, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Không ngờ Lục đạo hữu lại sẵn lòng cho con yêu thú này ăn một trái linh quả tam phẩm?” Lạc Minh thấy cảnh này thì không khỏi kinh ngạc.
“Con Lôi Hống Thú kia vẫn luôn canh giữ phía trước thông đạo, đòi thịt yêu thú từ đám tu sĩ đi ngang qua, ban đầu mọi người còn cảm thấy mới lạ nhưng lâu dần cũng không còn mấy tu sĩ để ý tới nó nữa. Nhưng ngay cả thời điểm ban đầu, chuyện dùng linh quả tam phẩm nuôi nấng nó như Lục đạo hữu cũng hiếm thấy như lông phượng sừng lân.”
“Ta thấy con Lôi Hống Thú mới tới kia quá gầy nên mềm lòng, muốn cho nó ăn loại linh quả tốt hơn một chút. Dù sao ta cũng là linh thực sư, thứ khác có thể thiếu, chứ linh quả thì ta không thiếu.” Lục Huyền cười nói.
“Lục đạo hữu đúng là người lương thiện.”
“Ha ha, đạo hữu quá khen.” Lục Huyền cười híp mắt.
Năm người lại tiếp tục đi sâu vào trong lôi hải, lôi quang quanh người họ càng lúc càng mãnh liệt, nếu không có Lôi Hỏa Lệnh đánh tan bớt, e rằng sẽ bị tầng tầng lớp lớp lôi đình nuốt chửng. Bên tai vang lên từng chuỗi sấm sét đì đùng, có tiếng tự nhiên sinh ra từ trong lôi hải, cũng có âm thanh gầm rú của mấy con lôi thú sinh sống nơi đây.
“Hẳn là nơi này.”
Trên đường đi, năm người không gặp phải nguy hiểm nào, chỉ có vài con lôi thú không có mắt muốn đánh lén, nhưng đều bị năm người diệt sát trong nháy mắt.