“Mấy vị đạo hữu khác đều biến mất không thấy, xem ra tình cảnh bọn họ gặp phải cũng tương tự như ta.” Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Phải biết rằng, trong tình huống thông thường, muốn dựa vào kiến thức trận pháp để phá giải hay dùng bạo lực để phá vỡ cấm chế đều không phải chuyện đơn giản. Bởi lẽ, tu sĩ phải tinh thông trận pháp mới có thể phát hiện ra quy luật vận hành của cấm chế, từ đó tìm được mắt trận hoặc điểm yếu để phá vỡ nó.
Quá trình ấy cũng giống như giải một bài toán khó, cần phải từng bước kéo tơ bóc kén mới có thể tìm ra điểm mấu chốt của vấn đề.
“Tuy ta không am hiểu trận pháp, nhưng may là có Phá Vọng Đồng Thuật, cứ dùng đồng thuật tìm ra vô số đáp án rồi lần lượt loại trừ là được.” Lục Huyền lạc quan nghĩ.
Để thêm phần cẩn trọng, hắn còn kích hoạt cả Hư Không Yểm Mục, để nó phiêu đãng trong khoảng không trên đỉnh đầu. Đạo cấm chế này bao trùm cả hòn đảo, cảnh tượng hiện lên trong con ngươi màu xám trắng cũng không khác gì những gì mắt thường hắn nhìn thấy.
Trong lúc hắn đang tập trung tinh thần phá giải cấm chế trước mắt, bên tai đột nhiên lại vang lên tiếng cười quái dị như sấm rền lúc trước.
Sắc mặt Lục Huyền vẫn bình thản như thường, tay hắn nắm chặt Khổng Tước Minh Vương Kiếm ngũ phẩm, trong ống tay áo ẩn giấu Thái Ất Lôi Phù ngũ phẩm đang vận sức chờ phát động, còn Khôn Thổ Linh Khôi có nhiệm vụ phòng hộ thì đang run rẩy bên hông, trông hết sức linh động.
Mấy hơi thở sau, thấy Lục Huyền vẫn đứng yên tại chỗ không có phản ứng gì, dị thú cổ quái phát ra tiếng cười ban nãy dường như cảm thấy nhàm chán, bèn chui ra từ trong biển lôi quang mênh mông. Từng tia sét ngưng tụ thành thân thể nó, tựa như được sinh ra từ chính vùng lôi hải bao la này. Nó tò mò nhìn Lục Huyền, khóe miệng vẫn luôn nhếch cao, như thể đang chế giễu vì hắn mãi không phát hiện ra bóng dáng của nó.
Cứ như vậy, một người một thú nhìn nhau hồi lâu.
“Lần trước, lúc vừa xuất hiện, dị thú cổ quái này dường như không có bất kỳ ý tấn công nào, đến bây giờ vẫn vậy. Lẽ nào nó vốn không có ác ý với tu sĩ đặt chân lên Tiểu Lôi đảo?” Lục Huyền thầm suy đoán.
“Thân thể này do lôi quang ngưng tụ mà thành, không biết nó có hứng thú với hạt sen ẩn chứa sức mạnh lôi điện tinh thuần kia không... Chẳng lẽ con dị thú này không biết cách thu hái Lôi Bạo Liên mà không khiến linh thực bạo động? Nó xuất hiện trước mặt chúng ta, thậm chí lẽo đẽo theo sau, chỉ vì muốn được cho ăn một chút gì đó sao?” Một suy nghĩ hoang đường chợt lóe lên trong đầu hắn.
“Ngươi muốn ăn hạt sen này à?” Để kiểm chứng suy đoán, hắn liền lấy ra một hạt sen màu trắng bạc, khẽ huơ huơ về phía dị thú.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hạt sen, khóe miệng vốn đã cong của dị thú lại càng vểnh cao hơn, nó thậm chí còn lặng lẽ tiến về phía Lục Huyền.
“Vậy thì cho ngươi một viên.” Lục Huyền dùng linh lực nâng hạt Lôi Bạo Liên bay đến trước mặt dị thú cổ quái.
Dị thú ngoan ngoãn há miệng, hạt sen màu trắng bạc thuận thế bay vào. Khoảnh khắc nó nuốt hạt sen xuống bụng, đôi cánh thịt màu xanh sau lưng lập tức vỗ nhanh hơn, lôi quang bao quanh thân thể cũng trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.
“Ha ha, ăn một hạt sen mà cũng tạo ra dị tượng.” Lục Huyền thấy hơi buồn cười, theo thói quen, tâm thần hắn nhanh chóng ngưng tụ trên người dị thú cổ quái.
【Lôi Quỷ Công, lôi linh tinh quái được thai nghén và nuôi dưỡng trong sấm sét vô tận, là yêu thú có thực lực gần đạt tới ngũ phẩm, có thể hóa thành lôi quang, ẩn mình vào trong lôi đình bất cứ lúc nào. Tốc độ cực nhanh, có thể điều khiển sức mạnh lôi điện để công kích địch thủ, yêu thích các loại linh lôi, linh quả thuộc tính Lôi.】
【Tính tình cổ quái, ưa thích trêu đùa sinh linh, tính công kích không mạnh.】
【Cứ cất tiếng cười thật to, liệu có được cho ăn linh quả như ngày xưa không nhỉ?】
“Tinh quái có thực lực yêu thú chuẩn ngũ phẩm sao?” Lục Huyền nhìn con Lôi Quỷ Công đang nháy mắt với mình, trong lòng thầm cảm khái.
“Được thai nghén từ lôi đình... Chẳng trách nó lại không có hình thể cố định, thân hình này có thể tự do ngưng tụ và tiêu tán... Tính công kích không mạnh, vậy thì tốt rồi, không cần phải tốn sức đối phó với một con tinh quái chuẩn ngũ phẩm. Ừm, cho nó ăn thêm một hai hạt Lôi Bạo Liên nữa, biết đâu lại có thể lấy được chút thiện cảm, khiến nó nguyện ý giúp ta giành được thu hoạch bất ngờ từ khu dược viên thượng cổ này.”
Ý niệm vừa dấy lên, Lục Huyền không chút do dự lại lấy ra một hạt sen màu trắng bạc.
“Ngươi đói lắm rồi sao? Có muốn nếm thử nữa không?” Giọng điệu hắn vô cùng dịu dàng, đầy sức cám dỗ.
Linh trí của Lôi Quỷ Công không thấp, vừa nghe Lục Huyền nói đã lập tức gật đầu, ánh mắt hoàn toàn bị hạt sen trên tay hắn thu hút.
Chờ nó nuốt hạt sen kia vào, tâm thần Lục Huyền lại ngưng tụ trên người nó.
“Hình như đã có thêm một chút thiện cảm với ta rồi.”
Hắn có cảm giác như mình đang chơi một trò thuần dưỡng, có thể cảm nhận rõ ràng độ hảo cảm của Lôi Quỷ Công đối với mình đang không ngừng tăng lên.
Đang lúc Lục Huyền định cho nó ăn thêm một hạt nữa thì tiếng sấm ầm ầm lúc nãy lại vang lên. Chỉ trong nháy mắt, Lôi Quỷ Công đã biến mất vào biển lôi quang vô tận trước mắt.
Lục Huyền đang định dùng linh thức cảm nhận thì đột nhiên cái đầu của Lôi Quỷ Công lại ló ra từ khoảng không trên đỉnh đầu hắn, như thể muốn hù dọa hắn một phen.
“Quả nhiên là thích trêu chọc người khác.” Lục Huyền cảm khái một câu, đồng thời linh lực bao phủ trên Khôn Thổ Linh Khôi nhanh chóng mờ đi, Thái Ất Lôi Phù hé lộ trong ống tay áo cũng được hắn lặng lẽ thu về.
Lôi Quỷ Công reo lên một tiếng quái dị rồi lại một lần nữa biến mất khỏi tầm mắt của Lục Huyền.
“Nào, tới ăn thêm một hạt nữa đi.” Lục Huyền tỏ ra tự nhiên như thường, khuôn mặt tươi cười, trực tiếp ném một hạt sen về phía Lôi Quỷ Công.
Hào quang màu trắng bạc lóe lên, móng vuốt Lôi Quỷ Công tóm lấy hạt sen, một ngụm nuốt vào bụng.
Sau khi ăn liền ba hạt sen, âm thanh phát ra từ cái bướu thịt hình chiếc trống lớn bên hông nó càng thêm trầm đục, giống như đang chuẩn bị tạo ra một hồi lôi kiếp kinh người.
“Ta bị lạc trên Tiểu Lôi đảo này, trước mắt không ra được. Ngươi sống ở đây lâu như vậy, liệu có thể đưa ta ra khỏi tòa cấm chế này không?” Sau khi liên tiếp đút ba hạt Lôi Bạo Liên tứ phẩm, Lục Huyền mới từ tốn bộc lộ ý đồ của mình.
Lôi Quỷ Công gật đầu với hắn rồi nghiêng đầu suy nghĩ một lát, sau đó vỗ đôi cánh thịt màu xanh, ra hiệu cho Lục Huyền đi theo mình.
Lục Huyền theo sát phía sau, được nó dẫn đường xuyên qua từng tầng cấm chế.