Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 787: CHƯƠNG 787: LINH DỊCH TRÊN THANH ĐẰNG

“Vẫn đi tiếp được, nhưng các đảo phía sau có thể sẽ hơi nguy hiểm. Cấm chế càng về sau càng đáng sợ, thậm chí còn có hai tồn tại rất khủng bố đang ngủ say bên trong.” Sau khi Lôi Quỷ Công được Lục Huyền nuôi dưỡng bằng hạt sen, tâm ý đôi bên đã có thể kết nối, lúc này nó đang truyền một luồng ý niệm đến Lục Huyền.

“Ngay cả tinh quái chuẩn ngũ phẩm cũng cảm thấy nguy hiểm, thậm chí còn coi là khủng bố?” Lục Huyền thầm rùng mình.

“Hay là cứ vậy rút lui?”

Nhận được sáu hạt linh chủng Ngũ Lôi Tịnh Đế Hoa đã khiến hắn vô cùng thỏa mãn, đang định rời khỏi dược viên, lại thấy Lôi Quỷ Công giương nanh múa vuốt miêu tả: “Trong một hòn đảo phía sau có một gốc linh mộc rất lớn! Lớn như thế này!”

Đôi cánh màu xanh của Lôi Quỷ Công không ngừng kéo dài, mãi cho đến khi không thể kéo dài thêm được nữa mới thôi.

“Nghe có vẻ thú vị.” Sau khi Lục Huyền xác nhận Lôi Quỷ Công không có bất cứ ác ý nào, hắn cũng không khỏi động lòng.

Một đạo bạch quang lóe lên, Lục Huyền và Lôi Quỷ Công bay ra từ giữa mảnh lôi đình mênh mông.

“Cuối cùng cũng ra khỏi đạo cấm chế kia.”

Lúc này, một người một tinh quái trông có vẻ hơi chật vật, đôi cánh của Lôi Quỷ Công đã có thêm vài vết cháy đen, loáng thoáng truyền đến mùi khét.

Nó nhìn Lục Huyền, khóe miệng càng cong hơn, như thể đang giễu cợt hắn.

Sau khi biết trên đảo nhỏ tiếp theo có một cây linh thực khổng lồ, Lục Huyền đã có chút động lòng, bèn để Lôi Quỷ Công dẫn mình tiến vào khu vực cấm chế bên ngoài đảo. Dù có tinh quái này dẫn đường, lại thêm đồng thuật đã có chút thành tựu của bản thân, cả hai vẫn phải mất không ít công sức mới phá được cấm chế.

Linh thức đảo qua, xác nhận xung quanh không có bất cứ tình huống dị thường nào, Lục Huyền mới yên tâm quan sát tình hình trên đảo. Lôi đình trên đảo nhỏ này càng nồng đậm hơn hòn đảo trước đó, có cảm giác chỉ cần một kích thích nhỏ là có thể gây ra bạo động bất cứ lúc nào. Ở trung tâm hòn đảo có một lôi trì rộng lớn, bên bờ khắc đầy đường vân, bên trong là một vùng lôi điện đan xen.

Giữa lôi trì có một cột đá to gần một trượng, cao vút tận mây, mặt ngoài có vô số lôi văn kỳ dị, lại có một gốc thanh đằng kéo dài tới tận chân trời quấn chặt lấy.

Gốc thanh đằng này tỏa ra một luồng sinh cơ vô cùng tinh thuần và nồng đậm, còn có thể mơ hồ nhìn thấy những tia dị lôi màu xanh không ngừng nhảy nhót trên cành lá.

Đa số dây leo đều rủ xuống, thi thoảng lại thấy ở phần ngọn ngưng kết một giọt linh dịch xanh biếc. Linh dịch ngưng tụ mà không tan, vừa mang cảm giác tự nhiên lại xen lẫn khí tức hủy diệt, tạo nên một cảm giác kỳ dị mà hợp lý đến hoang đường.

Một tầng linh lực mênh mông trào ra từ hai mắt Lục Huyền, hắn đảo qua bốn phía lôi trì nhưng vẫn không phát hiện bất cứ điều gì khác thường.

Linh quang lóe lên trên đôi Thanh Phù Lữ dưới chân, hắn nhẹ nhàng tiến lại gần một đoạn dây leo, lấy xuống một giọt linh dịch xanh biếc. Đang định nhìn kỹ xem rốt cuộc giọt linh dịch này là thứ gì thì đột nhiên một tiếng sấm ầm ầm vang lên, Lôi Quỷ Công ở cách đó không xa đã biến mất không còn tăm hơi.

Lục Huyền lập tức phát hiện một luồng khí tức đang bay nhanh về phía lôi trì.

“Lục đạo hữu?!” Người đến chính là bà lão tóc trắng kia, vừa nhìn thấy Lục Huyền, bà ta không khỏi kinh ngạc, dường như không ngờ Lục Huyền lại ở đây.

“Viên đạo hữu, sao chỉ có một mình ngươi ở đây? Ba vị đạo hữu khác đâu?” Bàn tay đang nắm linh dịch xanh biếc của Lục Huyền chậm rãi hạ xuống, quay sang hỏi bà lão.

“Có lẽ bọn họ đang bị vây trong một đạo cấm chế nào đó, hoặc đã một mình đi tìm cơ duyên, lão thân không nhìn thấy ba vị đạo hữu kia.” Bà lão tóc trắng nhẹ nhàng xoa cái đầu rồng sống động như thật trên cây quải trượng trong tay, ánh mắt nhìn về phía Lục Huyền lại mang theo vài phần phức tạp: “Nhưng không ngờ Lục đạo hữu lại có thể phá vỡ vòng vây cấm chế dày đặc kia, còn là người đầu tiên đến được Tiểu Lôi đảo này.”

“Nhờ may mắn thôi, ta nuôi một con linh thú tinh thông đồng thuật, cũng không hiểu sao lại đến được hòn đảo nhỏ này.” Lục Huyền thuận miệng bịa chuyện để đối phó.

“Thì ra là thế.” Bà lão tóc trắng như có điều suy nghĩ, không biết bà ta có tin lý do của Lục Huyền hay không.

“Đúng rồi, Lục đạo hữu, sở dĩ ta lặn lội tìm đến khu dược viên Thượng cổ này chính là vì loại linh dịch trong tay ngươi, không biết ngươi có thể nhịn đau bỏ thứ yêu thích, tặng lại cho lão thân không? Ta có thể đổi một món pháp khí tứ phẩm coi như bồi thường.” Bà lão tóc trắng nhìn giọt linh dịch màu xanh biếc trong tay Lục Huyền, chậm rãi nói.

“Xin hỏi Viên đạo hữu, linh dịch này có lai lịch gì?” Lục Huyền hỏi.

“Qua một bản điển tịch nào đó ta biết được, thứ này chính là một loại linh dịch đặc thù do gốc thanh đằng này ngưng kết ra.”

“Lý do này nghe quen thật đấy…” Trong lòng Lục Huyền khẽ cười giễu, hắn đã từng dùng lý do này để lừa dối đám đồng môn trong Thiên Kiếm Tông không biết bao nhiêu lần.

“Thứ cho tại hạ không làm được. Nếu là bảo vật khác, lại thông qua quá trình trao đổi giá trị tương đương thì giao lại cho Viên đạo hữu cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu là bảo vật có liên quan tới linh thực thì Lục mỗ chỉ có thể tự mình giữ lại mà thôi.” Hắn thản nhiên nói.

“Lục đạo hữu chắc chứ?”

“Sao nào? Viên đạo hữu định cưỡng ép cướp đi sao?”

“Người có duyên sẽ nhận được bảo vật, chúng ta cùng nhau đến thăm dò dược viên Thượng cổ này, trực tiếp ra tay cướp đoạt, e là không hay cho lắm?”

“Một tu sĩ Trúc Cơ viên mãn như Viên đạo hữu lại muốn bắt nạt một linh thực sư Trúc Cơ hậu kỳ bình thường như ta ư?” Khóe miệng Lục Huyền hơi cong lên.

“Đương nhiên là không.” Bà lão tóc trắng đi tới, khoát tay áo, thể hiện mình không có ác ý.

“Trên gốc thanh đằng kia vẫn còn linh dịch ngưng kết, ta và Lục đạo hữu chia đều là được.” Bà ta nở một nụ cười hiền lành.

“Thế là tốt nhất.” Lục Huyền cũng cười nói.

Bà lão tóc trắng đi vòng qua lôi trì, cây quải trượng đầu rồng trong tay gõ nhẹ xuống đất. Đột nhiên trên người Lục Huyền tuôn ra một luồng bạch quang, Lôi Lũ Y vốn lấy được từ chỗ bà lão lúc trước đã vỡ vụn thành từng mảnh, trực tiếp hóa thành vô số lôi quang, tiến vào tứ chi bách hài của hắn. Thân thể truyền đến một luồng cảm giác tê dại mãnh liệt, khiến nhục thân và thậm chí cả suy nghĩ của hắn đều trong nháy mắt mất đi khống chế, không thể động đậy.

“Hèn hạ!” Trên mặt hắn hiện ra vẻ thống khổ.

Ngay lúc lôi quang hiện lên, bà lão tóc trắng ở một bên đã lộ vẻ đắc ý, một con giao long cực lớn bay ra từ cây quải trượng trong tay bà ta, hung hăng đánh úp về phía Lục Huyền nhanh như chớp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!