“Phụt!”
Bà lão tóc trắng phun ra một ngụm tinh huyết, một phần vì tâm ý tương thông với đám yêu trùng, nay toàn bộ chúng bị diệt trong thời gian ngắn khiến bà ta bị thương không nhẹ, phần còn lại là do tức giận công tâm.
Bà ta thu thập đám yêu trùng này chẳng hề dễ dàng, sau đó lại hao tốn vô số tinh lực để bồi dưỡng, trước kia chúng từng lập không ít công lao. Thật không ngờ, vừa đối đầu với Lục Huyền, chúng lại bị mấy tấm phù lục của hắn dễ dàng tiêu diệt như vậy!
Bà ta tuy tiếc nuối nhưng cũng hiểu rõ mình không phải là đối thủ của Lục Huyền, tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển, lại phun một ngụm tinh huyết lên cây quải trượng đầu rồng. Chỉ thấy một luồng hư ảnh Giao Long từ bên trong bắn ra nhanh như chớp, cưỡi mây đạp gió, mang bà ta bay về phía xa, thoáng chốc đã ra ngoài trăm trượng.
Ngay khi bà ta cho rằng bản thân đã tìm được một đường sinh cơ thì đột nhiên một tròng mắt màu xám trắng lại xuất hiện ngay trước mặt. Từ bên trong tròng mắt tuôn ra vô vàn ảo ảnh khiến động tác của bà ta lập tức trì trệ.
Dù ảnh hưởng chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng đến khi bà ta gắng gượng tỉnh táo lại thì phát hiện một cây dùi màu trắng bạc đã đâm vào thức hải của mình. Cơn đau nhức truyền đến, như muốn bổ đôi đầu bà ta ra làm hai nửa. Ngay sau đó, đầu óc vốn đang đau đớn của bà ta bỗng trở nên nhẹ nhõm, dường như khoảng cách giữa bà và hư ảnh Bồ Tát bốn tay vốn đang ngự trên cao quan sát, ngày càng trở nên xa vời.
Lục Huyền hóa thành một tia lưu quang vọt tới trước thân thể không đầu của bà lão tóc trắng, liền tóm lấy chiếc đầu lâu sắp rơi xuống đất. Hắn quen tay lấy ra chiếc đèn lồng quỷ dị, những sợi tua rua dưới đui đèn màu đỏ sậm khe khẽ đung đưa, nhanh chóng kéo tàn hồn của bà lão tóc trắng vào bên trong, chen chúc với vô số âm hồn oán niệm trong đèn.
Ngay sau đó, Dẫn Hồn Đăng lại xoay một vòng quanh lôi trì, hút hết hồn phách của đám yêu trùng ban nãy vào trong.
“Không còn cách nào khác, đám linh thực âm phủ trong nhà cần lượng lớn âm hồn oán niệm, không thể lãng phí được.” Lục Huyền nhìn hồn phách trong ánh nến lại dày thêm một tầng, thầm cảm thán.
Hư ảnh Giao Long không có người khống chế nên đã hóa thành cây quải trượng đầu rồng rơi xuống đất.
“Đây là pháp khí tứ phẩm thượng đẳng, hẳn sẽ bán được không ít linh thạch. Nhưng món pháp khí này có tạo hình quá đặc biệt, lúc bán đi phải để ý một chút.” Lục Huyền nhìn cây quải trượng đầu rồng một lát rồi gỡ túi trữ vật bên hông bà lão tóc trắng xuống, không quên thu cả thi hài của bà ta vào Thao Trùng Nang.
“Thân thể của tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, huyết nhục cũng có giá trị rất cao.”
Hắn không vội phá giải cấm chế bên ngoài túi trữ vật để kiểm tra đồ vật bên trong.
Nếu bà lão tóc trắng có thể tìm tới nơi này thì những người khác cũng có thể. Tránh đêm dài lắm mộng, vẫn nên xử lý gốc linh thực dây leo thần dị trước mắt đã.
Lục Huyền xử lý tàn cuộc một chút rồi lại một lần nữa chuyển sự chú ý tới gốc thanh đằng trong lôi trì.
Một tiếng ầm vang lên, bóng Lôi Quỷ Công lặng lẽ xuất hiện.
“Đa tạ ngươi đã nhắc nhở.” Lục Huyền chắp tay bày tỏ lòng cảm kích với nó.
Phải biết rằng trong lôi mang ngập trời, năng lực của Hư Không Yểm Mục bị ảnh hưởng rất nhiều, vừa rồi hắn lại mải mê thu thập linh dịch màu xanh biếc. Cũng may Lôi Quỷ Công sớm phát hiện ra khí tức của bà lão tóc trắng, trước khi tránh né đối phương còn không quên nhắc nhở hắn.
Lôi Quỷ Công phát ra một tiếng cười quái dị, giống như tiếng sấm nổ đì đùng rồi lại hóa thành từng tia khí tức lôi linh, biến mất không thấy đâu.
Trong cảm giác của Lục Huyền, nó sẽ quan sát tình huống xung quanh thay hắn, một khi có dị thường sẽ lập tức nhắc nhở. Hắn bước tới bờ lôi trì, linh thức hướng xuống dưới, trông thấy nhánh dây leo to lớn đang cắm rễ bên trong lôi đình vô tận, sau đó lần lượt thi triển Linh Vũ Thuật và Mộc Sinh Thuật, đồng thời ngưng tụ tâm thần trên nhánh dây leo xanh khổng lồ này.
Một luồng ý niệm lập tức hiện lên, trong nháy mắt hắn đã hiểu rõ tình trạng của loại linh thực trước mặt.
【Ất Mộc Thanh Lôi Đằng, linh thực thất phẩm, sinh trưởng trong biển lôi đình, được tẩm bổ bằng lôi linh thuộc tính Mộc. Trong quá trình trưởng thành sẽ ngưng kết ra Ất Mộc Lôi Dịch ngũ phẩm, dùng thứ này có thể hỗ trợ tu luyện công pháp thần thông hệ Lôi, gia tăng cường độ thân thể. Sau khi linh thực thành thục, nó sẽ kết ra Ất Mộc Thanh Lôi Quả, có thể cải biến căn cốt của tu sĩ, giúp có được thiên phú cường đại về pháp thuật hệ Lôi.】
【Là hủy diệt, cũng là sáng tạo!】
“Linh thực thất phẩm!” Ý niệm trong đầu biến mất, hai mắt Lục Huyền trợn tròn. Tuy trong lòng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, rằng loại linh thực này không hề tầm thường, nhưng không thể ngờ nó lại là linh thực thất phẩm – thứ mà từ trước đến giờ hắn chưa từng được thấy!
“Ta muốn trồng nó!” Trong đầu hắn lập tức nảy sinh một suy nghĩ vô cùng mãnh liệt.
Hiện tại, linh thực có phẩm giai cao nhất trong linh điền ở động phủ của hắn là lục phẩm, lần lượt là Phượng Hoàng Mộc, Nguyên Từ Linh Mộc, Tử Vi Huyền Lôi Quả và Lão Cốt Ma Chủng thần bí.
Mà chúng còn là những thứ hắn phải nghĩ đủ mọi cách mới sưu tầm được. Qua đó hoàn toàn có thể cảm nhận được linh thực thất phẩm quý hiếm đến mức nào.
Trong lòng Lục Huyền hừng hực lửa nóng, hắn lập tức gọi Yêu Quỷ Đằng ra rồi hạ lệnh: “Lục soát kỹ cho ta, xem có tìm được hạt linh chủng nào của dây leo này không! Tìm được sẽ có thưởng lớn!”
Yêu Quỷ Đằng cảm nhận được ý niệm trong đầu Lục Huyền, chỉ trong nháy mắt, nhánh dây leo màu xám trắng trên thân thể nó lập tức mọc ra vô số sợi xúc tu lít nha lít nhít, kéo dài lên trên, vây quanh đám dây leo khổng lồ kia, không ngừng ngửi tới ngửi lui.
“Khó tìm thật đấy...” Yêu Quỷ Đằng tìm hồi lâu cũng không thấy gì, Lục Huyền thấy thế chỉ có thể âm thầm thở dài.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, hạt giống quý hiếm luôn cực kỳ khó tìm, phải trăm phương ngàn kế mới có được thứ mình ao ước.
“Việc tìm kiếm hạt giống của A Đằng không mấy khả quan...” Khi hắn đang suy nghĩ, đột nhiên vô số dây leo của Yêu Quỷ Đằng lại điên cuồng thu lại, tụ tập cùng một chỗ ở ngay biên giới lôi trì.
“Ngươi nói dưới đáy lôi trì có một đám vật phẩm đồng nguyên với Ất Mộc Thanh Lôi Đằng ư?” Lục Huyền cảm nhận được ý niệm do Yêu Quỷ Đằng truyền tới, trong lòng mừng rỡ không thôi.
Hai mắt hắn nhìn về nơi sâu trong lôi trì, trong mắt biến thành một mảnh mờ mịt, cũng không biết bên dưới lôi trì kia đang cất giấu bao nhiêu lôi đình cường đại.