"Cũng sắp chín rồi, đến lúc đó lại có thể thu hoạch được không ít quầng sáng chứa bảo vật tà dị. Ai, ta vẫn luôn muốn hướng về chính đạo, nhưng không biết làm sao lại mở ra một đống quầng sáng toàn âm vật bậc này." Lục Huyền thở dài một tiếng, trong lòng muôn vàn cảm khái.
Cuộc sống làm ruộng luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt một năm đã qua đi.
Trong giai đoạn này, phần lớn thời gian Lục Huyền đều an phận ở trong động phủ, thỉnh thoảng lại đến Trích Tinh Lâu một chuyến để bổ sung vật tư cần thiết, hoặc khi nhóm tu sĩ quen biết ở gần như Lôi Chính mời mọc, hắn sẽ tới tụ tập với họ một phen.
Lôi Chính này kiên nhẫn hơn hắn tưởng, bởi vì đối phương không lập tức giao linh chủng cho hắn bồi dưỡng như những gì hắn từng nghĩ.
Trong linh điền, Lục Huyền đưa mắt nhìn nhóm Băng Huỳnh Thảo đang tỏa ra một màn sương trắng, chợt phát hiện thanh tiến độ nửa trong suốt phía dưới một bụi cây đã được lấp đầy.
"Cuối cùng cũng có một gốc chín muồi, không biết có thể mở ra phần thưởng tu vi hay không."
Còn nhớ khi ở Thiên Kiếm Tông, hắn đã cải tiến ra loại Băng Huỳnh Thảo tam phẩm này, sau khi chuyển đến Lôi Hỏa Tinh Động, lại dốc lòng bồi dưỡng chúng một thời gian khá dài, cuối cùng cũng đến ngày thu hoạch.
Loại linh thực này có liên quan mật thiết đến quá trình tu hành cảnh giới tiếp theo của bản thân, nên trong lòng Lục Huyền hiếm khi xuất hiện một chút cảm giác khẩn trương, hắn cẩn thận từng li từng tí hái bụi Băng Huỳnh Thảo tam phẩm vừa chín muồi xuống.
"Băng Huỳnh Thảo, linh thực tam phẩm, do Thủy Huỳnh Thảo nhị phẩm dị biến cải tiến mà thành, bên trong ẩn chứa một tia linh lực hệ băng thuần khiết..."
Sau khi lướt sơ qua thông tin về Băng Huỳnh Thảo, tâm thần của Lục Huyền đã hoàn toàn bị hấp dẫn bởi một quầng sáng màu trắng vừa hiện lên.
Hắn xoa xoa hai tay rồi nhẹ nhàng chạm vào mặt ngoài của quầng sáng. Ngay lập tức, quầng sáng vốn còn đang lập lòe trước mắt đã lặng lẽ vỡ tan, vô số điểm sáng li ti bắn ra, nhanh chóng ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng hư ảo màu trắng bạc, trong nháy mắt đã chui vào thân thể Lục Huyền.
Một luồng ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
"Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được bảo vật tứ phẩm Băng Phách Hoàn."
Ý niệm vừa hiện lên, một quả cầu nhỏ màu trắng bạc đã xuất hiện trong tay hắn. Quả cầu nhỏ này có kích thước bằng đầu ngón tay cái, đang xoay tròn, có thể nhìn thấy một màn sương mù trắng tinh lúc ngưng tụ, lúc lại tan ra bên trong.
Ngay tại vị trí bàn tay tiếp xúc với quả cầu nhỏ, có thể rõ ràng cảm nhận được một luồng khí tức cực hàn.
Phải biết rằng, nhục thân của Lục Huyền hiện giờ đã vô cùng cường hãn, vậy mà hắn vẫn có thể cảm nhận được chút hàn khí này. Chỉ riêng điều đó cũng đủ hiểu quả cầu nhỏ màu trắng bạc này lạnh đến mức nào.
Linh lực trong cơ thể hắn phun trào, nhanh chóng đánh tan hàn khí truyền đến từ bàn tay. Ngay sau đó, tâm thần lại tập trung vào quả cầu nhỏ màu trắng bạc, những thông tin liên quan đến món bảo vật này liền trực tiếp xuất hiện trong đầu.
"Băng Phách Hoàn, bảo vật tứ phẩm, được hình thành từ Băng Phách trăm năm ngưng tụ dưới sông băng cực sâu, bên trong ẩn chứa khí tức cực hàn cường đại, có thể dùng để tấn công kẻ địch, sau khi phóng thích sẽ bộc phát ra một luồng không khí lạnh mãnh liệt trong nháy mắt. Cũng có thể luyện hóa vật này, nuốt vào trong cơ thể sẽ gia tăng tốc độ tu luyện của một số công pháp hệ Băng đặc thù."
“Bảo vật tứ phẩm...” Lục Huyền cảm thán một tiếng, nhưng không vui mừng như tưởng tượng. Trên thực tế, thu hoạch Băng Huỳnh Thảo tam phẩm có thể mở ra bảo vật tứ phẩm cũng coi như không tệ, hắn chỉ tiếc nuối vì phần thưởng tu vi mà bản thân ngày đêm mong ngóng đã không xuất hiện.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã điều chỉnh lại tâm tính.
Lúc trước, khi gieo trồng Thủy Huỳnh Thảo nhị phẩm, cũng chỉ có một phần quầng sáng là ẩn chứa phần thưởng tu vi, thu hoạch một gốc không mở ra được cũng là chuyện bình thường.
“Hơn nữa, loại Băng Phách Hoàn này cũng khá thú vị, nó đúng là nhất mạch tương truyền với những phần thưởng nhận được từ quầng sáng của Thủy Huỳnh Thảo lúc trước.”
Hắn còn nhớ, mình từng mở được Băng Phách trăm năm tam phẩm từ quầng sáng của Thủy Huỳnh Thảo, mà Băng Phách Hoàn này lại là bảo vật do Băng Phách trăm năm ngưng tụ tạo thành, xem như phiên bản nâng cấp của nó.
“Còn hai gốc nữa, xem ra không lâu sau chúng sẽ trưởng thành, hay là tiện tay mở hết phần thưởng ra luôn nhỉ?” Hắn không kìm nén được sự tò mò. Ngay sau khi đưa ra quyết định, quầng sáng màu xanh nhạt trong đan điền đã khe khẽ xoay tròn, một tia Thanh Mộc nguyên khí tuôn ra từ đầu ngón tay, rót vào trong Băng Huỳnh Thảo.
Một lát sau, thanh tiến độ của hai gốc Băng Huỳnh Thảo còn lại đã được lấp đầy. Vì phẩm giai không cao, lại thêm khoảng cách đến thời điểm chúng trưởng thành cũng không còn bao lâu nên quá trình thúc chín không tiêu hao quá nhiều Thanh Mộc nguyên khí.
“Quầng sáng ơi, ra tu vi nào!” Lục Huyền thành kính cầu nguyện, sau đó nín thở ngưng thần, cẩn thận hái một gốc xuống, rồi nhẹ nhàng chạm vào quầng sáng màu trắng vừa lặng lẽ xuất hiện ngay vị trí gốc Băng Huỳnh Thảo mới được thu hoạch.
Một luồng ý niệm hiện lên trong thức hải.
"Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được phần thưởng năm năm tu vi."
Ý niệm hiện lên trong đầu, Lục Huyền còn chưa kịp vui mừng, lượng lớn linh lực đã xuất hiện trong cơ thể, tựa như một cơn thủy triều điên cuồng lan tràn, xung kích khắp toàn thân hắn. Hắn vội vàng vận chuyển 《Đại Ngũ Hành Công》, dẫn dắt lượng lớn linh lực vừa xuất hiện, chuyển hóa thành từng giọt linh dịch tinh thuần, dung nhập vào trong đan điền.
“Sắp đến Trúc Cơ viên mãn rồi.” Hắn mở mắt, bên trong loé lên một tia sáng, khóe miệng không kìm được lại khẽ cong lên.
Giờ phút này, hắn cảm giác linh khí trong cơ thể mình đã đạt tới giới hạn mà đan điền có thể chịu đựng, chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể đột phá đến Trúc Cơ viên mãn.
Mở được phần thưởng tu vi từ quầng sáng của Băng Huỳnh Thảo khiến tâm trạng hắn thoải mái hẳn lên. Điều này cũng có nghĩa là sau này, hắn có thể tiếp tục yên ổn làm ruộng, còn tu vi thì chỉ cần chờ thu hoạch quầng sáng là được.
“Băng Huỳnh Thảo phẩm chất phổ thông được thưởng năm năm tu vi, gấp năm lần Thủy Huỳnh Thảo phẩm chất phổ thông. Cứ theo cách tính này, rất có thể Băng Huỳnh Thảo phẩm chất tốt sẽ cho ta mười năm tu vi. Nhưng sau khi đột phá đến cảnh giới Kết Đan, vì bồi dưỡng linh thực có cấp bậc thấp hơn tu vi của mình, phần thưởng trong quầng sáng rất có thể sẽ giảm xuống.” Lục Huyền thầm nghĩ.
Sau đó, hắn đưa mắt nhìn lướt qua cây Băng Huỳnh Thảo đã thúc chín bên cạnh, cũng dứt khoát hái luôn.