“Quả nhiên Mộc đạo hữu đã cất giữ được rất nhiều thứ, vậy mà lại có một món pháp khí ẩn chứa sát khí nồng đậm tới mức này.” Ánh mắt Lục Huyền lộ ra vài phần hâm mộ.
“Không dối gạt gì đạo hữu, ta có chút hứng thú với thanh trường kích bằng đồng này, mời Mộc đạo hữu ra giá đi!” Hắn nói với lão giả cao lớn.
“Lục đạo hữu nói vậy là sai rồi, bảo vật bực này sao có thể dùng linh thạch để tính toán được?” Lão giả cao lớn cười giễu: “Cây trường kích này chỉ đổi chứ không bán, nếu trên tay Lục đạo hữu có bảo vật khiến ta hứng thú thì ta có thể cân nhắc trao đổi.”
“Vậy Mộc đạo hữu thấy kiếm phù tứ phẩm vừa rồi thế nào?” Lục Huyền thử thăm dò.
“Kiếm phù tuy có uy lực mạnh mẽ, nhưng trong mắt ta vẫn chưa được xem là bảo vật hiếm có.” Lão giả cao lớn lắc đầu, thẳng thừng từ chối.
Lục Huyền trầm ngâm một lát rồi lấy một viên đan dược trong suốt ra khỏi túi trữ vật. Khí tức thanh linh không ngừng lượn lờ quanh thân đan dược, chỉ cần ngửi thôi cũng khiến tâm thần người ta sảng khoái tỉnh táo.
Đây chính là Địch Trần Đan tứ phẩm, phần thưởng nhận được từ quầng sáng sau khi linh thực Ngọc Lộ Quả chín. Sau khi sử dụng, nó có thể loại bỏ tạp khí trong cơ thể, làm suy yếu sự nguy hại của khí tức tà ma, được xem là một loại đan dược cực kỳ hiếm thấy.
“Địch Trần Đan tứ phẩm? Không ngờ trong tay Lục đạo hữu lại có loại đan dược này.” Trong mắt lão giả cao lớn lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Bình thường thôi, sau khi bồi dưỡng linh thực, tại hạ cũng thử luyện chế đan dược. May mắn nên mới luyện thành một lò Địch Trần Đan có độ khó cực cao thế này.” Lục Huyền thuận miệng viện cớ: “Mộc đạo hữu thấy sao? Có thể đổi lấy cây trường kích bằng đồng kia không?”
Lão giả cao lớn mỉm cười, bước đến phía trước tòa lầu gỗ rồi vỗ nhẹ lên thân hình mập mạp của nó. Lầu gỗ khẽ rung lên, ngay sau đó, một viên đan dược từ bên trong bắn ra. Đó cũng là một viên Địch Trần Đan tứ phẩm.
“Loại đan dược này tuy hiếm thấy, nhưng với lão hủ cũng không có gì lạ.” Lão giả cao lớn vừa cười vừa nói.
“Với ta, những bảo vật mình đã có thì không còn nhiều giá trị sưu tầm nữa.”
“Lão già này kiêu ngạo thật...” Lục Huyền thầm mắng trong lòng, cố gắng kìm nén ý muốn lôi hết bảo vật ngũ phẩm ra đập cho lão một trận.
Hắn suy nghĩ một lát rồi lấy ra một viên linh châu màu vàng đất từ trong túi trữ vật. Bên trong linh châu là một khoảng không mờ mịt, hệt như cát vàng cuộn chảy. Khi nắm nó trong tay, sẽ cảm nhận được một lực hút trĩu nặng, tựa như cả cơ thể sắp hòa làm một với mặt đất bên dưới.
“Mộc đạo hữu, ngài thấy viên linh châu này thế nào?”
“Đây đúng là lần đầu ta thấy nó, xem ra là một món bảo vật ngũ hành thuộc tính Thổ?” Ngọn lửa trắng tinh lặng lẽ bùng lên trong đôi mắt đỏ thẫm của lão giả cao lớn, lão nhìn chằm chằm vào viên Thổ Hành Châu trong tay Lục Huyền rồi đưa ra suy đoán.
“Không sai, đây chính là bảo vật thuộc tính Thổ. Vật này tên là Thổ Hành Châu, một món bảo vật tứ phẩm, ẩn chứa thuật pháp hệ Thổ. Người nắm giữ có thể tự do xuyên qua các loại linh quáng và nham thạch mà không bị địa hình hạn chế. Tốc độ nhanh hơn Thổ Độn Thuật thông thường rất nhiều, đồng thời cũng không bị các loại địa hình đặc biệt trói buộc. Điều duy nhất cần chú ý là không thể dừng lại trong nham thạch hay linh quáng quá lâu, nếu không thân thể sẽ có nguy cơ dần dần hóa đá. Với người thích sưu tầm bảo vật quý hiếm như Mộc đạo hữu đây, không gì thích hợp hơn viên Thổ Hành Châu này. Có được nó, ngài có thể xuyên thẳng qua các loại bí cảnh để tìm kiếm bảo vật mình yêu thích.”
Lục Huyền giới thiệu tỉ mỉ công dụng của Thổ Hành Châu với lão giả cao lớn. Viên Thổ Hành Châu này được mở ra từ quầng sáng của Địa Hoàng Táo, có tất cả hai viên, hắn giữ lại một viên để dùng là đủ rồi.
“Thổ Hành Châu...” Lão giả cao lớn nhìn viên châu màu vàng đất, trong mắt ánh lên vẻ nóng bỏng. Đây đúng là lần đầu tiên lão nhìn thấy viên Thổ Hành Châu này. Theo lời Lục Huyền, viên châu này có khả năng xuyên qua mọi địa hình, quả thực rất hợp với lão.
Trên thực tế, cây trường kích bằng đồng mà lão cất giữ trong bảo lâu vốn không có nhiều giá trị thực tiễn, nhưng viên Thổ Hành Châu này thì khác. Nó không chỉ hiếm thấy mà còn có thể giúp lão tìm kiếm các loại kỳ trân dị bảo khác, ai hơn ai kém vừa nhìn đã rõ.
“Viên Thổ Hành Châu này có thể đổi lấy món pháp khí trường kích ẩn chứa sát khí của đạo hữu không?” Lục Huyền lập tức rèn sắt khi còn nóng, vội vàng hỏi.
“Được, vậy thì trao đổi.” Lão giả cao lớn cũng sảng khoái đồng ý.
Lục Huyền giao Thổ Hành Châu cho đối phương, thuận lợi lấy được cây trường kích bằng đồng kia.
“Sát khí nồng đậm như vậy, hẳn là có thể giúp Sát Nguyên Quả thuận lợi trưởng thành. Ta đã bỏ ra cái giá lớn thế này để có được cây trường kích, nếu linh thực chín mà không có phần thưởng quầng sáng tốt thì lỗ nặng rồi.” Hắn thầm cảm khái.
“Trên người Lục đạo hữu có nhiều bảo vật thật đấy, tại hạ cũng vô cùng bất ngờ.” Sau khi mỗi người đều nhận được thứ mình muốn, lão giả cao lớn lại cảm khái nói với Lục Huyền. Lão thật sự không ngờ vị linh thực sư trước mắt lại sở hữu nhiều bảo vật quý hiếm đến vậy.
“Trước kia gia tộc ta cũng là một thế lực ở đây, sau khi gia tộc sa sút, ta được chia cho mấy món bảo vật không tệ. Cộng thêm nhiều năm chăm chỉ bồi dưỡng linh thực, tích cóp từng chút một, mới có được gia sản như ngày hôm nay.” Lục Huyền cười nói, hoàn toàn không để lộ chút dấu hiệu nào cho thấy những món bảo vật này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà hắn sở hữu.
“Đúng rồi, không biết Mộc đạo hữu có cất giữ hạt linh chủng hiếm thấy nào không? Nếu có, liệu đạo hữu có thể cho Lục mỗ mở rộng tầm mắt một phen?” Đột nhiên hắn nảy ra ý nghĩ này, bèn dò hỏi lão giả cao lớn.
“Linh chủng thì tất nhiên là có, phẩm giai cũng không thấp, cỡ ngũ phẩm, lục phẩm, nhưng lại vô cùng cổ quái. Theo ta đoán, dù Lục đạo hữu là linh thực sư, e rằng ngươi cũng chưa từng thấy qua loại linh chủng nào như vậy.” Lão giả cao lớn hơi ngẩng đầu, đắc ý nói.
“Ồ?” Lục Huyền bị câu nói này khơi dậy lòng hiếu kỳ.
“Hạt linh chủng này là do một vị trưởng bối trong nhà ta tìm được từ một khu động thiên. Với tu vi của trưởng bối nhà ta mà cũng không thể nhận ra lai lịch của nó. Về sau, người đó đã tìm đến mấy vị linh thực sư danh tiếng nhưng họ cũng đều không nhận ra.” Lão giả cao lớn nói.