Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 813: CHƯƠNG 813: LẬP LỜI THỀ

Lục Huyền thoáng trầm ngâm một lát.

Bảo vật tứ phẩm, dù hiếm có đến đâu, với hắn hiện giờ cũng không đáng kể, chỉ có linh chủng quý hiếm mới có thể khiến hắn động tâm.

“Mộc đạo hữu, ta không cần bảo vật, chỉ muốn hỏi ngươi về một loại linh quáng đặc biệt mà thôi.” Hắn do dự giây lát rồi quyết định hỏi lão giả cao lớn về tin tức của mỏ linh quáng Nguyên Từ Linh Sơn.

Hắn đã có được Nguyên Từ Linh Mộc lục phẩm từ lâu, nhưng vẫn chưa tìm được môi trường sinh trưởng đặc thù cho nó. Mà lão giả cao lớn này lại có xuất thân không tầm thường, còn yêu thích sưu tầm các loại bảo vật quý hiếm, biết đâu qua miệng lão, hắn lại có thể tìm được vị trí của Nguyên Từ Linh Sơn.

“Linh quáng đặc biệt ư? Mời Lục đạo hữu nói rõ hơn.”

“Vì công pháp ta tu luyện có chút đặc biệt nên cần tìm một nơi ẩn chứa Nguyên Từ linh lực, không biết Mộc đạo hữu đã từng nghe nói đến khu vực nào như vậy chưa?”

“Hoàn cảnh đặc biệt ẩn chứa Nguyên Từ linh lực ư? Hình như ta có chút ấn tượng. Nhiều năm trước, ta từng nghe trưởng bối trong tộc nhắc đến, trong một bí cảnh nọ có một tòa Nguyên Từ Linh Sơn, nhưng bên trong ẩn chứa vô số cấm chế, cực kỳ hung hiểm.” Lão giả cao lớn lộ vẻ suy tư, chậm rãi kể lại.

“Vị trí cụ thể thì ta không rõ, chỉ nhớ nơi đó không thuộc Ly Dương cảnh này. Chờ lần sau trở về tổng bộ thương hội, ta sẽ hỏi thăm giúp Lục đạo hữu.” Lão hứa hẹn.

“Tốt, vậy đa tạ Mộc đạo hữu trước.” Lục Huyền cảm kích nói.

Thật lâu rồi vẫn không tìm được môi trường thích hợp để Nguyên Từ Linh Mộc phát triển, cuối cùng cũng có chút manh mối, lòng hắn đã yên tâm hơn nhiều.

“Mộc đạo hữu, nếu cứ cất giữ linh chủng Hài Ma Quan này cũng hơi phung phí của trời, không biết đạo hữu có từng nghĩ đến chuyện bồi dưỡng nó không? Đến lúc đó, nếu đạo hữu có thể nhận được một gốc linh thực thành phẩm hiếm thấy thì giá trị sưu tầm sẽ cao hơn rất nhiều.”

Sau khi biết được tin tức liên quan đến Nguyên Từ Linh Sơn qua lời lão giả cao lớn, sự chú ý của Lục Huyền lại chuyển sang hạt linh chủng Hài Ma Quan lục phẩm kia.

Nói đi cũng phải nói lại, ngoài Lão Cốt Ma Chủng thần bí kia, trong khu linh điền âm phủ của hắn không có một gốc linh thực lục phẩm tà dị nào nữa, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

“Ý của Lục đạo hữu là…”

“Không sai, ta và đạo hữu có cùng sở thích, đã không gặp linh thực hiếm thì thôi, một khi đã thấy thì sẽ tìm mọi cách bồi dưỡng nó.” Lục Huyền cười nói: “Vì vậy, tại hạ nguyện thay Mộc đạo hữu bồi dưỡng hạt linh chủng Hài Ma Quan này, cốt chỉ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ và cảm giác thành tựu khi linh thực trưởng thành.”

“Lục đạo hữu có chắc sẽ bồi dưỡng được linh thực Hài Ma Quan này không?” Lão giả cao lớn hoài nghi hỏi.

Phải biết rằng, nó chính là một hạt linh chủng lục phẩm có lai lịch không tầm thường, mà Lục Huyền chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, dù có tạo nghệ tinh thâm trên phương diện linh thực cũng không đủ để kéo gần khoảng cách giữa hai bên.

“Ta đã nhận ra được hạt linh chủng này, tất nhiên có vài phần tự tin bồi dưỡng nó.” Lục Huyền tự tin đáp.

“Chỉ cần nghiên cứu kỹ lưỡng, không dám nói là tuyệt đối, nhưng khả năng bồi dưỡng linh chủng thành công là rất cao.” Hắn cũng không nói lời quá trọn vẹn.

Nhưng theo cách nhìn của lão giả họ Mộc, đây đã là tự tin tới cực điểm rồi.

“Giao linh chủng này cho Lục đạo hữu bồi dưỡng cũng được, nhưng ngươi phải đáp ứng hai điều kiện. Thứ nhất, Lục đạo hữu phải lập lời thề tâm ma, đảm bảo sẽ toàn tâm toàn ý bồi dưỡng linh thực, và ta có quyền biết tình trạng của nó bất cứ lúc nào. Thứ hai, linh chủng lục phẩm này với ta là vật cực kỳ quý giá, Lục đạo hữu phải lấy ra một món bảo vật ngũ phẩm đặt ở chỗ ta làm vật thế chấp. Đợi khi linh thực thành thục, bảo vật ngũ phẩm kia tất nhiên sẽ được hoàn trả nguyên vẹn, ta cũng sẽ hậu tạ Lục đạo hữu xứng đáng.” Lão giả trầm ngâm một hồi rồi nói.

“Không thành vấn đề.” Lục Huyền vội vàng đồng ý, rồi do dự một lát mới lấy ra một mũi tên màu đen từ trong túi trữ vật.

Trên mũi tên có một luồng hắc khí vờn quanh, không ngừng biến ảo tựa như có sinh mệnh của riêng mình, thậm chí còn có cảm giác mũi tên này đang gắn liền với một khuôn mặt nửa trong suốt, ngũ quan mơ hồ không thể nhìn rõ.

“Vật này tên là Đinh Đầu Tiễn, là một món bảo vật ngũ phẩm, bên trong ẩn chứa một tia lực lượng nguyền rủa cực kỳ mạnh mẽ, đây là bảo vật gia truyền của gia tộc ta. Ta cũng vì thấy của tốt mà thèm, do quá thích hạt linh chủng lục phẩm này nên mới cam lòng dùng nó để thế chấp với đạo hữu, mong đạo hữu cũng lập lời thề, xong việc phải trả lại bảo vật cho tại hạ.” Lục Huyền nửa thật nửa giả nói.

Hai người lập xuống lời thề tâm ma với nhau, sau đó trao đổi bảo vật.

“Cứ như vậy đã thuận lợi có được linh chủng lục phẩm tà dị vào tay.” Lục Huyền thầm mừng rỡ.

Trong linh điền âm phủ của hắn đã có vài loại linh thực ngũ phẩm tà dị nhưng lục phẩm lại hiếm như lông phượng sừng lân.

“Không biết đến khi nó thành thục sẽ mở ra quầng sáng phần thưởng gì đây.” Hắn thầm nghĩ, lòng tràn ngập mong chờ.

Sau đó, Lục Huyền bừng bừng hăng hái rời khỏi phân hội của Hải Lâu thương hội tại Thiên Tinh Động.

Lần này thu hoạch không tệ, chỉ dùng mười tấm kiếm phù đã đổi được rất nhiều linh thạch, lại dùng một viên Thổ Hành Châu đổi lấy một món binh khí ẩn chứa sát khí thượng đẳng từ chỗ Mộc đạo nhân. Ngoài ra còn biết được tin tức về Nguyên Từ linh mạch, nhưng thu hoạch lớn nhất không gì khác ngoài hạt linh chủng tà dị Hài Ma Quan lục phẩm này!

“Còn một thời gian nữa mới đến buổi đấu giá, linh thạch trong tay cũng đã đủ dùng, trước mắt không cần vội bán bớt bảo vật ngũ phẩm. Nhưng có một vấn đề phải giải quyết sớm, đó là trong tay ta có quá nhiều bảo vật nhị phẩm và tam phẩm.” Lục Huyền đi trên con đường đá xanh rộng rãi, trong lòng thầm nghĩ.

“Vì Thủy Huỳnh Thảo, Liệt Diễm Quả và Băng La Quả đều được gieo trồng với số lượng lớn, nên phần lớn phần thưởng từ quầng sáng của chúng đều là nhị phẩm và tam phẩm. Những thứ này hiện đã không còn nhiều tác dụng với Lục Huyền, vì vậy trong tay hắn đã tích trữ được một số lượng không nhỏ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!