Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 816: CHƯƠNG 816: DẤU VẾT CỦA TÀ MA!

Một khi nắm giữ được môn kiếm kinh này, về sau hắn có thể từ từ bồi dưỡng Phân Quang Độn Ảnh Kiếm Thảo, đồng thời hoàn thiện kiếm kinh, biến nó thành một bộ kiếm quyết ngũ phẩm hoàn chỉnh.

“Cộng thêm bộ "Bạch Cốt Kiếm Kinh" lúc trước, như vậy ta sẽ dần nắm giữ hai môn kiếm quyết ngũ phẩm, cũng xem như có thêm vài chỗ dựa vững chắc cho bản thân.”

Thật lòng mà nói, đến tận bây giờ Lục Huyền vẫn không thể ngờ được, bản thân hắn vốn chỉ là một tán tu nhỏ bé vô cùng bình thường, vậy mà lại có ngày trở thành thiên tài kiếm đạo như hiện tại.

Nhờ có bảo vật Thông Minh Kiếm Tâm ngũ phẩm, lại thêm quá trình bồi dưỡng hai gốc Kiếm Thảo ngũ phẩm, hắn đã dựa vào năng lực đặc thù của mình đối với linh thực để không ngừng tìm tòi kiếm ý, cuối cùng tự sáng tạo ra hai bộ kiếm quyết ngũ phẩm này.

“Đợi đến khi hoàn thiện chúng, Khổng Tước Minh Vương Kiếm cũng có thể phát huy toàn bộ tiềm lực.” Hắn sờ lên thanh cự kiếm màu vàng óng bên hông, cảm khái một câu rồi tiếp tục đi xem xét khắp linh điền.

“Các loại linh thực tứ phẩm ta lấy từ Tư Nông Điện trước khi rời tông môn, như Huyền Trùng Đằng, Địa Hỏa Tâm Liên và Ngũ Hành Quả, đều đã đến giai đoạn thành thục.” Lục Huyền đưa mắt nhìn những luống linh thực đang phát triển tươi tốt khắp linh điền, trong lòng dâng lên một cảm giác thành tựu khó tả.

“Đến lúc thu hoạch, không biết có thể nhận được bảo vật như Thao Trùng Nang hay Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận từ quầng sáng của chúng nữa không.”

Sau khi chăm sóc tất cả linh thực xong, hắn quyết định đến lôi hải thu thập thêm linh lôi, đồng thời xem thử có thể hỏi Lôi Hống Thú về cách thu thập lượng lớn linh lôi hay không.

Trước khi đi, hắn khởi động hai tòa trận pháp ngũ phẩm là Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận và Vân Trúc Tiễn Trận, đồng thời dặn dò Thảo Khôi Lỗi đã có bốn gốc Tiễn Đằng trên người phải cẩn thận bảo vệ linh điền. Xong xuôi, hắn điều khiển Phong Lôi Kiếm, hóa thành một luồng sáng bay nhanh đến lôi hải.

Đến lối vào lôi hải, hắn nhìn biển sét vô tận trước mắt, thoáng dừng lại rồi lấy Lôi Hỏa Lệnh ra. Hắn đang định đưa cho tu sĩ Thiên Tinh Động canh giữ thông đạo kiểm tra thì một giọng nói đột nhiên vang lên gần đó.

“Lục đạo hữu phải không? Trùng hợp quá, không ngờ lại gặp được ngươi ở đây.” Trong giọng nói có vài phần vui mừng.

Lục Huyền nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy một tu sĩ trẻ tuổi có tướng mạo chất phác đang đi về phía mình.

“Hóa ra là Trương đạo hữu! Quả là trùng hợp.” Khóe miệng Lục Huyền khẽ cong lên.

Tu sĩ chất phác này tên là Trương Trí Tông, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, động phủ cách nơi ở của hắn chưa đến trăm dặm. Hai người từng gặp mặt vài lần nên cũng xem như quen biết. Sau lưng y còn có ba tu sĩ khác, tu vi đều không dưới Trúc Cơ hậu kỳ.

“Lục đạo hữu cũng định vào lôi hải tìm cơ duyên sao?”

"...Ta đã đến đây, không vào lôi hải thì còn làm gì nữa?" Trong lòng Lục Huyền thầm chế giễu, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười.

“Đúng là ta muốn vào lôi hải xem có may mắn tìm được chút linh lôi hay linh quáng nào không. Nhưng ta chỉ là một linh thực sư thực lực thấp kém, vào đây cũng chỉ định hoạt động ở vùng rìa, không dám vào sâu bên trong.” Hắn nói với thái độ vô cùng hòa nhã.

Tu sĩ chất phác kia lại hỏi: “Vậy Lục đạo hữu có muốn vào lôi hải cùng chúng ta không?”

Rồi y ngỏ lời mời: “Thêm một người thêm một phần sức mạnh. Chúng ta đã cùng nhau thăm dò lôi hải mấy lần, có thể tin tưởng lẫn nhau.”

Lục Huyền nghe vậy khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi vẫn từ chối: “Đa tạ lời mời của Trương đạo hữu, chỉ là ta không giỏi đấu pháp, trên người cũng chỉ có vài thủ đoạn bảo mệnh, nếu tùy tiện gia nhập đội của các vị, e rằng sẽ làm liên lụy mọi người.”

Hắn thành khẩn nói.

“Thôi được rồi Trương đạo hữu, nếu Lục đạo hữu đây không muốn thì bỏ đi.” Khi Trương Trí Tông còn định thuyết phục, một tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú nhưng khí chất có phần âm trầm từ phía sau bước lên, liếc Lục Huyền một cái rồi nói.

“Đã vậy, ta cũng không miễn cưỡng Lục đạo hữu nữa.” Tu sĩ chất phác thấy ba người đồng hành đều có thái độ hờ hững nên không cố mời nữa, chắp tay nói với Lục Huyền.

“Được.” Lục Huyền gật đầu: “Chúc Trương đạo hữu và các vị tìm được bảo vật mong muốn trong lôi hải, bình an trở về.”

Hắn dõi mắt nhìn bốn người tiến vào thông đạo của lôi hải. Khi bóng lưng của họ sắp biến mất, Đạp Vân Linh Miêu đang trốn trong Ngự Thú Bài bỗng truyền cho hắn một luồng ý niệm.

“Ngươi nói vừa phát hiện khí tức tà ma ẩn giấu trên người bọn họ?”

“Ngao...” Đạp Vân Linh Miêu lười biếng nhảy xuống đất, dị quang lóe lên trong đôi mắt xanh biếc. Sau đó, nó khẽ gầm gừ đáp lại, giọng khàn khàn nhưng vẫn mang theo vẻ nũng nịu quen thuộc.

Lục Huyền nhìn theo hướng nó chỉ, ánh mắt lập tức khóa chặt vào bóng lưng của gã tu sĩ có khí chất âm trầm kia. Hai mắt hắn lóe lên một tầng linh quang mờ ảo. Vận dụng "Phá Vọng Đồng Thuật", hắn nhanh chóng phát hiện điểm bất thường trên người gã tu sĩ. Chỉ thấy quanh thân y bao phủ một tầng hắc khí mờ nhạt, bên trong thỉnh thoảng lại hiện ra những khuôn mặt tối tăm, chen chúc vào nhau như thể đã hòa làm một.

Hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì bọn họ đã tiến vào thông đạo của lôi hải.

“Đúng là có liên quan đến tà ma. Không biết là bị tà ma ký sinh, bị đoạt xá, hay trên người đang mang một món pháp bảo tà dị, hoặc bản thân y tu luyện một môn công pháp ác độc nào đó.” Lục Huyền thầm suy đoán.

Nhưng tất cả những chuyện này đều không liên quan đến hắn. Chỉ cần không chạm mặt trong lôi hải, và bọn họ không có ác ý với hắn là được.

Nếu bọn họ dám gây bất lợi cho hắn, thì vừa hay linh điền âm phủ của hắn đang cần thêm nhiều hồn phách, huyết nhục và hài cốt thượng hạng.

Tuyệt đối sẽ không lãng phí chút nào.

Còn về Trương Trí Tông, người từng gặp mặt vài lần, Lục Huyền cũng không định lên tiếng nhắc nhở. Một là giao tình giữa hai người chỉ ở mức bình thường, chẳng khác gì người dưng, không đáng để hắn xen vào chuyện của người khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!