Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 818: CHƯƠNG 818: NGỌC KHÍ VÀ LÔI DỊCH

“À phải rồi, lần này ta đến đây đã cố ý mang cho các ngươi một ít linh dịch, hương vị cũng không tồi, lại còn có thể gột rửa trọc khí trong cơ thể, các ngươi nếm thử xem.”

Lục Huyền thấy vậy, biết là có hy vọng, bèn vội vàng lấy ra hai phần linh dịch. Linh dịch trong suốt không tỳ vết, tinh khiết vô ngần, một luồng khí tức thanh khiết lan tỏa, chỉ ngửi thôi cũng đủ khiến tâm thần sảng khoái.

Hai con Lôi Hống Thú không nén nổi, bắt đầu nuốt nước bọt ừng ực. Từ nhỏ đã sống trong lôi hải, ăn vô số thịt yêu thú, chẳng biết trong thân thể đã tích tụ bao nhiêu trọc khí, nên chúng có một khao khát bản năng đối với Ngọc Tẩy Linh Lộ.

“Không cần khách khí đâu, giữa bằng hữu tặng nhau chút quà mọn là chuyện nên làm mà.” Lục Huyền cười híp mắt nói.

Hai con Lôi Hống Thú nghe vậy lập tức hít mạnh một hơi, hai phần Ngọc Tẩy Linh Lộ lần lượt bay vào miệng. Chúng hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức thanh khiết lưu chuyển trong cơ thể.

“Grào!”

Hiệu quả của Ngọc Tẩy Linh Lộ vô cùng rõ rệt, con Lôi Hống Thú dị chủng lập tức gầm nhẹ một tiếng với Lục Huyền, sau đó quay đầu nhìn về phía lôi quang trùng điệp, ra hiệu cho Lục Huyền đi theo mình.

“Ha ha, lại có thêm tù binh dưới mỹ thực của ta rồi.” Lục Huyền thầm đắc ý, bất giác nhớ đến con Bạch Ngọc Kình Thiên Viên từng gặp ở giới vực trước kia.

Hơn nửa canh giờ sau, Lôi Hống Thú dị chủng đưa Lục Huyền đến trước một cây thạch trụ. Trên thân nó hiện lên một dải lôi quang màu trắng bạc, rồi bắn vào trong thạch trụ theo một quy luật đặc thù.

Thạch trụ chậm rãi dịch chuyển, để lộ một lối đi vừa đủ cho Lôi Hống Thú đi qua.

“Không ngờ còn có huyền cơ thế này, xem ra cũng tương tự cơ quan thuật. Nếu không có con Lôi Hống Thú dị chủng này dẫn đường, e rằng ta khó mà tìm được nơi đây, nói gì đến việc xuyên qua tầng tầng thạch trụ này.” Lục Huyền thầm nghĩ, để thận trọng, hắn ngưng tụ tâm thần lên con Lôi Hống Thú đi phía trước.

Sau khi xác nhận nó không có ác ý gì, hắn mới theo nó tiến vào thông đạo.

Bên trong là một thung lũng không lớn, trên không trung có vô số linh lôi màu xanh thẫm không ngừng lượn lờ. Trong linh thức cảm nhận, loại linh lôi màu xanh thẫm này vừa ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, vừa mang theo sinh cơ dồi dào, chính là linh lôi Mộc hành mà Lục Huyền đang cần.

Chỉ cần nhìn khí tức cũng đủ biết chúng mạnh hơn rất nhiều so với linh lôi ngũ hành thông thường mà hắn thu thập được.

“May mà có kẻ dẫn đường...” Lục Huyền không khỏi cảm thán.

Giờ phút này, hắn càng nhận thức sâu sắc hơn lợi ích của việc kết giao với con Lôi Hống Thú dị chủng này. Những loại linh lôi cường đại mà tu sĩ bình thường hao hết tâm tư cũng chưa chắc tìm được, giờ lại bày ra trước mắt hắn như rau cải trắng ngoài đồng, mặc sức lựa chọn.

Hắn vội ổn định tâm trạng, nhưng rất nhanh, ánh mắt đã bị con Lôi Hống Thú phía trước thu hút. Chỉ thấy nó đi giữa một vùng lôi quang màu xanh thẫm, cuối cùng dừng lại trước một món ngọc khí cực lớn. Ngọc khí trông cổ xưa, bên trên khắc những hoa văn kỳ lạ mà Lục Huyền không thể hiểu nổi, không giống với phong cách phù văn hiện nay. Từng tia linh lôi màu xanh thẫm to bằng cánh tay không ngừng giáng xuống, rơi vào trong ngọc khí rồi lặng lẽ biến mất giữa những hoa văn. Dần dần, một giọt lôi dịch màu xanh thẫm từ hoa văn chảy ra, nhỏ xuống đáy ngọc khí.

Lúc này, dưới đáy ngọc khí sâu chừng một thước đã chứa đầy lôi dịch màu xanh thẫm. Bề ngoài trông chúng ẩn chứa sinh cơ nồng đậm, nhưng thực chất lại đang âm thầm thai nghén một sức mạnh hủy diệt kinh người.

Con Lôi Hống Thú dị chủng kia đi tới trước ngọc khí, trên thân hiện lên một tia lôi quang màu trắng bạc, sau đó cúi đầu nuốt mấy giọt lôi dịch màu xanh thẫm.

Hai mắt Lục Huyền trợn tròn.

Linh lôi màu xanh thẫm này đã không tầm thường, lôi dịch màu xanh thẫm được ngưng luyện từ món ngọc khí cổ xưa kia lại càng quý hiếm khôn tả.

“Quả nhiên, đằng sau mỗi loại linh dịch mà tu sĩ tha thiết ước mơ, đều có một con dị thú đã uống đến phát ngán.” Lục Huyền nhìn con Lôi Hống Thú dị chủng vẫn đang uống lôi dịch, trong lòng không khỏi nảy ra suy nghĩ này.

Sau khi uống xong lôi dịch, con Lôi Hống Thú dị chủng nhắm mắt lại, bên ngoài thân thể lập tức hiện lên từng tia lôi quang màu xanh thẫm li ti, bộ lông màu trắng bạc càng thêm nổi bật. Lôi quang nhảy múa, dường như đang tôi luyện thân thể nó.

Thấy vậy, Lục Huyền càng thêm háo hức.

“Lôi dịch màu xanh thẫm phi phàm này được ngưng luyện từ món ngọc khí cổ xưa kia, hẳn là phiên bản cường hóa của linh lôi màu xanh thẫm.” Hắn thầm nghĩ, rồi cũng chậm rãi đi tới trước mặt Lôi Hống Thú dị chủng.

“Ngươi đang ăn gì thế? Trông có vẻ ngon nhỉ?”

Lôi Hống Thú nghe vậy thì ngẩng đầu, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Lục Huyền.

Yêu thú đúng là yêu thú! Ngu muội vô tri! Ta đã ám chỉ đến mức này rồi mà ngươi còn không biết đường lấy một ít cho ta thử sao?

Trong lòng Lục Huyền hơi bực nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười thân thiện.

Nếu không phải cần duy trì mối giao hảo với con Lôi Hống Thú dị chủng này để có thể lâu dài nhận được linh lôi và lôi dịch do ngọc khí ngưng tụ, e là hắn đã sớm bê cả món ngọc khí này đi rồi.

Hắn chân thành hỏi Lôi Hống Thú: “Có thể cho ta nếm thử không?”

Đến lúc này Lôi Hống Thú mới hiểu ra, nó khẽ gật đầu, sau đó điều khiển vài giọt lôi dịch màu xanh thẫm chậm rãi bay tới trước mặt Lục Huyền. Lục Huyền cẩn thận đón lấy một giọt, sau khi dùng linh thức kiểm tra không thấy có gì bất thường mới nuốt vào bụng.

Dường như có một dòng điện cực nhỏ chảy khắp toàn thân, không ngừng tôi luyện gân mạch, cơ bắp và từng bộ phận nhỏ bé trong cơ thể. Trên mặt Lục Huyền lộ ra nụ cười, ánh mắt có chút lưu luyến nhìn về phía món ngọc khí cổ xưa.

Lôi Hống Thú dị chủng thấy thế, lại điều khiển vài giọt lôi dịch màu xanh thẫm bay tới trước mặt hắn.

“Đủ rồi, đủ rồi, không cần khách khí như vậy. Là bằng hữu, sau này nếu ta muốn lấy thêm một ít lôi dịch, liệu ngươi có thể dẫn ta tới đây nữa không?” Lục Huyền vừa nói vừa cất lôi dịch vào một chiếc bình ngọc nhỏ, sau đó bỏ vào túi trữ vật.

“Có thể.” Lôi Hống Thú dị chủng truyền một ý niệm vào đầu hắn.

Sau vài lần giao tiếp với con yêu thú này, hắn đã hiểu ra, có chuyện gì cứ nói thẳng là được, vòng vo tam quốc ngược lại chẳng được việc gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!