Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 835: CHƯƠNG 835: PHIÊN ĐẤU GIÁ CỦA TỔNG HỘI!

Nơi này đã có không ít tu sĩ của Hải Lâu thương hội tụ tập, Lục Huyền tùy tiện nhìn lướt qua liền phát hiện không dưới năm vị Kết Đan Chân Nhân đang có mặt. Ngoài ra, trong nhóm người ấy còn có một vị tồn tại không hề tỏa ra một tia khí tức nào, nhưng linh thức nhạy bén của hắn cảm nhận được thực lực của đối phương cực kỳ khủng bố, tám chín phần mười là một Nguyên Anh Chân Quân đang trấn thủ nơi này.

Hắn không hề chớp mắt, cứ thế đi thẳng tới trước mặt một vị tu sĩ Kết Đan quản lý khu linh dược.

“Tiền bối, ta là tu sĩ vừa mua được mầm cây Sát Mỗ Thụ Yêu kia, xin tiền bối hãy lấy cây non ra giúp ta.”

“Được!”

Sau khi Lục Huyền đấu giá xong, tu sĩ ở đây đã ghi nhớ khối thiên thạch của hắn, sau khi xác nhận không có sai sót gì, đối phương mới lấy gốc cây non trông vô cùng già cỗi kia ra.

Lục Huyền kiểm tra một hồi, thấy không có vấn đề gì cũng dứt khoát lấy ra hai trăm tám mươi viên linh thạch trung phẩm, dùng linh lực nâng tới trước mặt vị tu sĩ Kết Đan.

“Mời tiền bối kiểm tra.”

Kết Đan Chân Nhân nhìn lướt qua rồi gật đầu, tỏ vẻ số lượng không sai.

Thấy thế, Lục Huyền cầm theo cây non Sát Mỗ Thụ Yêu nhanh chóng rời khỏi quầng sáng.

“Mầm cây này trông già cỗi quá thì phải? Có thật là một gốc cây non không đây?” Hắn giải trừ đạo cấm chế đơn giản trên thân cây non, nhìn Sát Mỗ Thụ Yêu với vẻ ngoài như một bà lão già nua, trong lòng không khỏi cảm thán.

Dường như gốc cây non nọ có thể nghe hiểu ý tứ của hắn, chỉ thấy phía trên thân cây chợt xuất hiện hai vết nứt khá sâu, một đôi con ngươi dài nhỏ màu xanh biếc hiện ra, một mực nhìn chằm chằm vào Lục Huyền với vẻ cực kỳ hung ác.

“Ác cho ta xem nào.”

Cây non nghe vậy, cành đen ngắn ngủn trên thân cây bắt đầu vẫy đập lung tung, đánh vào không khí xung quanh khiến từng luồng khí loạn bay khắp nơi.

Lục Huyền thấy dáng vẻ tức giận của nó nên vội vàng lên tiếng trấn an: “Không sao, không sao mà, để ta thử nhìn theo một góc độ khác xem. Lấy ta làm ví dụ này, tuy nhìn ta có vẻ già nua một chút, nhưng vẫn có thể chịu đựng sự ăn mòn của năm tháng! Còn ngươi, hơn trăm năm sau, có thể đám linh thực khác sẽ trở thành một đống tro bụi, nhưng biết đâu qua một nghìn năm hay một vạn năm nữa, ngươi vẫn giữ nguyên dáng vẻ như bây giờ thì sao?”

Nghe đến đây, con ngươi màu xanh biếc của cây non khẽ xoay chuyển, như thể cũng thấy lời hắn nói có lý, lúc này mới chịu bỏ qua.

Một tia Thanh Mộc nguyên khí tuôn ra từ đầu ngón tay của Lục Huyền, rót thẳng vào thân cây non.

Được Thanh Mộc nguyên khí tẩm bổ, cây non lập tức có tinh thần hơn hẳn, thậm chí nó còn giả vờ giả vịt vẫy vẫy cành về phía Lục Huyền, sau đó ngũ quan từ từ ẩn đi.

Lục Huyền ngưng tụ tâm thần trên thân cây, phát hiện nó chỉ ngủ đông một khoảng thời gian ngắn ngủi, thế mới yên tâm cất nó vào Thao Trùng Nang, sau đó lặng lẽ trở lại khu linh dược, tiếp tục tham gia hội đấu giá.

Tiếp theo, trên hội đấu giá lại xuất hiện đủ các loại linh dược. Tất cả chúng đều rất thần dị, khiến ngay cả Lục Huyền – người đã đọc qua vô số điển tịch linh thực – cũng chưa từng nghe thấy, làm hắn được mở rộng tầm mắt thêm không ít. Nhưng hắn lại nhạy bén phát hiện ra, phần lớn những loại linh dược này đều do trời đất sinh ra, được các tu sĩ tìm thấy trong các loại bí cảnh, chỉ một phần nhỏ là linh thực do linh thực sư bồi dưỡng.

Trong lòng hắn cũng hiểu, tu hành bách nghệ, nếu so linh thực với luyện khí, luyện đan hay chế phù thì linh thực ít được chú ý hơn rất nhiều. Phần lớn tu sĩ bồi dưỡng linh thực chỉ là tiện tay, nên xét cho cùng, những người chuyên tâm nghiên cứu linh thực như Lục Huyền vẫn là số ít.

Bởi vậy cũng không nhiều tu sĩ có thể độc lập bồi dưỡng ra lượng lớn linh thực cấp cao.

Thêm nữa, về cơ bản thì linh chủng từ ngũ phẩm trở lên đều không có phương pháp ngưng chủng, nên đương nhiên những hạt linh chủng xuất hiện trong hội đấu giá này chủ yếu cũng chỉ là tứ phẩm.

Hắn chờ đợi hồi lâu cũng không thấy xuất hiện linh chủng khiến mình hứng thú nên khống chế thiên thạch đi tới khu vực pháp khí. Số lượng tu sĩ vây quanh nơi này đông gấp mười lần khu linh dược, qua đó cũng đủ thấy pháp khí được các tu sĩ ưa chuộng và xem trọng đến mức nào.

Lục Huyền xem xét một hồi, đã nhìn trúng một món pháp khí tà dị tứ phẩm, bên trong phong ấn lượng lớn âm hồn, rất thích hợp để bồi dưỡng mấy gốc linh thực ngũ phẩm cần oán niệm âm hồn trong linh điền âm phủ của hắn.

Giá của món pháp khí kia không ngừng tăng cao, hắn hô giá mấy lần rồi quyết định từ bỏ.

Với hắn, pháp khí không thể so sánh với linh chủng. Linh chủng hắn nhìn trúng thì chỉ cần trong phạm vi năng lực cho phép, hắn nhất định phải có bằng được. Còn nếu pháp khí có giá quá cao, hắn sẽ dứt khoát từ bỏ.

Đến cuối cùng, món pháp khí âm hồn ấy đã bị một vị tà tu Kết Đan mua với giá cao.

Lục Huyền cũng không để ý mà lại tiếp tục tìm kiếm bảo vật mình thích.

“Hai vạn năm nghìn lần một, hai vạn năm nghìn lần hai, hai vạn năm nghìn lần ba!”

“Thành giao!”

“Chúc mừng đạo hữu đã giành được hài cốt của yêu thú Cự Linh Tượng ngũ phẩm.”

Lục Huyền nhìn đống hài cốt như một ngọn núi nhỏ phía trước, trên mặt lộ ra một nụ cười. Yêu đan, tinh huyết và ngà voi có giá trị cao nhất trong bộ hài cốt yêu thú ngũ phẩm này đều đã bị lấy đi, chỉ còn lại một bộ hài cốt khổng lồ. Bởi vậy hắn mới đấu giá được nó với số tiền thấp hơn linh chủng ngũ phẩm rất nhiều.

“Lớn mới tốt, càng lớn càng có thể bồi dưỡng Hài Ma Quan được lâu hơn.” Trong lòng Lục Huyền thầm nghĩ, có bộ hài cốt yêu thú ngũ phẩm này thì về sau hắn hoàn toàn không cần phải lo lắng về vấn đề sinh trưởng của Hài Ma Quan nữa.

Chớp mắt đã qua nửa ngày, phiên đấu giá các loại bảo vật của phân hội đã sắp kết thúc. Tới giờ, Lục Huyền mới chỉ mua được một mầm cây Sát Mỗ Thụ Yêu ngũ phẩm và một bộ hài cốt yêu thú ngũ phẩm, thu hoạch cũng không tệ, nhưng trong lòng hắn lại chưa thấy thỏa mãn.

“Tiếp theo chính là phiên đấu giá của tổng hội. Hải Lâu thương hội thu thập bảo vật đã nhiều năm, còn thu hút nhiều tu sĩ Kết Đan và thậm chí cả Nguyên Anh tới đây như vậy, nếu không thể lấy ra vài món bảo vật chất lượng cao, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của họ.” Lục Huyền thầm nghĩ.

Theo lời giới thiệu ban đầu của vị tu sĩ kia, phẩm cấp cao nhất của những món bảo vật xuất hiện trong phiên đấu giá thuộc về tổng hội sẽ là thất phẩm, thậm chí trong quá trình đấu giá cũng không ít bảo vật lục phẩm. Chỉ cần nghĩ tới đây thôi là trong lòng hắn đã vô cùng hào hứng, lại càng thêm mong chờ.

“Các vị đạo hữu, chắc hẳn các vị đều đã mua được bảo vật mình thích trong phiên đấu giá của phân hội rồi. Nhưng trò hay giờ mới bắt đầu, tiếp theo đây sẽ đến phiên đấu giá của tổng hội chúng ta. Không nói nhiều nữa, mang bảo vật lên!”

✻ Thiên Lôi Trúc ✻ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!