“Vãn bối có vài phần thiên phú về phương diện linh thực, nói không chừng sẽ cảm nhận được điều gì đó trong quá trình này. Vãn bối hứa rằng nhất định sẽ vô cùng cẩn thận khi thử vun trồng hạt linh chủng bảo vật này, tuyệt đối không làm nó bị tổn hại dù chỉ một chút.” Lục Huyền thuận miệng tìm một lý do, trịnh trọng hứa hẹn với bảo tháp tiểu nhân.
“Được, nhưng ngươi yêu cầu nhiều như vậy thì lát nữa ta phải đánh ngươi bay xa hơn một chút.”
Bản thân Lục Huyền đang bị vây trong bảo lâu, khí linh cũng không lo hắn sẽ làm ra chuyện điên rồ gì, nó lắc lắc nắm đấm tí hon, hung tợn nói.
Lục Huyền cố gắng dời tầm mắt khỏi mấy tia bảo quang vừa bắn ra từ miệng nó, sau đó lấy một đống linh nhưỡng từ trong túi trữ vật ra.
Ý niệm này vừa lóe lên trong thức hải, hắn đã cẩn thận đặt linh chủng ác quỷ vào trong linh nhưỡng, đồng thời rót một tia linh vũ cực kỳ mỏng manh vào bên trong.
“Hắn định làm gì vậy? Trồng linh chủng ngay tại chỗ luôn sao?”
Hành động này của Lục Huyền lập tức bị mọi người phát hiện, ai nấy đều lộ vẻ khó hiểu.
“Ngay từ đầu đã không nhận ra, chẳng lẽ trồng một chút là biết sao? Chuyện này thật không thể tưởng tượng nổi.” Thỉnh thoảng lại có người nhẹ giọng cười nhạo.
Nhưng vào lúc này, tâm thần của Lục Huyền đã hoàn toàn tập trung vào đám linh nhưỡng đang bao bọc hạt linh chủng. Ngay lập tức, những thông tin chi tiết về hạt linh chủng ấy liền hiện lên trong đầu hắn.
Thực Quỷ Ác Đằng, linh chủng lục phẩm, là đặc sản linh thực của động thiên Âm La Quỷ Vực. Âm La Quỷ Vực nằm trong khe hở hư không, rất ít tu sĩ tiến vào, cộng thêm bản thân linh thực vô cùng đặc dị, bởi vậy hiếm có tu sĩ nào từng nghe nói đến nó.
Thực Quỷ Ác Đằng hoành hành khắp nơi, âm vật sinh sôi nảy nở. Một số ít tu sĩ sống trong Quỷ Vực đã trải qua nhiều thế hệ nghiên cứu tìm tòi mới nhận ra được loại linh thực đặc thù này.
Thực Quỷ Ác Đằng lấy quỷ vật làm thức ăn, sau khi nuốt chửng các loại lệ quỷ có thể hấp thu những đặc tính kỳ dị của chúng. Khi trưởng thành, linh thực sẽ có được hình thái và năng lực của ác quỷ đặc thù, không phải quỷ thì không ăn.
Ngày nuốt ba trăm ác quỷ, không ngại mọc thành Âm La Đằng.
...
“Linh thực lục phẩm, thích ăn ác quỷ, sau đó tự mình trở thành ác quỷ, thảo nào lại có tên là Thực Quỷ Ác Đằng.” Lục Huyền thầm nghĩ, không khỏi cảm khái linh thực trên thế gian quả là muôn màu muôn vẻ, không thiếu kỳ trân dị thảo.
“Mạo muội hỏi tiền bối một câu, có phải hạt linh chủng này đến từ một động thiên đặc thù, nơi có vô số quỷ vật hoành hành hay không?” Hắn lấy hạt linh chủng ác quỷ ra, nguyên vẹn không chút tổn hại trả lại cho bảo tháp tiểu nhân.
“Không sai, ngươi biết động thiên đó à?” Bảo tháp tiểu nhân lập tức thu nắm đấm nhỏ đã tụ lực từ lâu về, dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lục Huyền.
Đây là lần đầu tiên có tu sĩ đoán được đại khái xuất xứ của hạt linh chủng ác quỷ này.
“Không giấu gì tiền bối, vãn bối đến từ Thiên Kiếm Tông ở Đông Hoang, hẳn là tiền bối có biết. Tông môn chúng ta vốn là một nhánh của Động Huyền Kiếm Tông ở Thương Lan giới, chỉ vì yêu ma xâm nhập mới bất đắc dĩ di dời đến Trung Châu đại lục. Ta từng đọc được lai lịch của hạt linh chủng cổ quái này trong một cuốn điển tịch ở Tàng Kinh Các của tông môn.”
Lục Huyền lại viện cớ về cuốn điển tịch đặc thù trong lời đồn, chỉ khác là lần này hắn dùng nó để tăng thêm sức thuyết phục trước mặt khí linh pháp bảo, cũng khiến cho thông tin về cuốn điển tịch đó càng thêm hoàn chỉnh.
“Nếu ta không nhìn lầm thì hạt linh chủng này tên là Thực Quỷ Ác Đằng, lấy ác quỷ, âm vật làm thức ăn, sở hữu năng lực của ác quỷ ở một mức độ nhất định, không biết có đúng không?” Lục Huyền lộ vẻ kính cẩn, hướng về phía bảo tháp tiểu nhân hỏi.
“Lợi hại, lợi hại!” Mí mắt của tiểu nhân nhẹ nhàng nhướng lên, để lộ hai con ngươi vuông vức bên dưới, cho thấy khí linh này kinh ngạc đến nhường nào khi Lục Huyền có thể nhận ra hạt linh chủng ấy.
“Bảo bối này thuộc về ngươi!” Trong ánh mắt nó có vài phần lưu luyến, đưa linh chủng ác quỷ đến trước mặt Lục Huyền.
“Tiền bối xin chờ một chút. Vãn bối vô cùng may mắn khi nhận ra lai lịch của hạt linh chủng này, có thể nhận được bảo vật trân quý như vậy từ tay tiền bối, trong lòng đương nhiên vô cùng vui mừng. Nhưng vãn bối còn chưa đột phá đến Kết Đan, nếu để người khác biết linh chủng đã vào tay vãn bối, e rằng sẽ chiêu mời không ít tu sĩ Kết Đan, thậm chí là Nguyên Anh dòm ngó. Kính xin tiền bối hãy giữ kín khí tức, dung mạo và thân phận của ta, giúp ta tránh được một vài phiền toái không cần thiết.”
“Việc nhỏ.” Bảo tháp tiểu nhân quơ quơ nắm đấm nhỏ ngắn của mình, hung hăng nói: “Ở địa bàn của ta, không kẻ nào dám làm càn, ta sẽ không để ngươi gặp phải tai họa vì hạt linh chủng này đâu.”
Nó dùng giọng nói vẫn còn non nớt hứa hẹn với Lục Huyền. Nhận được lời đảm bảo của tiểu nhân, Lục Huyền yên tâm hơn, lập tức cung kính nhận lấy hạt linh chủng.
“Cảm tạ cuốn điển tịch trong lời đồn kia, đã giúp ta bất ngờ nhận được một hạt linh chủng hiếm thấy đến từ động thiên dị vực.” Hắn thầm nghĩ.
Ba món bảo vật, hai món chưa xác định được, một món lại rơi thẳng vào tay một vị tu sĩ thần bí ngay trước ánh mắt sững sờ của mọi người.
“Thật sự bị người kia nhận ra rồi sao?”
Mọi người vừa thấy linh chủng bảo vật biến mất liền lập tức xôn xao. Phải biết rằng, đó chính là trân tàng của khí linh pháp bảo cao giai, lại đến từ dị vực, mức độ trân quý hoàn toàn có thể tưởng tượng được, thật không ngờ nó lại rơi vào tay người khác bằng một cách khó tin như vậy.
Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt mang theo vẻ hâm mộ xen lẫn ghen ghét đổ dồn lên người Lục Huyền.
“Sớm biết chỉ cần đặt linh chủng vào linh nhưỡng là có thể nhận ra, ta đã thử từ lâu rồi, làm gì đến lượt tu sĩ này?” Rất nhiều người hối hận không thôi, chỉ hận bản thân đã không nghĩ đến cách đó.
Cũng có không ít tu sĩ vẫn còn lý trí, biết rằng không phải cứ đặt linh chủng vào linh nhưỡng là có thể nhận ra lai lịch của nó đơn giản như vậy. Khẳng định là vị tu sĩ kia phải có kiến thức về linh thực uyên bác như biển rộng mới có thể phân biệt được hạt linh chủng ấy.