Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 845: CHƯƠNG 845: KẾT ĐAN!

Băng Huỳnh Thảo trưởng thành còn nhanh hơn dự đoán của Lục Huyền.

Chẳng bao lâu sau khi kiểm tra linh thực trong linh điền, hắn đã phát hiện thanh tiến độ mờ ảo bên dưới bốn gốc linh thảo màu xanh thẫm kia đã được lấp đầy hoàn toàn.

Lục Huyền cẩn thận hái Băng Huỳnh Thảo xuống, bốn gốc Băng Huỳnh Thảo, ba gốc là phẩm chất bình thường, một gốc là phẩm chất tốt. Với linh thực tam phẩm, kết quả như vậy đã vô cùng hiếm có. Hắn nhanh chóng cất Băng Huỳnh Thảo đi, ánh mắt lại rơi xuống bốn quầng sáng màu trắng vừa lặng lẽ xuất hiện.

Chuyện liên quan đến Kết Đan vô cùng trọng đại, dù hắn đã lịch luyện vô số lần bên trong Hồng Trần Bi nhưng cõi lòng vẫn có chút thấp thỏm.

Thân hình hắn như một luồng phù quang lướt qua, bốn quầng sáng màu trắng lóe lên rồi vỡ tan trong im lặng, tựa như pháo hoa nở rộ, mang đến vô số điểm sáng đầy trời, chúng nhanh chóng ngưng kết thành từng dòng quang hà, lần lượt tràn vào cơ thể Lục Huyền.

Trong đầu hắn lập tức hiện lên mấy ý niệm.

Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được năm năm tu vi.

Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được bảo vật Băng Phách Hoàn tứ phẩm.

Thu hoạch...

Có tới ba phần thưởng tu vi xuất hiện trong bốn quầng sáng thu hoạch được từ Băng Huỳnh Thảo, thoáng cái đã tăng thêm cho hắn hai mươi năm tu vi. Đột nhiên, một lượng lớn linh khí trào ra từ bên trong cơ thể, tán loạn trong kinh mạch, điên cuồng trùng kích khắp nơi.

“Có thể Kết Đan rồi.” Lục Huyền cố gắng vận chuyển công pháp, chuyển hóa lượng linh lực kinh người vừa đột nhiên xuất hiện trong cơ thể thành từng giọt linh dịch.

Cảm nhận linh dịch sắp lấp kín đan điền, trong lòng hắn chợt nảy sinh một tia minh ngộ, rồi không chút do dự, hắn lập tức khởi động cả hai tòa trận pháp là Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận và Vân Trúc Tiễn Trận, sau đó đi vào một gian tĩnh thất ở sườn núi.

“Vất vả làm ruộng hơn ba mươi năm, cuối cùng cũng tới ngày Kết Đan.” Trong lòng hắn vô cùng bình tĩnh, tâm thần tiến vào đan điền, cảm nhận linh dịch dồi dào căng đầy trong khí hải, không khỏi cảm khái một câu.

Trong tình huống bình thường, khi tu sĩ Trúc Cơ viên mãn tấn thăng cảnh giới Kết Đan, đại đa số bọn họ đều sẽ lựa chọn ở lại trong tông môn hoặc một nơi nào đó không ai biết, có trận pháp bảo vệ, tạo cho họ một hoàn cảnh an toàn ổn định để đột phá, thậm chí còn có trưởng bối Kết Đan hoặc Nguyên Anh trong sư môn đến hộ pháp nhằm phòng ngừa những nguy hiểm có thể gặp phải trong quá trình tấn thăng.

Dù hiện giờ, Lục Huyền không đủ điều kiện để thiết lập một hoàn cảnh ưu việt như vậy để chuẩn bị đột phá, nhưng trong lòng hắn lại không cảm thấy e ngại chút nào.

Hai đại trận ngũ phẩm đã đủ để bảo vệ hắn, còn về những nguy hiểm có thể gặp phải trong quá trình tấn thăng, hắn tự tin rằng với sự tích lũy và chuẩn bị cẩn thận của mình, hắn nhất định có thể bình yên vượt qua cửa ải này.

Tâm niệm vừa động, linh dịch trong khí hải đan điền đã như nước sôi trào, chấn động kịch liệt, Lục Huyền dùng linh thức khống chế chúng, bắt đầu thử áp súc phần lớn linh dịch thành linh tinh ở trạng thái rắn.

Quá trình này cần tiêu hao rất nhiều linh lực, linh lực càng tinh thuần thì quá trình áp súc chuyển hóa sẽ càng dễ dàng, linh tinh thu được cũng càng thêm thuần túy.

Hầu như toàn bộ linh lực trong cơ thể Lục Huyền đều đến từ quầng sáng, không trộn lẫn một chút khí tức vẩn đục bên ngoài nào, bởi vậy quá trình chuyển hóa diễn ra cực kỳ thuận lợi.

Theo quá trình linh dịch dần dần ngưng kết thành linh tinh, lấy hắn làm trung tâm, một vòng xoáy linh lực chợt lặng lẽ sinh ra. Vòng xoáy này nhanh chóng lớn lên, chẳng mấy chốc đã bao trùm toàn bộ động phủ.

Linh lực xung quanh động phủ trực tiếp bị vòng xoáy vừa sinh ra kia điên cuồng cuốn vào trong.

Rất nhanh, dị tượng này đã thu hút sự chú ý của nhóm tu sĩ Trúc Cơ và Kết Đan Chân Nhân ở gần Lôi Hỏa Tinh Động. Mấy đạo lưu quang bay nhanh về phía này, sau đó dừng lại cách động phủ của Lục Huyền chừng vài dặm.

“Có đạo hữu đang tấn thăng Kết Đan.” Một vị tu sĩ Kết Đan sơ kỳ nhìn vòng xoáy linh lực phía xa, trong mắt hiện lên một tia hồi ức.

“Vị đạo hữu này sống ẩn dật thật, rõ ràng sắp tấn chức Kết Đan rồi mà tại hạ lại không có lấy một chút ấn tượng gì về tòa động phủ này cả.” Bên cạnh, một vị nữ tu dịu dàng vừa cười vừa nói.

Trên đầu nữ tu này có đầy những sợi tơ bạc, nhưng nếu ngưng thần nhìn kỹ mới phát hiện, hóa ra những sợi tơ bạc này đều là thực thể do lôi mang rèn luyện mà thành.

Lôi mang vốn tràn ngập sức mạnh hủy diệt, lóe lên rồi biến mất chỉ trong chớp mắt, vậy mà nàng lại có thể luyện hóa nó thành những sợi tơ mỏng bám trên tóc mình. Chỉ riêng thủ đoạn này thôi cũng đủ cho thấy thân thể và thần hồn của nàng ta cường đại đến nhường nào.

“Nhưng dùng thân phận tán tu để tấn thăng Kết Đan, khả năng thành công lại quá xa vời.” Một thanh niên khí chất trầm ổn khác lên tiếng, chính gã đã từng trải qua thời điểm như vậy, tất nhiên sẽ biết rõ bên trong ẩn chứa biết bao nhiêu hung hiểm.

“Đây là... động phủ của Lục đạo hữu phải không?”

Chẳng mấy chốc lại có mấy chục vị tu sĩ Trúc Cơ ở gần đó bị dị tượng thu hút tới, bọn họ dừng lại cách đó chừng mấy chục dặm, dùng đôi mắt khó nén được vẻ hâm mộ nhìn về phía động phủ của Lục Huyền.

Tấn chức Kết Đan chính là ước mơ tha thiết của tất cả tu sĩ Trúc Cơ.

Trong nhóm này có một vị trung niên một mắt, đó chính là Lạc Minh, người lúc trước cùng tiến vào dược viên Thượng cổ tại lôi hải với Lục Huyền. Gã nhìn về phía động phủ của Lục Huyền, trong mắt thoáng hiện một tia ghen ghét, trong lòng lại điên cuồng nghĩ lại xem mình có từng đắc tội gì với Lục Huyền hay không.

Lôi Chính ở bên cạnh, nhìn về phía động phủ với ánh mắt tràn đầy mong đợi, tâm niệm vừa động, một tấm phù lục truyền tin đã nhanh chóng bắn ra.

Hấp thu càng ngày càng nhiều linh lực, Lục Huyền chỉ cảm thấy kinh mạch trong cơ thể mình vô cùng đau nhức tựa như đã trải qua rất nhiều vòng trùng kích điên cuồng, xương cốt toàn thân không khỏi vang lên những tiếng kẽo kẹt, giống như đang bị một luồng sức mạnh vạn quân đè ép, thậm chí bên ngoài làn da còn xuất hiện những vết nứt nhỏ, máu tươi từ đó thấm ra ngoài.

Cũng may từ trước đó, hắn đã tu luyện các loại công pháp luyện thể như "Thái Hư Hóa Long Thiên", lại từng phục dụng các loại thiên địa linh vật như Ngọc Lân Quả, Đế Lưu Tương, còn có cả bảo vật lục phẩm Thái Tuế Nhục.

Sau khi nuốt nó vào, vì thân thể Lục Huyền không đủ cường hãn nên phần lớn tinh hoa của Thái Tuế Nhục đã phân tán khắp nơi trong cơ thể.

Đến giờ phút này, dưới áp lực cực lớn, phần tinh hoa của Thái Tuế Nhục còn sót lại đang nhanh chóng tu bổ, khiến cho vết thương trên thân thể Lục Huyền dần dần khôi phục như bình thường.

Nó cũng giúp giảm bớt một chút áp lực hắn đang gặp phải trong giai đoạn này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!