Trên thực tế, khách khanh của Thương hội Hải Lâu không phải là chức vị mà một tu sĩ bình thường có thể đảm nhiệm được. Dù ngươi có cảnh giới Kết Đan hậu kỳ nhưng không có điểm nào đáng để thương hội để mắt thì cũng không đủ tư cách đảm nhiệm chức vị này.
Mà Lục Huyền dường như đã trở thành khách khanh của Thương hội Hải Lâu từ trước khi tấn thăng Kết Đan...
Nghĩ tới đây, trong lòng mọi người đều dâng lên cảm giác kinh ngạc đến khó tin.
“Vị Lục đạo hữu này rốt cuộc có điểm gì thu hút thương hội, chẳng lẽ thật sự là thân phận linh thực sư như lời hắn nói?”
Các tu sĩ có mặt đều cảm thấy sức nặng của ba chữ “linh thực sư” lập tức tăng lên rất nhiều.
Giờ bọn họ đi trồng linh thực còn kịp hay không?
“Nghiêm đạo hữu và Tề đạo hữu quá khen rồi, tại hạ chỉ có chút thành tựu nhỏ trên phương diện linh thực, nhưng vừa hay lại có thể giải quyết vài chuyện vặt vãnh trong lĩnh vực mình am hiểu, bởi vậy mới có duyên kết giao với hai vị đạo hữu. Tục ngữ có câu, mỗi nghề đều có chuyên môn riêng, chắc hẳn chư vị đạo hữu đều có lĩnh vực sở trường hơn ta rất nhiều. Chỉ cần một lòng thành tâm, Thiên Đạo nhất định sẽ không phụ sự cần cù và nỗ lực của ngươi.” Lục Huyền khiêm tốn giải thích, cũng thuận tiện nói vài lời khích lệ để mọi người vững tâm hơn.
Mọi người lập tức hiểu ra.
“Đúng vậy, hắn có được thành tựu hôm nay thì chắc chắn cũng phải hy sinh thứ khác.”
“Tuy hắn am hiểu linh thực nhưng biết đâu luyện đan, luyện khí lại không bằng ta?”
“Bỏ bê tu hành, suốt ngày ru rú trong động phủ, chắc hẳn bảo vật trên người hắn không nhiều bằng ta? Thậm chí các loại thủ đoạn đấu pháp thần thông cũng không bằng ta?”
Nghĩ vậy, tâm tư của mấy vị tu sĩ Kết Đan khác lập tức trở nên cân bằng hơn rất nhiều.
Lục Huyền nhiệt tình chiêu đãi mấy người Tề Vô Hành và Nghiêm Cửu An vừa tiến vào động phủ.
Nghiêm Cửu An nhìn những luống linh thực tươi tốt um tùm khắp núi đồi, trong mắt không giấu được vẻ hài lòng.
Sau khi khí linh chỉ ra Lục Huyền có tạo nghệ phi phàm trên phương diện linh thực, ông ta đã cùng mấy người còn lại quyết định mời Lục Huyền đến đảm nhiệm vị trí khách khanh của Thương hội Hải Lâu.
Việc để một tu sĩ Trúc Cơ trở thành khách khanh của thương hội là chuyện chưa từng có tiền lệ, vì vậy đã vấp phải sự phản đối của không ít người. Nhờ ông ta hết lòng ủng hộ, gạt đi mọi lời dị nghị, chuyện này cuối cùng mới thành. Nhưng không ngờ, vừa mới trở thành khách khanh chưa được bao lâu, Lục Huyền đã tấn thăng cảnh giới Kết Đan, có thể thấy quyết định của ông ta lúc trước sáng suốt đến nhường nào.
Mọi người thưởng thức linh quả linh tương, khi men say thấm nhuần, Tề Vô Hành đứng dậy nói với Lục Huyền: “Lục đạo hữu, chúc mừng ngươi tấn thăng Kết Đan. Đây là chút tâm ý nho nhỏ, không có gì đáng kể, mong đạo hữu vui lòng nhận cho.”
Trước mặt gã chợt xuất hiện một hạt linh chủng chói mắt. Linh chủng lớn bằng nắm tay, trong suốt như ngọc, dường như được bao bọc bởi vô số lớp màng mỏng, tỏa ra khí tức màu trắng sữa, từ xa đã cảm nhận được một luồng hàn ý thấu xương.
“Linh chủng này tên là Tuyết Chướng Băng Ngọc Liên, ngũ phẩm, là linh thực thuộc tính Băng cực phẩm, hy vọng Lục đạo hữu có thể bồi dưỡng nó thành công.”
“Thế này... quý giá quá rồi.” Tuy Lục Huyền nói vậy nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi hạt linh chủng kia. Mỗi hạt linh chủng ngũ phẩm đều là bảo vật cực kỳ hiếm thấy, dù trong linh điền của hắn đã có đến mấy chục loại linh thực ngũ phẩm nhưng khi nhìn thấy loại mới, hắn vẫn không kìm được lòng ham muốn chiếm hữu.
“Con linh thú được Lục đạo hữu chữa khỏi đã đi theo bên cạnh ta từ khi ta còn ở giai đoạn Luyện Khí, cũng từng cứu ta trong lúc nguy nan mấy lần, tình cảm đôi bên vô cùng sâu đậm. Ngươi giúp ta việc lớn như thế, hôm nay lại là ngày vui của đạo hữu, tặng một hạt linh chủng cũng không đáng là bao.” Tề Vô Hành vừa cười vừa nói. Gã dựa vào chuyện bản thân cao hơn một tiểu cảnh giới so với Lục Huyền vừa mới tấn thăng Kết Đan, cố tình đưa hạt linh chủng đến trước mặt hắn.
“Nếu đã vậy, tại hạ mà từ chối nữa thì đúng là bất kính rồi.” Lục Huyền không thể từ chối, cuối cùng đành nhận lấy hạt linh chủng kỳ dị kia.
“Lục đạo hữu, ta vội vàng từ thương hội đến, không mang theo thứ gì tốt. Phần Ngũ Sắc Thổ này coi như một chút tâm ý, chúc mừng đạo hữu tấn thăng Kết Đan!” Nghiêm Cửu An cũng theo sau, lập tức lấy một khối linh nhưỡng nhỏ từ trong túi trữ vật ra. Linh quang ngũ sắc quanh quẩn trên linh nhưỡng, tựa như đã hòa thành một thể, có thể cảm nhận được linh lực kinh người tỏa ra từ đó.
“Đây là Ngũ Sắc Thổ, ta từng lấy được nó từ một dãy núi ngũ hành tại dị vực, bên trên ẩn chứa linh lực ngũ hành nồng đậm, có thể thúc đẩy những loại linh thực có liên quan tới ngũ hành sinh trưởng.”
“Đa tạ Nghiêm đạo hữu.” Trước lạ sau quen, lần này Lục Huyền rất tự nhiên tiếp nhận khối Ngũ Sắc Thổ nhỏ kia.
Sau đó, hầu như các tu sĩ đến chúc mừng đều lấy ra một món quà nhỏ làm lễ mừng cho Lục Huyền. Đương nhiên, so về thực lực hay gia sản, bọn họ đều kém hai người Tề Vô Hành, vậy nên quà tặng cũng rất bình thường, nhưng Lục Huyền đều vui vẻ nhận hết.
Đến lúc mọi người ra về, hắn còn tặng cho mỗi người một phần linh quả linh tương để đáp lễ. Chẳng mấy chốc, trong động phủ chỉ còn lại một mình Lục Huyền cùng bầy linh thú ẩn mình sau núi.
Lục Huyền lại thích hoàn cảnh này hơn, tinh thần thoải mái, cứ thế bay một vòng quanh động phủ.
Sau khi tấn thăng Kết Đan, hắn có thể thoải mái ngự khí phi hành một lúc lâu, chỉ là tốc độ không bằng Thanh Phù Lữ, linh lực tiêu hao cũng nhanh hơn, chỉ có thể sử dụng trong một số thời điểm đặc biệt.
“Ngũ Sắc Thổ, linh lực ngũ hành... Trong động phủ đang có một ít linh thực liên quan tới ngũ hành như Liệt Diễm Quả, Băng La Quả, Địa Hỏa Tâm Liên, nhưng chúng chỉ cần một thuộc tính trong ngũ hành, nếu dùng Ngũ Sắc Thổ để bồi dưỡng thì đúng là hơi phung phí của trời. Cũng may lúc rời khỏi Thiên Kiếm Tông ta còn mang theo linh thực Ngũ Hành Quả, về sau có thể tập trung gieo trồng nó rồi.”
Linh thức của hắn khống chế Ngũ Sắc Thổ, từ từ rắc đều lên một mảnh linh điền, để nó hòa làm một thể với linh nhưỡng bình thường bên dưới.
Sau khi rắc đều Ngũ Sắc Thổ, hắn cũng không dừng tay mà đi tới nhổ hai gốc Ngũ Hành Quả từ trong linh điền ra. Lúc trước, khi rời khỏi Thiên Kiếm Tông, vì biết trước chuyện tông môn di dời nên hắn đã nhanh chóng đến Tư Nông Điện đổi lấy không ít linh chủng tứ phẩm.
Trong số đó có hai gốc Ngũ Hành Quả, cùng với phương pháp ngưng chủng của Ngũ Hành Quả và Địa Hỏa Tâm Liên. Chờ số lượng linh chủng tích lũy đủ nhiều, có lẽ hắn cũng có thể bắt tay vào thử cải tiến chúng thành linh thực phẩm giai cao hơn.
Từ khi chuyển tới Lôi Hỏa Tinh Động này, mấy loại linh thực tứ phẩm hắn mang theo đều đã tiến vào giai đoạn thành thục. Đến lúc đó, hắn sẽ nhận được rất nhiều phần thưởng từ bên trong quầng sáng.