Hiệu suất làm việc của vị này cực cao, chưa tới nửa ngày đối phương đã dẫn một thanh niên tướng mạo trầm ổn hàm hậu đi đến.
“Lục tiền bối, đây là Văn Càn, là tộc nhân chi thứ của Văn lâu chủ thuộc phân lâu chúng ta, tu vi Luyện Khí viên mãn, ba lần đột phá Trúc Cơ không có kết quả nên quyết định tiến vào thương hội hỗ trợ quản lý việc làm ăn.”
“Văn Càn, đây là Lục tiền bối, ngài ấy cũng là khách khanh của thương hội chúng ta, giúp tiền bối làm việc cho tốt, đừng để tiền bối thất vọng.”
“Bái kiến Lục tiền bối!” Văn Càn chắp tay thi lễ rồi kích động chào hỏi một tiếng, từ đầu tới cuối vẫn luôn cúi đầu.
“Không tệ, người Mộc đạo hữu tìm giúp thì ta tin được. Sau này phải làm phiền tiểu hữu rồi.” Lục Huyền nhẹ giọng cười nói.
“Được cống hiến sức lực vì tiền bối là vinh hạnh của vãn bối!” Văn Càn lập tức trả lời.
“Bình thường ta sẽ không ở trong cửa hàng nên tất cả mọi công việc ở nơi này đều giao cho ngươi xử lý, nếu xảy ra việc gấp, ngươi có thể liên lạc với ta hoặc cứ trực tiếp tìm tới Mộc đạo nhân, ta sẽ định kỳ tới cung cấp các loại hàng hóa cho cửa hàng và thu linh thạch. Nhưng ta nói trước, muốn có được sự tín nhiệm của ta thì nhất định phải lập khế ước, ngươi có nguyện ý hay không?”
“Vãn bối không có ý kiến.”
Hai người nhanh chóng thành lập khế ước liên quan, nếu Văn Càn làm trái với điều lệ trong khế ước, làm tổn hại tới lợi ích của Lục Huyền và cửa hàng thì thể xác cũng như tinh thần của gã sẽ bị tra tấn dữ dội, còn thống khổ hơn cả cái chết.
“Bình thường thương hội trả thù lao cho ngươi bao nhiêu?”
“Mỗi tháng 1800 linh thạch hạ phẩm.”
“Tới chỗ ta làm hẳn là công việc sẽ nhiều hơn một chút. Như vậy đi, mỗi tháng ta trả ngươi 3000 linh thạch hạ phẩm, ngươi thấy thế nào?” Lục Huyền trực tiếp tăng thù lao lên gần gấp đôi.
“Đa tạ tiền bối!” Văn Càn nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
Nói thật, tại thời điểm gã biết mình phải tới làm quản lý cho một cửa hàng nhỏ, trong lòng cũng không tình nguyện cho lắm, dù sao trong khoảng thời gian làm việc, gã đã xây dựng được nền tảng cho mình ở phân lâu của thương hội rồi, mỗi tháng ngoài linh thạch thù lao còn có lợi nhuận, tích góp từng tí một là có thể mua được linh dược bù đắp căn cơ, thử tấn thăng Trúc Cơ thêm lần nữa.
Nhưng trong lòng e ngại thân phận khách khanh của Lục Huyền mới không thể không theo Mộc đạo nhân đi tới nơi đây. Ai ngờ sau khi nghe con số thù lao Lục Huyền quyết định sẽ trả cho mình, cảm giác khó chịu trong lòng lập tức tan thành mây khói, thậm chí trong nháy mắt sau đó, gã đã biến thành một người quản lý trung thành và tận tâm rồi.
“Ngươi hãy phân loại và bày biện đống bảo vật này, sau đó dựa vào phẩm chất cùng giá cả thị trường, tiến hành định giá cho chúng, chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta.” Lục Huyền không nhiều lời, đã phất tay một cái, lượng lớn bảo vật trực tiếp xuất hiện bên trong cửa hàng, bảo quang bắn ra bốn phía, linh khí dạt dào.
“Bồi Nguyên Đan nhất phẩm, Uẩn Linh Đan nhị phẩm, Trúc Cơ Đan tam phẩm, còn có cả Địch Trần Đan tứ phẩm?”
Văn Càn nhìn kỹ mấy loại đan dược vừa được Lục Huyền lấy ra, nét mặt càng lúc càng lộ vẻ kinh ngạc.
200 bình Bồi Nguyên Đan nhất phẩm cùng với mỗi loại Uẩn Linh Đan và Thú Linh Đan nhị phẩm đều có 100 bình cũng không hiếm lạ, bởi chúng đều là nhu yếu phẩm của giai đoạn Luyện Khí, cũng là đan dược phổ biến được bày bán trong các cửa hàng. Nhưng 30 viên Trúc Cơ Đan tam phẩm đã gần bằng một nửa số hàng tồn trong kho của phân lâu trực thuộc Hải Lâu thương hội rồi.
Phải biết rằng, nơi đó chính là cửa hàng lớn nhất trong Trích Tinh Lâu, tài lực hùng hậu không cần bàn cãi, nếu tới những cửa hàng nhỏ khác, chỉ sợ một viên Trúc Cơ Đan cũng khó mà tìm được.
“Chẳng lẽ vị khách khanh Kết Đan trước mắt này còn là một vị đại sư luyện đan? Nhưng ngẫm lại cũng thấy đúng, có vẻ như đây là toàn bộ số đan dược còn tồn lại trên người hắn, trong khi đằng sau phân lâu vẫn còn tổng bộ thương hội, có thể cung cấp bổ sung Trúc Cơ Đan bất cứ lúc nào.” Văn Càn nghĩ thầm.
“Tiền bối, nhiều Trúc Cơ Đan như vậy, hoàn toàn có thể coi đám này như bảo vật trấn điếm của cửa hàng chúng ta. Còn có 20 viên Địch Trần Đan tứ phẩm này nữa, ừm, cũng có thể dùng làm bảo vật trấn điếm.” Gã tương đối tận tụy, rất nhanh đã nhập vai quản lý cửa hàng.
Lục Huyền thấy gã như vậy trong lòng cũng thầm hài lòng, tu vi ở giai đoạn Luyện Khí nhưng thoáng cái đã nhận ra Địch Trần Đan tứ phẩm, hẳn là lúc bình thường, người này cũng khá chịu khó rèn luyện đây.
“Tiền bối, số hồ lô này là Dưỡng Kiếm Hồ Lô được ghi chép trong điển tịch phải không?” Dọn dẹp một hồi, Văn Càn chợt trông thấy vài chục bầu hồ lô màu xanh loang lổ không ngừng gào thét, đồng thời bắn ra một đống kiếm khí, đang bay lơ lửng giữa không trung, mới quay sang hỏi Lục Huyền.
“Không sai, bên trong uẩn dưỡng kiếm khí cường đại, tính công phạt cực mạnh, không thua kém rất nhiều loại pháp khí tam phẩm, là do ta tự tay bồi dưỡng ra. Đến lúc bán đi cũng có thể dựa theo phẩm chất của hồ lô để điều chỉnh giá cả cho hợp lý.”
Lục Huyền trực tiếp lấy ra 30 trái Dưỡng Kiếm Hồ Lô cùng một lúc, để chúng chiếm một khu vực nhỏ trên cái giá gỗ trong cửa hàng.
“Lại là bảo vật tam phẩm quý hiếm.” Trong lòng Văn Càn không khỏi cảm khái một phen rồi lại cúi xuống xem xét tiếp.
“20 viên Bạo Viêm Châu tam phẩm.” Ánh mắt gã đảo qua từng viên thạch châu màu đỏ thẫm, dường như bên trong thạch châu có một dòng nham thạch nóng bỏng màu đỏ rực đang cuồn cuộn chảy, sau khi kích hoạt bảo châu, chỉ trong nháy mắt nó có thể trực tiếp bộc phát ra công kích hỏa diễm phạm vi lớn.
“20 viên Thủy Hành Châu tam phẩm.”
“50 tấm Thủy Long Phù tam phẩm, từ khi nào phù lục tam phẩm lại trở thành phổ biến như vậy vậy rồi?”
Càng ngày càng có nhiều bảo vật tam phẩm khiến Văn Càn chỉ có tu vi Luyện Khí viên mãn dần trở nên chết lặng. Trong tất cả các loại bảo vật vừa được Lục Huyền lấy ra, chỉ có một loại phẩm cấp thấp nhất chính là Bồi Nguyên Đan nhất phẩm, thậm chí nhị phẩm cũng chỉ có vài loại, phần lớn đều là tam phẩm được các tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ và trung kỳ cực kỳ hoan nghênh.
“Nhiều phù lục và pháp khí tam phẩm như thế, mỗi loại đều có tiềm năng trở thành bảo vật trấn điếm, tiền bối muốn đi theo con đường tinh phẩm hướng tới tu sĩ Trúc Cơ sao?”
“Ừm, có thể phát triển theo con đường đó.” Lục Huyền khẽ gật đầu, không còn cách nào khác, những thứ này đều là bảo vật có phẩm giai thấp nhất trong tay hắn rồi.
“Vãn bối nên lấy loại nào làm bảo vật trấn điếm đây? Trúc Cơ Đan tam phẩm có tiền cũng không mua được? Hay Địch Trần Đan tứ phẩm có thể loại trừ khí tức tà ma? Hoặc Dưỡng Kiếm Hồ Lô phẩm chất cực cao, tính công phạt cực mạnh?” Văn Càn suy nghĩ một hồi vẫn không thể đưa ra quyết định được, cuối cùng đành phải quay sang hỏi Lục Huyền.
“Tất cả đều không phải, dùng cái này làm bảo vật trấn điếm đi.” Khóe miệng Lục Huyền chợt cong lên, tạo thành một nụ cười bí hiểm, đồng thời 10 tấm kiếm phù tứ phẩm trực tiếp xuất hiện trước mặt Văn Càn.