“Hiện đã không còn nhiều ngũ tạng yêu thú tươi mới nữa, phải tìm cơ hội kiếm thêm một ít.”
Sau khi tới trước gốc linh thực Ngũ Tạng Bảo Chu, Lục Huyền lập tức lấy một phần ngũ tạng tươi mới ra khỏi Thao Trùng Nang, xử lý qua loa rồi đặt ở một vị trí đặc biệt để hiến tế cho loại linh thực quái dị này.
Trong khu vực linh điền âm phủ, chỉ có hai loại linh thực lục phẩm và chúng vẫn còn một đoạn đường dài nữa mới đến thời điểm trưởng thành.
Sau khi Hài Ma Quan hấp thu mấy bộ hài cốt yêu thú tứ phẩm, nó đã dựng thành hai cái bệ xương. Chỉ thấy từng đoạn xương cốt với kích cỡ lớn nhỏ không đều quấn vào nhau theo những cách kỳ lạ, tạo thành một cái bệ hài cốt vừa quái dị lại vừa cân đối.
“Có một vẻ đẹp vừa đột ngột lại vừa hài hòa.” Lục Huyền để lại một câu đánh giá rồi đi tới khu vực gieo trồng linh thực Thực Quỷ Ác Đằng lục phẩm. Hắn cố ý lấy ra mấy luồng âm hồn cường đại bên trong Dẫn Hồn Đăng tứ phẩm rồi đặt xung quanh Thực Quỷ Ác Đằng.
Cảm nhận được có âm quỷ mạnh mẽ xuất hiện, Thực Quỷ Ác Đằng lập tức sinh ra phản ứng, những cành cây như mũi tên nhọn bắn ra, bao vây lấy ác quỷ, tham lam cắn nuốt.
Sau khi Lục Huyền bồi dưỡng xong toàn bộ đám linh thực tà dị trong khu vực âm phủ, hắn mới trở lại động phủ của mình.
Vì số Trúc Cơ Đan, Địch Trần Đan trong tay hắn cũng chỉ còn lại một ít, sản lượng từ quầng sáng đã không đủ để đáp ứng nhu cầu của cửa hàng tạp hóa, Lục Huyền bèn bớt chút thời gian để luyện chế đan dược.
Trình độ luyện chế Trúc Cơ Đan của hắn đã đạt đến đại thành, trình độ luyện chế Địch Trần Đan tứ phẩm cũng gần tới tiểu thành, tỷ lệ thành đan vượt xa một số vị đại sư luyện đan khác, nên trước mắt đây cũng là một phương pháp kiếm tiền cực kỳ ổn định.
“Tuy chỉ cần ra tay là có thể thu về vô số linh thạch, nhưng quầng sáng vẫn có giá trị hơn một chút.” Lục Huyền thầm cảm thán.
Thời gian dần trôi, chưa đến một tháng, sau khi U Tuyền Hoa trong linh điền âm phủ nở rộ thì lại có thêm Âm Khốc Mộc ngũ phẩm hoàn toàn trưởng thành. Lục Huyền lòng đầy mong đợi, đứng trước một gốc linh thực màu trắng xám có oán khí ngút trời, âm hồn vờn quanh rồi cẩn thận hái nó xuống.
Tâm thần ngưng tụ trên đó.
Âm Khốc Mộc, linh thực ngũ phẩm, dùng oan hồn làm thức ăn, trong quá trình trưởng thành sẽ có âm phong xâm nhập, nếu ở gần nó thời gian quá dài sẽ gây ảnh hưởng tới thể chất của tu sĩ. Sau khi thành thục, Âm Khốc Mộc chính là tài liệu thượng hạng để luyện chế các loại pháp khí đặc biệt như Vạn Hồn Phiên, cũng có thể dùng nó làm nguyên liệu luyện chế Hồn Đan ngũ phẩm.
“Gần đây thu hoạch được không ít quầng sáng của linh thực cấp cao.” Lục Huyền đưa mắt nhìn qua một quầng sáng màu trắng đang lóe lên trong linh điền, khẽ cảm khái một câu rồi giơ tay nhẹ nhàng chạm vào.
Quầng sáng lặng lẽ vỡ tan như hoa trong gương, trăng dưới nước, hóa thành những điểm sáng mờ mịt. Sau đó, các điểm sáng này nhanh chóng hội tụ lại, biến thành một luồng hư ảnh hình bản vẽ, lao vào cơ thể Lục Huyền nhanh như chớp.
Ngay sau đó, một ý niệm lập tức xuất hiện trong đầu hắn.
Thu hoạch một gốc Âm Khốc Mộc ngũ phẩm, nhận được bảo vật Quỷ Đỗng Dị Đồ lục phẩm.
Ý niệm trong đầu biến mất, một bức tranh cổ đã xuất hiện ngay trước mặt Lục Huyền. Bức tranh này chỉ có hai màu xám trắng, loáng thoáng có những đường vân loang lổ, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng. Trên bức tranh cổ vẽ một nữ quỷ mặc áo trắng, mái tóc đen che kín gương mặt. Nữ quỷ nọ đang bị quấn chặt trong những đường vân không ngừng dao động, dường như có oán khí nồng đậm đã hóa thành thực chất muốn lao ra khỏi bức tranh.
Tuy không thấy rõ mặt mũi của nữ quỷ nhưng vẫn có thể cảm nhận được nỗi bi thương tột cùng trên người nàng. Dù đã dời ánh mắt đi nơi khác, trong đầu vẫn hiện lên bóng dáng nữ quỷ, thậm chí trong lòng còn không khỏi nảy sinh lòng thương tiếc.
Lục Huyền nhanh chóng vứt bỏ ý nghĩ vừa xuất hiện, tâm thần lập tức ngưng tụ trên bức tranh cổ, chỉ trong nháy mắt hắn đã hiểu rõ toàn bộ thông tin chi tiết liên quan đến nó.
Quỷ Đỗng Dị Đồ, bảo vật lục phẩm, do một tà tu thu thập tình cảm ai oán của hàng trăm đến hàng nghìn nữ tu để vẽ thành. Trong bức tranh có một con Đỗng Quỷ, có thể khống chế tu sĩ cảnh giới Kết Đan trở xuống. Khi nhập vào người Kết Đan Chân Nhân, nó có xác suất nhất định sẽ gây ảnh hưởng tới tâm trí, hành động của đối phương, thậm chí trong một phạm vi nhất định, Đỗng Quỷ có thể làm suy giảm chiến ý của tu sĩ.
“Bảo vật lục phẩm này thật tà môn, đây là lần đầu tiên ta thấy loại này.” Trong lòng Lục Huyền vui mừng không thôi, nhưng nét mặt bỗng nhiên lại có thêm vài phần cổ quái.
“Vấn đề là khi đọc miêu tả về nó, thì đây có lẽ là một món bảo vật loại khống chế, có thể cưỡng ép khống chế tu sĩ dưới Kết Đan, còn tu sĩ Kết Đan dù không khống chế được cũng có thể gây ảnh hưởng mạnh tới chiến ý của đối phương. Khi giao đấu, đợi thời cơ thích hợp sử dụng loại bảo vật này, biết đâu lại có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ.” Lục Huyền thầm nghĩ, sau đó cất kỹ bức tranh cổ tràn ngập khí tức bi thương này đi.
“Nên tới Hải Lâu thương hội hoàn thành một số nghĩa vụ của khách khanh rồi.” Hắn tính toán thời gian, định bụng ra ngoài Trích Tinh Lâu một chuyến. Ngoài việc xử lý một số chuyện liên quan đến linh thực, hắn còn cần bổ sung một lượng lớn tài nguyên cần thiết cho nhóm linh thực, linh thú trong động phủ, cũng như cho quá trình luyện đan của mình.
Dù sao thì hiện tại phẩm cấp của nhóm bảo vật mở ra từ quầng sáng trong linh điền đều không thấp mà số lượng lại có hạn, nên lượng tài nguyên tiêu hao khi luyện đan hay làm ruộng vẫn cần bổ sung từ bên ngoài.
Lục Huyền dặn dò Thảo Khôi Lỗi trông coi linh điền, sau đó mở hai tòa đại trận pháp ngũ phẩm rồi bay ra từ vòng xoáy lôi vân.
…
Tầng năm của Hải Lâu thương hội.
Lục Huyền đặt linh thực đã nhận dạng qua một bên, lười biếng duỗi lưng rồi đi ra khỏi phòng.
“Lục tiền bối, đã nhận dạng linh thực xong rồi sao?” Mộc đạo nhân nhìn lướt qua số linh thực Lục Huyền vừa chia làm hai phần rồi lên tiếng hỏi.
“Không sai, ta nhận ra được sáu phần linh thực trong nhóm này, còn lại thì không có manh mối gì, vẫn cần các vị linh thực sư khách khanh khác của thương hội xem thử.” Lục Huyền thuận miệng trả lời.
Trên thực tế, để phòng tránh bản thân xử lý công việc quá hoàn hảo dẫn đến danh tiếng nổi trội khác thường, lúc nhận dạng linh thực hắn đã cố ý che giấu thực lực. Hắn không chỉ ra thông tin cặn kẽ của mỗi một gốc linh thực, mà chỉ đưa ra kết quả khá sơ lược về chủng loại, lai lịch, cũng như cách sử dụng của một bộ phận, thậm chí một phần khác, hắn còn dứt khoát giả vờ như không biết.