Trong viện.
Không còn mối đe dọa đến từ Vương Sơn ở bên cạnh nữa, thể xác và tinh thần của Lục Huyền đều thả lỏng hơn rất nhiều, hắn lại toàn tâm toàn ý bồi dưỡng tất cả linh thực trong linh điền.
Mà sau khi xuất hiện tà ma không rõ nguồn gốc, Chấp Pháp đường lập tức tăng cường giám sát khu vực hắn sống, thỉnh thoảng lại tiến vào kiểm tra. Ngay cả việc đi lại của các tu sĩ trong khu vực cũng được giám sát vô cùng cẩn thận.
Nhưng chuyện này chẳng ảnh hưởng gì đến Lục Huyền.
Bởi vì hầu hết thời gian hắn đều ở trong viện chăm sóc linh thực, thỉnh thoảng khi nhàm chán lại trêu đùa Đạp Vân Linh Miêu và Hồng Tu Lý để giải khuây.
Hắn cũng chú ý đến những tu sĩ Chấp Pháp đường tới cửa kiểm tra, trong số mười mấy tu sĩ Luyện Khí trung kỳ từng xuất hiện ở nơi này, lại không hề có bóng dáng Đàm Hiểu Đông.
Lục Huyền thầm suy đoán, có khả năng việc tố cáo lần trước đã có tác dụng, khiến gã bị liên lụy vào chuyện này rồi.
Nghĩ vậy, tâm trạng hắn càng thêm vui vẻ, lúc đi chăm sóc linh thực trong linh điền cũng thấy thoải mái hơn.
Sáng sớm, sương mù mờ ảo vẫn chưa tan. Thảo Khôi Lỗi cao ba thước bước ra từ trong sương, sau một đêm không ngủ không nghỉ tuần tra linh điền, lớp cỏ khô héo trên người nó cũng đã thấm đẫm sương mai.
"Đúng là nhân viên tốt của ta..." Lục Huyền cầm bình bạch ngọc đi tới, ung dung cảm thán một tiếng rồi tiến vào linh điền, đi tới sát bờ ao.
Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của hắn, ba con Hồng Tu Lý béo khỏe đã cho rằng mình sắp được ăn dị trùng, con nào con nấy đều vẫy đuôi bơi tới. Sáu sợi râu hồng dài mảnh ở cạnh đầu chúng giống như sáu dải ruy băng màu đỏ, khua động làn nước trong ao linh tuyền.
Lục Huyền rắc một nắm linh mễ xuống ao rồi phớt lờ chúng, dùng bình ngọc trong tay múc non nửa bình nước linh tuyền.
Đột nhiên một bóng đen vụt qua, ấu thú Đạp Vân Linh Miêu lao về phía trước, dùng lòng bàn chân như những đám mây trắng của mình tóm lấy bộ râu dài của một con Hồng Tu Lý, nhẹ nhàng kéo nó lên khỏi mặt nước.
Chơi đùa xong, con ấu thú lại lướt qua mặt nước, thả con Hồng Tu Lý đang giãy giụa giữa không trung. Con cá tội nghiệp quẫy đạp một hồi rồi rơi tõm xuống ao linh tuyền, tạo nên từng vòng sóng gợn.
Hai con Hồng Tu Lý còn lại giật mình, vội lặn xuống đáy ao, khiến mặt nước càng thêm xao động.
Tịnh Tuyết Liên trong ao cũng bị sóng nước đập vào, lá sen trắng nõn khẽ đung đưa, trông yếu đuối mỏng manh vô cùng.
"Nhóc con này lại không ngoan rồi, bắt cá thì thôi đi, nhưng làm ảnh hưởng đến Tịnh Tuyết Liên là không được, buổi trưa cắt bớt phần thịt lợn sấy khô của ngươi." Lục Huyền ở bên cạnh thấy vậy, lập tức vươn tay vỗ vỗ cái tai nhọn của ấu thú Đạp Vân Linh Miêu, mở miệng uy hiếp.
"Ngao~" Nghe thấy phần ăn bị cắt bớt, con ấu thú vẫn luôn duy trì dáng vẻ lạnh lùng kia không nhịn được nữa, lập tức kêu lên một tiếng.
Nó không kêu thì thôi, vừa cất tiếng kêu đầy miễn cưỡng, Lục Huyền lại càng thêm kiên quyết với ý định trừ bớt thịt khô của nhóc con hư hỏng này.
Sau đó, hắn cầm bình nước linh tuyền đi tới cạnh ba cây Thanh Diệu Linh Trà, dùng linh lực điều khiển nước trong bình hóa thành từng dòng nhỏ, rót vào gốc những cây trà non.
Tưới cho cây non Thanh Diệu Linh Trà xong, hắn lại đi vòng quanh linh điền tuần tra như thường lệ, và việc đầu tiên hắn làm chính là tàn nhẫn tách hai mươi gốc linh tham đang cố quấn lấy nhau ra.
Theo sự phát triển nhanh chóng của Huyết Ngọc Tham, xu hướng quấn lấy nhau của chúng càng lúc càng mạnh, nếu Lục Huyền không ra tay ngăn cản, hẳn là mười mấy gốc Huyết Ngọc Tham đã dính chặt vào nhau rồi.
Suýt nữa thì linh điền của hắn đã biến thành một cuộc vận động tập thể của loài sâm...
Sau khi tách Huyết Ngọc Tham xong, hắn lại thi triển hai đạo "Canh Kim Kiếm Quyết" đánh vào Kiếm Thảo, để cho nó thoải mái hấp thu kiếm ý sắc bén bên trong kiếm khí.
Còn Ám Tủy Chi vẫn ngoan ngoãn ở bên trong lều, hắn đi tới, nhẹ nhàng điều chỉnh vị trí của khúc linh mộc mục nát, tạo điều kiện cho nó hấp thu linh lực trong gỗ được dễ dàng nhất.
Công việc tiếp theo của hắn chính là đi lùng bắt Huyễn Yên La Quả đang giấu mình trong sương trắng nồng đậm. Mấy ngày trôi qua, phạm vi sương khói xung quanh nó lại mở rộng ra một chút.
Cuối cùng, hắn đi đến trước gốc Xích Vân Tùng sắp thành thục, tập trung tâm thần quan sát cành lá.
"A, có một quả tùng chín rồi sao?" Ý niệm vừa lóe lên, Lục Huyền đã vui mừng thốt lên.
Lúc trước, năm quả tùng vẫn còn ẩn hiện giữa tán lá kim màu đỏ rực rậm rạp, và giờ đây, một quả trong số đó đã chín.
Lớp vỏ ngoài của quả tùng có dạng vảy cá, chúng bao bọc lấy những hạt tùng được xếp tầng tầng lớp lớp từ gốc đến ngọn.