Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 883: CHƯƠNG 883: HỒNG KHINH HẢI CẢM KÍCH!

"Quả nhiên, đúng là loại Hầu Nhi Tửu cổ quái mà con vượn già kia xem như báu vật, thảo nào Bạch Ngọc Kình Thiên Viên lại có thể rơi vào trạng thái cuồng bạo bất cứ lúc nào. Tám chín phần mười là do uống Viên Ma Tửu trong thời gian dài."

"Dựa theo nội dung ghi trên phương thuốc, một quả Tâm Viên quả có thể ủ được không ít Viên Ma Tửu, đủ để ta dùng một thời gian." Lục Huyền thầm nghĩ.

Hắn quyết định sẽ nghiên cứu cách điều chế loại rượu này, đợi khi hoàn tất sẽ thu thập đủ các nguyên liệu cần thiết rồi dùng Tâm Viên Quả để ủ thành Viên Ma Tửu.

Sau đó, hắn cẩn thận xem xét từng gốc linh thực, đi thẳng đến khu linh điền của Cửu Nho Bảo Thụ. Kể từ khi nho tu Hồng Khinh Hải kia vào động phủ, hắn đã ngăn cách khu vực trồng Cửu Nho Bảo Thụ với các linh thực khác trong linh điền, một là để tránh Hồng Khinh Hải phát hiện những linh thực cấp cao khác, hai là để cung cấp cho đối phương một môi trường nuôi dưỡng độc lập và lý tưởng nhất.

Cũng may từ khi vào ở đến nay, biểu hiện của Hồng Khinh Hải rất tốt, mỗi ngày y đều lặp đi lặp lại vài việc đơn giản, nếu không ở trong phòng tu luyện thì cũng đến trước Cửu Nho Bảo Thụ đọc thi từ, văn chương và kinh nghĩa Nho gia, để bảo thụ được văn khí tẩm bổ đầy đủ.

Xuyên qua một màn sương trắng dày đặc, Lục Huyền vừa liếc mắt đã thấy gốc Cửu Nho Bảo Thụ mọc sừng sững giữa linh điền.

Trải qua một thời gian dài cần mẫn chăm sóc, Cửu Nho Bảo Thụ đã cao thêm một chút, nay đã cao bằng nửa người, cành lá sum suê, thân cành có màu đen sẫm. Gốc cây trông tựa như được tạo thành từ vô số văn tự màu đen kéo dài, quấn chặt vào nhau, những đường vân trên lá cũng ngoằn ngoèo, dường như đang thai nghén hình hài sơ khai của từng con chữ.

Trong tiếng đọc sách trong trẻo, cành lá của Cửu Nho Bảo Thụ khẽ đung đưa như đang chăm chú lắng nghe. Khi những lời kinh nghĩa văn chương trầm bổng vang lên, một luồng văn khí vô hình cũng dần hình thành xung quanh, khiến cành lá Cửu Nho Bảo Thụ càng thêm sinh động.

Đợi tiếng ngâm nga của Hồng Khinh Hải dừng lại, Lục Huyền mới từ trong sương trắng bước ra.

"Lục tiền bối!" Hồng Khinh Hải phát hiện bóng dáng Lục Huyền, vội vàng kính cẩn thi lễ.

"Không tệ." Lục Huyền khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành, sau đó đi đến trước Cửu Nho Bảo Thụ, tâm thần ngưng tụ trên đó. Cảm nhận được gốc linh thực này đang sinh trưởng vô cùng tốt, hắn cũng yên lòng, rồi lần lượt thi triển các thuật pháp cơ sở như Linh Vũ Thuật để chăm sóc cho nó.

Trong quá trình này, Hồng Khinh Hải chỉ đóng vai trò là người cung cấp văn khí cho Cửu Nho Bảo Thụ, còn việc chăm sóc cụ thể vẫn cần Lục Huyền tự tay hoàn thành. Tuy những việc hắn làm hiện tại có thể ảnh hưởng đôi chút đến phần thưởng trong quầng sáng sau này, nhưng để linh thực thuận lợi trưởng thành, Lục Huyền cũng không bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đó.

"Thời gian qua ngươi làm rất tốt, ta đều thấy cả. Đây là một lọ Uẩn Linh đan nhị phẩm, có thể giúp gia tăng đôi chút linh lực trong cơ thể ngươi, nhận lấy đi." Sau khi chăm sóc xong Cửu Nho Bảo Thụ, Lục Huyền đi đến trước mặt Hồng Khinh Hải đang kính cẩn đứng phía sau, đưa một bình bạch ngọc nhỏ tới.

"Đa tạ tiền bối ban đan!" Hồng Khinh Hải vội vàng nói lời cảm kích.

"Ta thấy khí tức trong cơ thể ngươi khá dồi dào, chắc là sắp đến ngưỡng cửa Trúc Cơ rồi, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"

"Đã chuẩn bị gần đủ rồi ạ. Vãn bối vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của tiền bối, suốt thời gian qua không ngừng điều hòa linh lực, nhục thân và thần thức, để cả ba đạt đến trạng thái gần như viên mãn."

"Vậy thì tốt, thời gian tới, ngươi cứ tập trung vào việc đột phá Trúc Cơ, chuyện tẩm bổ văn khí cho bảo thụ có thể tạm gác lại." Lục Huyền mỉm cười ôn hòa nói.

"Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ không làm ảnh hưởng đến sự phát triển của bảo thụ, chuyện đột phá Trúc Cơ cứ để thuận theo tự nhiên là được." Hồng Khinh Hải nghe vậy, lòng có chút đắn đo, nhưng lập tức bày tỏ thái độ.

Thực tế, y đã kẹt ở giai đoạn Luyện Khí nhiều năm, thấy mình sắp đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ, trong lòng đương nhiên tràn đầy mong đợi. Nhưng y cũng biết rõ nặng nhẹ, hiểu rằng tất cả những gì mình có được hôm nay đều do Lục Huyền ban cho. Mà đối phương ưu ái y như vậy, đương nhiên là để y tẩm bổ cho bảo thụ trong linh điền, vì vậy y phải tận tâm tận lực hoàn thành nhiệm vụ, chỉ sợ một chút sơ suất của mình sẽ gây ảnh hưởng đến gốc linh thực này.

"Ha ha, không cần quá lo lắng như thế. Phẩm giai của bảo thụ không thấp, nuôi dưỡng nó đến khi trưởng thành vốn không phải chuyện một sớm một chiều. Hơn nữa, sau khi ngươi đột phá Trúc Cơ, sẽ càng có lợi cho sự phát triển của linh thực." Lục Huyền thản nhiên nói.

Lời này của hắn không sai, hiệu quả tẩm bổ của một tu sĩ Trúc Cơ và một tu sĩ Luyện Khí hoàn toàn khác nhau, chênh lệch không hề nhỏ.

Cảnh giới càng cao, linh lực càng dồi dào, thời gian có thể tẩm bổ cho bảo thụ đương nhiên cũng nhiều hơn. Bởi vậy đối với hắn, việc Hồng Khinh Hải đột phá Trúc Cơ chỉ có lợi chứ không có hại.

"Đến khi nào quyết định đột phá, ngươi cứ báo cho ta một tiếng, ta sẽ đến hộ pháp cho ngươi." Hắn hứa hẹn.

"Đa tạ tiền bối!" Chỉ nghe "bịch" một tiếng, Hồng Khinh Hải đã quỳ một gối xuống đất, thành khẩn nói: "Đại ân đại đức của tiền bối, vãn bối xin ghi nhớ trong lòng. Sau khi Trúc Cơ, vãn bối vẫn sẽ đặt việc tẩm bổ bảo thụ lên hàng đầu!"

Trên mặt y tràn ngập vẻ cảm kích sâu sắc đối với Lục Huyền.

Hồng Khinh Hải vốn xuất thân bình thường, dựa vào chút thiên phú và nhiều năm khổ học mới vào được Tắc Hạ Học Cung, nhưng không may lại đắc tội với con trai của một vị Đại Nho trong học cung, cuối cùng phải trốn đến lãnh thổ Ly Dương. Y vốn nghĩ cả đời này mình chỉ có thể sống một cách tầm thường như vậy, không ngờ sự xuất hiện của Lục Huyền đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời y.

Hắn đã cung cấp cho y một môi trường tu luyện an toàn với linh khí dồi dào, tinh thuần, khiến y không cần lo lắng kẻ thù tìm đến tận cửa, cũng không cần vì một chút tài nguyên tu hành mà liều mạng đi thám hiểm bí cảnh, thậm chí thỉnh thoảng còn ban thưởng cho y một vài bảo vật quý hiếm.

So với cuộc sống tu hành trước đây, khoảng thời gian này quả là một trời một vực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!