Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 885: CHƯƠNG 885: TU SĨ CƯỠI TRÊN LƯNG LÃO TỔ LÔI HỦY!

“Sao không thấy đồng tộc lúc trước xin ăn cùng ngươi?” Lục Huyền hỏi thăm nó về Lôi Hống Thú dị chủng.

“Nó chỉ là kẻ nghiệp dư làm thêm thôi, không chuyên nghiệp như ta.” Lôi Hống Thú gầm nhẹ.

Thấy Lục Huyền tò mò về đồng bạn của mình, nó lập tức xoay người lại, dồn hết sức rống lên một tiếng về nơi sâu bên trong Lôi Hải, âm thanh như lôi đình nổ vang, khuấy động từng luồng lôi mang gợn sóng.

Thông qua suy nghĩ của nó, Lục Huyền biết nó đã truyền tin cho đồng bạn, chắc chắn con Lôi Hống Thú dị chủng kia sẽ tìm được vị trí của hắn. Hắn ở cùng Lôi Hống Thú thêm một lúc, sau đó tiến vào trong Lôi Hải mênh mông.

Trên đường, Hư Không Yểm Mục liên tục lượn lờ trên không, giúp Lục Huyền có thể quan sát mọi động tĩnh xung quanh bất cứ lúc nào.

Trong khoảng thời gian này, hắn cũng gặp được mấy lượt tu sĩ, trong nhóm này còn có một vị Kết Đan Chân Nhân lúc trước từng đồng hành cùng hắn từ Hắc Thủy Tinh Động trở về. Nhưng Lục Huyền không tiến lên chào hỏi đối phương mà lựa chọn đi đường vòng tránh né.

Tuy hắn quen biết tu sĩ Kết Đan kia nhưng chỉ đơn thuần là sơ giao, lòng tin với nhau có hạn, trong hoàn cảnh bình thường thì không sao, nhưng trong bí cảnh như Lôi Hải này, chút lòng tin ấy lại mỏng manh đến mức có thể tan vỡ bất cứ lúc nào. Vì duy trì chút giao tình mặt ngoài này, tốt nhất họ không nên chạm mặt nhau bên trong Lôi Hải.

Một lát sau, thông qua tròng mắt màu trắng xám trong lòng bàn tay, hắn trông thấy một tia lôi quang màu trắng bạc đang vọt về phía mình với tốc độ cực nhanh. Nét mặt Lục Huyền không khỏi vui vẻ, hắn không cố ý tránh né mà để Lôi Hống Thú dị chủng tùy ý lao từ bên trong lôi quang ra, chui thẳng vào lồng ngực mình.

“Lâu rồi không gặp, khí lực lại mạnh hơn nhiều nhỉ!” Hai chân hắn vẫn lù lù bất động trên mặt đất, hai tay nhanh chóng hóa giải luồng kình lực mạnh mẽ khi Lôi Hống Thú dị chủng vọt tới, vừa cười vừa nói.

Lúc trước chỉ vì tò mò, hắn mới nuôi nấng con Lôi Hống Thú dị chủng này một phen, nhưng không ngờ nó lại báo đáp bằng một món lễ vật có giá trị gấp trăm lần nghìn lần, không chỉ đưa hắn tới nơi bí ẩn của tộc Lôi Hống Thú, giúp hắn thu được lượng lớn lôi linh, lôi dịch quý hiếm, nó còn tìm được Lục Huyền trong lúc Lôi Hải bạo động rồi đưa hắn vào lãnh địa của đồng tộc. Và nhờ chuyến viếng thăm lần đó, hắn mới quen với con Thanh Giác Lôi Hủy thất phẩm kia.

“Cho ngươi nếm thử linh nhưỡng ta mới chế ra này, hương vị cực kỳ độc đáo, đảm bảo ngươi sẽ thích.” Hắn lấy ra một bình Băng Tủy Linh Nhưỡng vẫn tỏa ra từng luồng hàn khí màu trắng thuần, đổ vào miệng Lôi Hống Thú.

Dưới sự kích thích của linh nhưỡng, Lôi Hống Thú dị chủng thoáng giật mình, trong mắt toát lên vẻ hưởng thụ không dứt.

Dưới tác dụng của Băng Tủy Linh Nhưỡng tứ phẩm, Lôi Hống Thú dị chủng mơ mơ màng màng lại đưa Lục Huyền vào nơi bí ẩn có ẩn chứa lôi dịch màu xanh thẫm, Lục Huyền có thể thu thập lôi dịch và lôi linh màu xanh thẫm thỏa thích.

“Lâu rồi không gặp Lôi Hủy tiền bối, trong lòng ta vẫn luôn nhớ tới ngài, muốn đi hỏi thăm một chút, cũng thuận tiện giúp tiền bối dọn dẹp một ít Lôi Tử Tinh mới mọc ra. Ngươi có thể dẫn ta tới chỗ các ngươi chơi một lát hay không?” Hắn nheo mắt, hỏi Lôi Hống Thú dị chủng.

Lôi Hống Thú dị chủng nghiêng đầu một cái, cũng không nghi ngờ gì cả, trên lớp da lông màu ngân bạch của nó lập tức xuất hiện từng sợi lôi mang. Lôi mang hóa thành một luồng bạch quang, bọc lấy Lục Huyền, rồi tùy ý mang hắn đi rong ruổi bên trong Lôi Hải.

Chỉ chốc lát sau, nó đã dẫn Lục Huyền tới nơi ẩn cư của tộc Lôi Hống Thú. Rất nhiều con Lôi Hống Thú đang có mặt trong này, hoặc nằm trong lôi vân nghỉ ngơi, hoặc đuổi theo lôi cầu hình nòng nọc trên không trung. Ngay khi cảm nhận được khí tức xa lạ trên người Lục Huyền, cả đám đồng loạt nhìn sang, chờ tới lúc nhìn thấy người đến là Lục Huyền, chúng nó lập tức khôi phục nguyên trạng.

“Tu sĩ cưỡi trên lưng lão tổ Lôi Hủy kia!”

Dù đã lâu không gặp Lục Huyền, nhưng ấn tượng của bọn chúng với hắn vẫn rất sâu đậm.

Phải biết rằng con Thanh Giác Lôi Hủy kia có địa vị cực cao trong tộc Lôi Hống Thú, sinh tử của cả đàn Lôi Hống Thú này đều nằm trong một ý niệm của Lôi Hủy. Bình thường khi nhìn thấy Thanh Giác Lôi Hủy, chúng vô cùng e sợ, thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn lên, vậy mà chàng thanh niên có dung mạo tuấn tú này lại dám leo lên lưng Lôi Hủy, đã thế hắn còn không ngừng vuốt ve thân thể của đối phương. Điều này đã khiến cả đám Lôi Hống Thú cảm nhận được kẻ này không hề tầm thường.

“Tiểu tu sĩ, ngươi tới đấy à?” Khi Lục Huyền còn đang quan sát tình hình bên trong lãnh địa Lôi Hống Thú thì bên tai hắn lại vang lên một tiếng sấm rền. Bóng dáng của Thanh Giác Lôi Hủy thất phẩm đang rơi vào thời kỳ suy vong lập tức xuất hiện trong tầm mắt hắn. Thân thể như ngọn núi nhỏ nhìn qua có vẻ hơi chậm chạp, nhưng mỗi một bước đi lại vượt qua cả mấy chục trượng, mang theo tiếng sấm nổ mạnh, trong chốc lát đã đi tới trước mặt Lục Huyền.

“Bái kiến tiền bối!” Lục Huyền vội vàng khom lưng thi lễ, kính cẩn chào hỏi: “Vãn bối có việc tiến vào Lôi Hải, lại trùng hợp gặp được vị hảo hữu Lôi Hống Thú này, mới nhờ nó đưa ta đến đây thăm hỏi tiền bối, cũng thuận tiện nhìn xem mình có thể giúp tiền bối dọn dẹp đống Lôi Tử Tinh mới mọc ra hay không.”

“Ngươi có lòng rồi.” Con ngươi to như chiếc đèn lồng trong mắt Thanh Giác Lôi Hủy tùy tiện đảo qua toàn thân Lục Huyền rồi thấp giọng nói, nhưng vì thiên phú nên mỗi một từ nó bật ra khỏi miệng đều như âm thanh lôi đình nổ vang, Lục Huyền phải dùng linh lực bao trùm hai lỗ tai mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

“Có thể giải quyết khó khăn cho tiền bối là vinh hạnh của vãn bối.” Lục Huyền nghiêm mặt nói.

“Vậy phải làm phiền tiểu hữu rồi.” Thanh Giác Lôi Hủy chậm rãi nằm xuống, hai mắt khép lại.

Lục Huyền đã có kinh nghiệm từ lần trước, bởi vậy lần này cả về lòng can đảm lẫn độ thuần thục của hắn đều tăng lên rất nhiều. Hắn lập tức tung người nhảy lên với nét mặt thản nhiên, nhẹ nhàng đáp xuống lưng Thanh Giác Lôi Hủy.

“Yêu thú thất phẩm lại bị ta giẫm dưới chân như vậy...” Một suy nghĩ hoang đường chợt hiện lên trong đầu, nhưng rất nhanh, hắn đã ném bỏ nó đi, tập trung ý chí, cẩn thận dò xét từng tấc trên thân thể Thanh Giác Lôi Hủy.

Đã được gần hai năm từ lần trước hắn giúp nó dọn dẹp Lôi Tử Tinh, cho tới nay, khí tức già yếu trên thân thể Thanh Giác Lôi Hủy lại tăng thêm vài phần, tốc độ lôi khí trong cơ thể thất thoát ra ngoài, kết hợp với những bộ phận già cỗi trên thân thể nó để hình thành Lôi Tử Tinh cũng nhanh hơn.

Tuy số lượng Lôi Tử Tinh dọn dẹp được lần này ít hơn lần trước nhưng khi đặt trên mặt đất cũng gom góp lại thành một đống lớn. Lục Huyền thuận thế thu hết vào trong túi trữ vật.

“Xong rồi tiền bối, ta đã dọn dẹp hết đống Lôi Tử Tinh trên thân thể ngài rồi.”

“Đa tạ ngươi.” Thanh Giác Lôi Hủy mở to mắt, thấp giọng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!