Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 887: CHƯƠNG 887: ẤU THÚ ĐÁNG THƯƠNG!

Lục Huyền thi triển Địa Dẫn Thuật, vùi linh chủng vào trong khe đất, sau đó ngưng tụ tâm thần lên trên đó. Một ý niệm xuất hiện trong đầu.

【Phi Lôi Chi, linh chủng lục phẩm, cần trồng trong linh nhưỡng thuộc tính Lôi, dùng linh khí ẩn chứa lôi lực để tẩm bổ. Sau khi linh thực mọc rễ nảy mầm sẽ dần có khả năng di chuyển nhất định, và sẽ ngày càng mạnh hơn theo quá trình trưởng thành.】

【Phi Lôi Chi yêu thích linh khí và linh vật thuộc tính Lôi, sẽ tự động bị chúng thu hút và tìm cách tiếp cận.】

【Sau khi linh thực trưởng thành có thể dùng làm nguyên liệu phụ trợ để tu luyện thần thông Lôi Độn, đồng thời có hiệu quả khắc chế nhất định đối với tà ma.】

【Sức mạnh của truy đuổi và lôi điện!】

“Lại là một gốc linh thực không ngoan!” Lục Huyền nghĩ đến Huyết Linh Chưởng Tham tứ phẩm mình từng bồi dưỡng trước kia, trong lòng thầm cảm khái.

Sự khác biệt giữa hai bên nằm ở chỗ Huyết Linh Chưởng Tham bị huyết khí thu hút, còn Phi Lôi Chi thì bị linh vật thuộc tính Lôi thu hút. Theo miêu tả, khả năng di chuyển của Phi Lôi Chi còn mạnh hơn Huyết Linh Chưởng Tham rất nhiều, thậm chí càng trưởng thành thì năng lực này lại càng mạnh mẽ hơn.

“Sau khi thành thục, nó có thể dùng làm nguyên liệu phụ trợ để tu luyện thần thông Lôi Độn. Dù công dụng có phần hạn hẹp, nhưng hiệu quả chắc chắn vô cùng mạnh mẽ.”

So với Ngũ Hành Độn Thuật hắn từng tu luyện lúc trước, thần thông Lôi Độn này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, cả về tốc độ lẫn uy lực đều không cùng một đẳng cấp.

“Trong mắt một số tu sĩ, Phi Lôi Chi lục phẩm này cũng tương đương với kỳ trân dị bảo cực kỳ hiếm thấy.” Lục Huyền thầm nghĩ, sau đó cẩn thận đào hạt linh chủng Phi Lôi Chi ra khỏi đất, nhanh chóng thu nó vào trong Thao Trùng Nang, sợ sinh cơ bên trong hạt linh chủng bị hao tổn.

Hắn lại đi một vòng trong lãnh địa của Lôi Hống Thú, mỗi khi gặp một con đều thân thiện lấy linh quả và linh tương từ trong túi trữ vật ra tặng chúng. Hắn đã lấy không biết bao nhiêu lôi linh và lôi dịch xanh thẫm từ chỗ của Lôi Hống Thú, đương nhiên phải đáp lễ chúng một phen.

“Đừng khách khí, ăn nhiều một chút, ở trong Lôi Hải này hiếm khi được thưởng thức linh quả linh tương như vậy.”

Hắn dùng linh lực nâng mấy trái linh quả và một lọ linh tương đưa tới trước mặt một con Lôi Hống Thú cao lớn. Con Lôi Hống Thú màu trắng bạc khẽ chun mũi, hít hà một hơi, sau khi xác nhận không có gì bất thường, trong mắt nó mới lóe lên vẻ nóng rực, trực tiếp há miệng đớp lấy mấy trái linh quả kia.

Bởi vì hoàn cảnh bên trong Lôi Hải vô cùng đặc biệt, cộng thêm việc tộc Lôi Hống Thú không có khả năng nuôi trồng linh thực, chỉ có thể mặc cho chúng tự sinh tự diệt, nên số lượng linh quả có được cũng cực kỳ hạn chế.

Bởi vậy, dù chỉ là linh quả cấp thấp, nhưng trong mắt chúng, nó còn ngon hơn thịt của những yêu thú cấp cao rất nhiều, huống chi là linh tương và linh nhưỡng vốn không thể hình thành trong tự nhiên.

“Ba loại linh nhưỡng này đã trở thành món khoái khẩu không thể cưỡng lại của tộc Lôi Hống Thú rồi!”

Tâm thần của Lục Huyền cảm nhận được cảm giác thỏa mãn tột cùng của lũ Lôi Hống Thú sau khi ăn xong Bách Quả Linh Tương, Ngọc Tẩy Linh Lộ và Băng Tủy Linh Nhưỡng, trên mặt hắn cũng nở một nụ cười hài lòng.

“Ồ? Tiểu yêu thú từ đâu ra thế này? Cứ lén la lén lút.”

Đang mải quan sát đám Lôi Hống Thú xung quanh, đột nhiên Lục Huyền để ý thấy sau lưng mình vừa xuất hiện một con ấu thú màu trắng bạc. Ấu thú này dài chừng hai thước, trên người mọc đầy lông tơ màu bạc nhạt, thỉnh thoảng lại có những tia sét nhỏ lóe lên. Thoạt nhìn, thân thể của nhóc con này cực kỳ gầy yếu, trên cái đầu nhọn còn mọc ra một chiếc sừng màu trắng bạc, ánh mắt nó nhìn về phía Lục Huyền tràn đầy vẻ tò mò.

“Tới đây nào nhóc con, cho ngươi đồ ăn ngon này.” Lục Huyền quay đầu vẫy tay với con ấu thú, ra hiệu cho nó tới gần.

Thấy Lục Huyền xoay người lại, con ấu thú sợ hãi như chim sợ cành cong, thân hình nó lập tức hóa thành một tia lôi quang màu trắng bạc lóe lên rồi biến mất, chỉ thoáng chốc sau đã dừng lại ở cách đó mấy chục trượng.

“Vừa sinh ra không lâu đã có tốc độ kinh người như vậy! Thiên phú mạnh thật!” Lục Huyền thấy vậy cũng không khỏi cảm khái một câu.

Hắn cũng hóa thành một vệt sáng, thong thả đi tới vị trí cách con ấu thú không xa. Ấu thú nọ đang trốn sau một quả cầu sấm sét, chỉ để lộ ra non nửa khuôn mặt, chiếc sừng màu trắng bạc trông cực kỳ rõ ràng.

“Cứ yên tâm ăn đi.” Lục Huyền dịu dàng nói, sau đó điều khiển một miếng thịt yêu thú tứ phẩm, một trái Mê Tiên Đào cùng với một ít Ngọc Tẩy Linh Lộ bay tới trước mặt ấu thú.

Ấu thú nhìn ba món ăn tỏa ra linh khí bức người trước mặt, trong mắt ánh lên vẻ do dự. Sau đó, nó rụt rè há miệng ngậm lấy quả Mê Tiên Đào màu hồng phấn tươi non. Vừa có thức ăn vào miệng, thân thể nó lập tức lóe lên, nhanh chóng biến mất giữa vùng lôi cầu dày đặc.

Không đợi Lục Huyền kịp phản ứng, nó lại nhanh chóng xuất hiện, ngoạm lấy phần Ngọc Tẩy Linh Lộ còn đang lơ lửng trên không trung. Đến cuối cùng, nó cũng không quên mang cả miếng thịt yêu thú đi.

Lục Huyền có chút buồn cười, không để ý đến con ấu thú này nữa mà tiếp tục cho những con Lôi Hống Thú khác ăn linh quả linh tương. Ai ngờ con ấu thú màu trắng bạc kia lại thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt Lục Huyền. Nó thường xuyên nấp ở một góc khuất, chăm chú nhìn hắn.

Nếu không bị Lục Huyền phát hiện thì thôi, nhưng hễ Lục Huyền nhìn thấy nó, nó sẽ lập tức biến mất, một lát sau mới xuất hiện ở cách hắn không xa. Lục Huyền thấy thế cũng mặc kệ, để cho nhóc con này tùy ý đi theo sau lưng mình.

“Lục đạo hữu có hứng thú với con ấu thú kia không?”

Phải biết rằng, ngoại trừ Thanh Giác Lôi Hủy thất phẩm có địa vị vô thượng, bên trong lãnh địa của Lôi Hống Thú vẫn còn một con Lôi Hống Thú dị chủng khác đã đột phá đến ngũ phẩm. Sau khi luyện hóa xương ngang trong cổ họng, nó đã có khả năng nói tiếng người. Kẻ vừa lên tiếng chính là con Lôi Hống Thú dị chủng ngũ phẩm có hai cánh kia. Đôi cánh màu trắng bạc không ngừng lóe lên những tia sét, trông thần tuấn phi phàm.

“Khi ấu thú của tộc Lôi Hống Thú ra đời, vì trong cơ thể ẩn chứa huyết mạch Lôi Hủy mỏng manh nên thi thoảng sẽ xuất hiện ấu thể dị chủng. Ấu thú này chính là một Lôi Hống Thú dị chủng. Theo lời lão tổ Lôi Hủy, nó có khả năng tấn thăng đến cấp bậc yêu thú ngũ phẩm. Nhưng thân thế của con ấu thú này lại có phần lận đận.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!