Lục Huyền cẩn thận đặt nó vào một chiếc hộp gỗ loang lổ rồi mới thu vào Thao Trùng Nang, tránh để sinh cơ của linh thực chậm rãi tiêu tán. Đến đây, toàn bộ sự chú ý của hắn lập tức bị quầng sáng màu trắng vừa lặng lẽ hiện ra ở phía dưới thu hút.
Quầng sáng khe khẽ lập lòe kia có một sức hấp dẫn khó tả đối với Lục Huyền. Hắn giơ tay nhẹ nhàng chạm vào, quầng sáng lặng lẽ vỡ tan, hóa thành vô số đốm sáng li ti bay đầy trời, rồi nhanh chóng hội tụ lại thành một dải sáng hẹp, tràn vào cơ thể Lục Huyền.
Ngay sau đó, một ý niệm hiện lên trong đầu hắn.
【Thu hoạch một gốc Bích Linh Chi tứ phẩm, nhận được một viên Bích Linh Thanh Nguyên Đan ngũ phẩm.】
Ý niệm vừa hiện lên, một viên đan dược tròn trịa đã xuất hiện trước mặt Lục Huyền. Đan dược này có màu xanh biếc, to bằng quả trứng bồ câu, mặt ngoài có rất nhiều đan văn, sinh cơ nồng đậm, khiến người ta không nhịn được mà nảy sinh ý muốn nuốt chửng nó.
Lục Huyền cố gắng kiềm chế dục vọng trong lòng, ngưng tụ tâm thần lên viên đan dược màu xanh biếc ấy.
【Bích Linh Thanh Nguyên Đan, đan dược ngũ phẩm, là loại đan dược chữa thương thượng đẳng, bên trong ẩn chứa sinh cơ nồng đậm, có thể chữa trị hầu hết thương thế trên người Kết Đan Chân Nhân, đồng thời cũng có thể dùng làm thức ăn nuôi dưỡng linh thú hệ Mộc, thúc đẩy mạnh mẽ quá trình sinh trưởng của chúng.】
“Đan dược chữa thương ngũ phẩm…”
Tại cảnh giới Kết Đan, có thể mở ra đan dược ngũ phẩm từ quầng sáng của linh thực tứ phẩm đã vượt quá sự mong đợi của Lục Huyền, khiến hắn mừng rỡ không thôi.
“Dù rất muốn giữ lại viên Bích Linh Thanh Nguyên Đan này, nhưng nghĩ kỹ lại thì lần trước ta bị thương là lúc nào nhỉ?” Từ khi có quầng sáng đến nay, Lục Huyền gần như chỉ ở trong động phủ, thỉnh thoảng ra ngoài cũng dưới điều kiện tiên quyết là phải đảm bảo an toàn cho bản thân, bởi vậy hắn cũng không nhớ lần gần nhất mình bị thương là khi nào.
“Ừm, có thể dùng để nuôi dưỡng linh thú hệ Mộc, có lẽ nên dùng nó cho Yêu Quỷ Đằng.”
Yêu Quỷ Đằng đã bầu bạn với hắn nhiều năm, vì hình thái đặc biệt nên dù bản thân là linh thực nhưng lại có tập tính giống hệt linh thú, bởi vậy đến tận bây giờ, nó vẫn chưa thể trở thành thể hoàn chỉnh. Viên Bích Linh Thanh Nguyên Đan này hẳn có thể trợ giúp phần nào khi Yêu Quỷ Đằng tấn thăng thành yêu thú ngũ phẩm.
Yêu Quỷ Đằng từng giúp hắn tìm được rất nhiều linh chủng cao giai, công lao rất lớn, ngay cả gốc Phượng Hoàng Mộc lục phẩm kia cũng là do nó dẫn Lục Huyền đến lấy, dùng viên Bích Linh Thanh Nguyên Đan ngũ phẩm này làm phần thưởng cho nó cũng hoàn toàn xứng đáng.
Sau Bích Linh Chi, trong linh điền không còn loại linh thực cao cấp nào sắp thành thục nữa. Tuy Phượng Hoàng Mộc lục phẩm đã tiến vào giai đoạn trưởng thành nhưng cũng không thể thành thục trong mười ngày nửa tháng tới, nếu dùng Nạp Linh Thảo Châu tam phẩm để thúc giục thì có lẽ phải dùng hết hơn phân nửa lượng dự trữ trong tay hắn mới đủ.
Lục Huyền rất kiên nhẫn, cứ lẳng lặng chờ đợi. Cứ cách một khoảng thời gian, hắn lại rút ra một sợi Nguyên Dương Chân Hỏa từ Nguyên Dương Chân Hỏa Châu để gia tăng tốc độ trưởng thành của Phượng Hoàng Mộc.
Ngoài ra, Bạch Cốt Sát Sinh Kiếm Thảo, Phân Quang Độn Ảnh Kiếm Thảo, cùng với Sát Nguyên Quả trong linh điền âm phủ đều đã tiến vào giai đoạn thành thục, ngày thu hoạch đã gần kề.
Bởi vậy, Lục Huyền dồn hết sự chú ý vào chuyện cải tiến linh chủng. Hắn đặt linh chủng Địa Hỏa Tâm Liên vừa ngưng kết được vào chung một chỗ, lại dùng Thuần Dương Chân Hỏa do mình tu luyện được để chậm rãi nung nóng mấy hạt linh chủng này. Bản thân linh chủng Địa Hỏa Tâm Liên vốn có khả năng chịu nóng cực mạnh, khi ở trong môi trường ẩn chứa Thuần Dương Chân Hỏa, nó lập tức thoải mái như cá gặp nước, không hề bị hỏa diễm làm tổn hại.
Về phần linh chủng Ngũ Hành Quả, Lục Huyền trực tiếp đặt nó vào trong Huyễn Diệt Ngũ Hành Trận. Bên trong trận pháp có rất nhiều hư ảnh linh thú ngũ hành cùng với lực lượng ngũ hành nồng đậm, rất có ích cho linh chủng Ngũ Hành Quả.
Địa Hỏa Tâm Liên và Ngũ Hành Quả đều là linh thực tứ phẩm, muốn cải tiến chúng thành ngũ phẩm tuyệt đối không phải chuyện một sớm một chiều, còn cần phải thỏa mãn các điều kiện thiên thời địa lợi.
Theo Lục Huyền được biết, linh thực ngũ phẩm gần như không có phương pháp ngưng kết linh chủng, phần lớn đều do trời đất sinh ra nên rất khó có được.
Hắn muốn cải tiến phẩm giai của hai loại linh thực này thì nhất định phải sử dụng những thủ đoạn phi thường, làm vậy mới có chút khả năng thành công.
Cũng may hắn có thể cảm nhận được trạng thái chi tiết của linh chủng, nhờ vậy mà tiết kiệm được rất nhiều thời gian và tinh lực, thậm chí còn có khả năng định hướng sự thay đổi của chúng.
Trong linh điền, mấy chục gốc linh thực gieo trồng trước đó đã tiến vào giai đoạn trưởng thành nhanh chóng. Hai mươi sáu gốc linh thực dài nhỏ màu xanh thẳm sinh trưởng cực kỳ tốt, bên trên tràn ngập hàn khí, đã ngưng kết ra một tầng băng sương mỏng manh phủ lên bề mặt mảnh linh nhưỡng xung quanh.
Ngoài ra, trong linh điền còn có mười gốc cây non Băng Huỳnh Thảo, chúng chính là linh chủng Thủy Huỳnh Thảo mới được Lục Huyền cải tiến.
Sau khi tấn thăng Kết Đan, thu hoạch từ Thủy Huỳnh Thảo không còn đáng kể nữa, bởi vậy hắn dứt khoát dùng toàn bộ linh thực tích góp được để ngưng kết linh chủng, sau đó lại dùng Băng Phách Hoàn tiến hành cải tiến, từ đó sàng lọc ra linh chủng Băng Huỳnh Thảo. Dùng cách này, hắn có thể nhận được lượng lớn Băng Huỳnh Thảo trong thời gian cực nhanh.
“Tổng cộng có ba mươi sáu gốc Băng Huỳnh Thảo, chờ thu hoạch thêm một lần nữa rồi ngưng kết ra lượng lớn linh chủng là về sau có thể vừa tăng nhanh tu vi, vừa ngưng kết được không ít linh chủng mới. Đến lúc đó, cũng là giai đoạn tu vi của ta tăng trưởng nhanh chóng.” Lục Huyền âm thầm suy tính. Sau đó, hắn lại thi triển Linh Vũ Thuật, chăm sóc cẩn thận tất cả những cây Băng Huỳnh Thảo.
“Tính toán thời gian thì cũng nên đến Thanh Mộc Tinh Động một chuyến, tham gia buổi tụ hội nhỏ do Ngọc Lâm tán nhân đứng ra tổ chức rồi.”
Với loại yến hội này, từ trước đến nay Lục Huyền luôn tích cực tham gia. Từ lúc còn ở Thiên Kiếm Tông, hắn đã đổi được không ít linh chủng cao giai từ các buổi tụ hội nhỏ kiểu này, thậm chí còn có không chỉ một lần kiếm hời, dùng cái giá cực thấp để đổi lấy linh chủng quý hiếm.
“Trước kia do nghèo nên chỉ có thể nhặt nhạnh kiếm hời, giờ tài sản của ta đã rất hùng hậu, đã có thể thẳng tay dùng bảo vật, dựa vào tài lực để đổi lấy linh chủng hoặc bảo vật liên quan đến linh thực mà mình yêu thích rồi.”
Hắn rơi vào trầm tư, bắt đầu suy tính nên sử dụng loại bảo vật quý hiếm nào để trao đổi linh chủng với những người khác trong buổi tụ hội sắp tới.