Lần lượt có vài vị tu sĩ Kết Đan lấy pháp khí, đan dược, phù lục, tài liệu ra, phẩm giai đều không thấp, phần lớn là ngũ phẩm, thậm chí còn có cả tài liệu lục phẩm xuất hiện.
Tu sĩ nắm giữ bảo vật sẽ giới thiệu sơ lược về cấp bậc, công hiệu của bảo vật, đồng thời cũng báo cho các tu sĩ khác biết loại hình bảo vật mà mình cần, sau đó lẳng lặng chờ đợi có người liên hệ trao đổi.
Trong số những người ở đây, nếu có người cảm thấy hứng thú thì hoặc là trực tiếp đi tới hỏi thăm, hoặc là truyền âm trao đổi, thỉnh thoảng cũng có tu sĩ lộ ra vẻ vui mừng trên mặt, toàn bộ bầu không khí trở nên cực kỳ sôi nổi.
Có khá nhiều loại bảo vật xuất hiện, tuy vài loại không bằng mấy món trong tay Lục Huyền, nhưng cũng coi như không tệ.
Đương nhiên, để tối đa hóa lợi ích của mình, nhằm đổi lấy linh chủng, phôi thai ấu thú hoặc tài nguyên liên quan, Lục Huyền vẫn một mực án binh bất động.
Một lát sau, hắn chú ý tới một khúc vỏ cây cổ quái được một vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ lấy ra. Vỏ cây này chỉ lớn bằng bàn tay, màu sắc diễm lệ, có hình dáng giống như một cái túi da tươi sống, đang chậm rãi nhúc nhích trong tay tu sĩ kia.
"Trong tay tại hạ có một loại linh chủng đặc thù, thoạt nhìn nó rất giống vỏ cây nhưng lại có thể bồi dưỡng ra linh thực. Trước đó, khi ta đi du lịch ở ngoại vực đã ngẫu nhiên đoạt được thứ này, tên nó là Diễm Thi Bì, phẩm giai hẳn là lục phẩm, muốn trao đổi với công pháp, thần thông không thấp hơn ngũ phẩm, pháp khí phù hợp cũng có thể tiếp nhận."
"Linh chủng lục phẩm?" Trong lòng Lục Huyền hơi động, ánh mắt đã hoàn toàn bị mảnh vỏ cây diễm lệ lớn bằng bàn tay kia hấp dẫn. Hắn là một linh thực sư, nên hiểu rõ nhất giá trị của linh chủng lục phẩm.
Phải biết rằng, trong các loại bảo vật cùng cấp thuộc Tu Hành giới, công pháp và thần thông đều có giá trị cao nhất, tiếp theo là trận pháp, pháp khí, sau đó là đan dược, phù lục, cuối cùng mới đến các loại tài nguyên tu hành. Nhưng trong đó cũng có những tồn tại đặc thù, không thể quơ đũa cả nắm được.
Ví dụ như Trúc Cơ Đan, giá trị của bản thân nó đã vượt xa đám đan dược tam phẩm khác. Hoặc như Hồng Trần Bi ngũ phẩm có thể mài giũa tâm chí – món bảo vật Lục Huyền từng lấy được từ bên trong quầng sáng, cũng có giá trị cao hơn bảo vật ngũ phẩm khác rất nhiều.
Dù giá trị của linh chủng được xếp vào loại thấp nhất trong số bảo vật cùng cấp, nhưng cấp bậc lục phẩm vẫn là vô cùng hiếm thấy tại Tu Hành giới.
Nếu đã bắt gặp một mảnh vỏ cây đặc thù như thế, đương nhiên là hắn không thể tùy tiện bỏ qua.
Trong lúc trầm ngâm, một tu sĩ Kết Đan sơ kỳ đã đứng lên, lấy một miếng ngọc giản màu vàng đậm từ trong túi trữ vật ra. Thoạt nhìn, miếng ngọc giản này mang đến cho người ta một loại cảm giác nặng nề, cực kỳ bất phàm.
"Đạo hữu, trong tay tại hạ có một bộ công pháp ngũ phẩm hệ thổ, tên là 《 Mậu Thổ Chân Quyết 》, phẩm chất coi như không tệ, có thể dùng làm bảo vật trấn môn của môn phái nhỏ, ta muốn dùng thứ này để đổi lấy mảnh vỏ cây trong tay ngươi, ngươi thấy thế nào?"
"Công pháp ngũ phẩm hệ thổ? Đối với ta, tác dụng của thứ này không quá lớn, chỉ có thể coi là dự bị, xin đạo hữu chờ một lát." Tu sĩ Kết Đan trung kỳ kia khẽ lắc đầu, khách khí nói.
Tiếp theo lại lục tục có hai người đi tới hỏi thăm linh chủng, trong nhóm đó còn bao gồm cả Ngọc Lâm tán nhân, người đã bồi dưỡng ra rất nhiều loại linh thực khác nhau, nhưng những loại pháp khí, công pháp bọn họ lấy ra đều không làm tu sĩ Kết Đan trung kỳ sở hữu mảnh vỏ cây hài lòng.
"Đạo hữu có thể cho tại hạ xem xét hạt linh chủng kia cẩn thận hơn một chút được không? Dù sao nó cũng là bảo vật lục phẩm, không thể xem nhẹ được." Lục Huyền đưa ra một yêu cầu với tu sĩ kia.
"Được, có thể xem xét, chỉ cần không rời khỏi động phủ này là được." Tu sĩ Kết Đan trung kỳ sảng khoái đồng ý.
Lục Huyền đi tới trước người gã, tiếp nhận mảnh vỏ cây diễm lệ kia.
Vỏ cây tiếp xúc với làn da trên bàn tay, từ da thịt lập tức truyền đến một cơn ngứa ngáy rất nhỏ, thậm chí còn có thể cảm nhận được nó đang nhẹ nhàng vuốt ve, tựa như muốn dung nhập vào trong cơ thể Lục Huyền.
"Đúng là cổ quái, vẫn chỉ là linh chủng mà đã biểu hiện ra loại đặc tính tà dị này rồi." Lục Huyền cảm khái một tiếng, cũng không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, linh lực khẽ động, dưới chân lập tức xuất hiện một đống linh nhưỡng màu vàng nhạt, cẩn thận trồng miếng vỏ cây này vào trong đó, lập tức tập trung tinh thần lại, nhưng rất nhanh đã lấy nó ra.
Trước khi lấy ra, trong đầu hắn đã nhanh chóng hiện lên một luồng ý niệm.
【Diễm Thi Bì, linh chủng lục phẩm, là sản phẩm được dị vực tà môn dùng thủ đoạn cực kỳ âm độc tà ác tế luyện mà thành, bọn họ đã cho hàng ngàn hàng vạn bộ da của xử nữ vào bên trong một loại vỏ cây đặc biệt, khiến cho nó nhận được đặc tính trưởng thành của linh thực.】
【Sau khi bồi dưỡng thành thục, có thể dùng để tế luyện thành pháp bảo đặc thù, cũng có thể dùng để tu luyện một ít thần thông âm tà.】
【Linh thực mang đặc tính tà ma, trong quá trình trưởng thành cần hút túi da của yêu thú, tu sĩ, đồng thời cũng có thể mê hoặc tâm trí của tu sĩ rồi bám lên trên đó, có xác suất nhất định sẽ thành công đoạt xá và chiếm cứ thân thể tu sĩ, bất cứ lúc nào cũng cần phải lưu ý.】
"Phương thức nhận được loại linh chủng này thật sự tổn hại thiên hòa, nếu bị tà tu nào lấy được, không biết sẽ có bao nhiêu tu sĩ bị tấm da này hấp thu, nhưng để thứ này rơi vào trong tay ta thì ít nhất nó sẽ không tạo thành giết chóc." Lục Huyền âm thầm nghĩ.
Mặc dù bình thường hắn cũng có thói quen dùng huyết nhục hồn phách hài cốt để bồi dưỡng linh thực tà dị, nhưng cách nhận được chúng đều có nguồn gốc đường hoàng, không tạo ra những loại giết chóc khác.
"Ta thấy vỏ cây này của ngươi vẫn còn thướt tha, vừa vặn muốn mang về, gia tăng một chút nhan sắc cho những loại linh thực trong linh điền âm phủ kia." Trong lòng hắn thầm nhủ, ý định đổi được mảnh vỏ cây diễm lệ này đã trở nên vô cùng kiên định.
"Trương đạo hữu, trong tay ta có một món pháp khí cực kỳ hiếm thấy, lai lịch không tầm thường, rất có linh tính, nếu dùng để tế luyện thành pháp bảo, nhất định sẽ trở thành một loại trợ lực lớn cho đạo hữu, không biết thứ này có thể đổi được hạt linh chủng trong tay đạo hữu hay không?" Lục Huyền đang muốn hỏi tu sĩ Kết Đan trung kỳ kia, đột nhiên một giọng nói già nua vang lên. Lão giả gầy còm trước đó từng trao đổi với hắn đã nhanh chóng lấy ra một tấm gương đồng tối tăm mờ mịt, đưa tới trước mặt tu sĩ Kết Đan trung kỳ nọ.
"Cũng là một món pháp khí không tệ." Tu sĩ nọ kiểm tra một phen, rót linh lực vào, thoáng thử nghiệm công hiệu của tấm gương đồng, sau đó trên mặt lộ ra vài phần do dự. Mặc dù giá trị của món pháp khí gương đồng này vẫn thấp hơn hạt linh chủng trong tay gã, nhưng cũng chênh lệch không xa.