Từng mảng núi non rừng rậm phía dưới nhanh chóng lướt qua, hai người Lục Huyền và Phan Hoằng một trước một sau ngồi trên phi chu, nhanh chóng xuyên qua giữa không trung.
“Đúng là có chuyện này, nhưng không tạo thành thương vong gì, chẳng qua sau sự cố ấy, ý tưởng vốn kiên định trong lòng Đinh đạo hữu đã có chút dao động rồi.” Lục Huyền khẽ cười nhạt, ý tứ ẩn chứa trong đó không cần nói cũng hiểu.
“Vậy là tốt rồi, một con hung thú tứ phẩm lại dám đánh lén tu sĩ Kết Đan, đúng là tự tìm đường chết, đầu óc bị khí tức hung sát hoàn toàn xâm nhập rồi. Nhưng trải qua chuyện lần này, nếu về sau Đinh đạo hữu biết biến báo hơn một chút cũng tốt.”
Thái độ của Phan Hoằng với hung thú hơi có phần giống với Lục Huyền, gã luôn đi theo con đường thô bạo đơn giản, không hề tán đồng phương thức thuần hóa hung thú từ tốn, mất quá nhiều thời gian tinh lực như của Đinh Dục.
Nhất là mấy ngày này, gã đã cố ý đi điều tra thăm dò thống kê số liệu hung thú đả thương người trong bí cảnh những năm gần đây. Kết quả đúng như Lục Huyền đã đoán trước, hung thú do Đinh Dục quản lý có số lần đả thương người nhiều hơn hẳn bên gã.
Tuy trong chuyện này cũng bao gồm những sự cố ngoài ý muốn, không thể nói đó là kết quả tuyệt đối, nhưng ít nhiều cũng có thể chứng minh được vài điều.
Trong lòng gã nghĩ vậy nhưng lại đổi chủ đề, trực tiếp lướt qua đề tài này, tiếp tục nói chuyện phiếm với Lục Huyền: “Lục đạo hữu đã tới bí cảnh được một đoạn thời gian rồi, chắc hẳn đã quen thuộc với mọi thứ bên trong bí cảnh, thậm chí khả năng giao tiếp với hung thú của ngươi còn mạnh hơn cả ta và các tu sĩ khác bên trong bí cảnh.”
“Thời cơ đã chín muồi, hôm nay ta sẽ dẫn đạo hữu đi thăm mấy con hung thú ngũ phẩm và lục phẩm trong bí cảnh. Trong bí cảnh có nuôi bảy con hung thú ngũ phẩm và lục phẩm, mấy con này hung lệ hơn đám hung thú tam phẩm tứ phẩm kia khá nhiều. Chúng không phô trương thanh thế nhưng lại hung ác đến tận xương tủy, tận sâu trong linh hồn.”
“Nhưng cũng không cần lo lắng quá mức, thương hội đã bố trí cấm chế trong cơ thể đám hung thú này rồi, khiến chúng ta có thể khống chế hành động của chúng trên một mức độ nào đó, tới khi vạn bất đắc dĩ thậm chí còn có thể khống chế sinh tử của bọn chúng.”
“Dưới tình huống bình thường, hầu như đám hung thú này đều ở trong khu vực hoạt động của mình, chung sống hòa bình với các tu sĩ. Chúng không giống đám hung thú tứ phẩm linh trí gần như bằng không, chỉ dựa vào bản năng hung tính để công kích tu sĩ của thương hội kia. Ở trong bí cảnh này lâu như vậy, đám hung thú cấp cao đã biết rõ kết cục khi sát hại tu sĩ, cho nên chỉ cần ngươi không chọc giận nó thì nó sẽ không tùy tiện công kích ngươi đâu.” Phan Hoằng chậm rãi nói.
Lục Huyền ngồi yên lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa, đồng thời trong lòng cũng âm thầm cảm khái nội tình của Hải Lâu thương hội này quá mức sâu dày rồi.
Lúc trước, khi còn ở bên trong Thiên Kiếm tông, dù có tổng động viên lực lượng của cả một tông thì đám linh thú hộ tông cấp bậc ngũ phẩm lục phẩm cũng chỉ có lác đác ba - bốn con thôi, còn không bằng một khu bí cảnh của Hải Lâu thương hội.
Được Phan Hoằng dẫn dắt, Lục Huyền đã lần lượt trông thấy ba con hung thú ngũ phẩm. Trên thân mỗi con hung thú như vậy đều có khí tức hung sát nồng đậm giống như đã sắp hóa thành thực chất. Khi Lục Huyền cho chúng ăn, tuy thái độ của chúng rất lạnh nhạt, thậm chí còn có phần thù hằn, nhưng chúng vẫn còn có thể duy trì vài phần lý tính, không chủ động công kích hai người Lục Huyền.
“Đây là Hắc Kỳ Báo ngũ phẩm, bên trong cơ thể có ẩn chứa huyết mạch dị chủng, mức độ hung hãn còn hơn ba con trước.” Phi chu nhẹ nhàng hạ xuống, Phan Hoằng chỉ vào một con hung thú cao lớn đang đứng cách đó không xa. Thân hình con hung thú này có vài phần tương tự với loài báo, trên đầu mọc ra một cái sừng thần dị, nó dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn hai người Lục Huyền, hô hấp nhẹ nhàng, không ngừng phun ra nuốt vào một mảnh sát khí đen nhánh.
Lục Huyền lại dựa theo lệ cũ, lấy ra một miếng thịt yêu thú mà con hung thú này ưa thích rồi ném cho nó. Một luồng khí đen bắn ra từ trong miệng Hắc Kỳ Báo, thoáng chốc nó đã cuốn mấy chục cân thịt yêu thú vào bụng. Tâm thần Lục Huyền ngưng tụ trên thân nó, trong đầu lập tức xuất hiện một ý niệm.
【Hắc Kỳ Báo, hung thú dị chủng ngũ phẩm, trong cơ thể ẩn chứa một tia huyết mạch Hắc Kỳ Lân cực kỳ mỏng manh, nhục thân cường hãn, thủy hỏa bất xâm, có năng lực chấn nhiếp bách thú.】
【Đã bao lâu không nghe được tiếng mẫu thân gọi rồi? Không còn nhớ nổi nữa.】
“Không ngờ ẩn sâu trong lòng con Hắc Kỳ Báo hung dữ này lại chất chứa một loại chấp niệm yếu đuối đáng thương như vậy.”
Ý niệm biến mất, từng hình ảnh lướt qua. Lục Huyền chợt nhớ tới cảnh tượng khi mình đối mặt với Thanh Huyền Lộc, ở thời điểm chấp niệm trong lòng yêu thú quá sâu thì tin tức hiện lên trong đầu hắn sẽ được phản chiếu bằng hình ảnh.
Linh thức của hắn nhẹ nhàng chạm vào những hình ảnh kia, trong nháy mắt đã vùi vào sâu ký ức của Hắc Kỳ Báo.
Lúc vừa mới sinh ra, nó vốn là một đứa nhóc con linh tính mười phần vừa mới tiếp xúc với Tu Hành giới, trong lòng cực kỳ khuyết thiếu cảm giác an toàn.
“Kỳ Nhi đừng sợ, có mẫu thân ở đây rồi.” Lúc này, một giọng nói dịu dàng truyền vào tai nó. Nó cố gắng mở to hai mắt rồi nhìn thấy một con cự thú với hình thái dữ tợn, nhưng lại để lộ ra vẻ mặt dịu dàng thân thiết nhất, đang chăm chú nhìn vào mình.
...
Lúc bắt đầu học cách đi săn, đối mặt với một con yêu thú có thực lực mạnh hơn mình rất nhiều, toàn thân nó phủ đầy vết thương, máu tươi đầm đìa, trong lòng đã có ý lui bước.
“Kỳ Nhi đừng sợ, ngươi làm được.” Sau lưng lại truyền tới một giọng nói dịu dàng mà kiên định, trong thanh âm ấy ẩn chứa một nguồn sức mạnh vô cùng vô tận, đã cổ vũ cho nó xốc lên tinh thần, hung hãn lao về phía đối thủ.
...
Có vài tu sĩ Kết Đan cùng nhau xâm nhập vào sào huyệt nó đã sống yên ổn rất nhiều năm, bọn họ muốn lấy được Yêu Đan, cũng muốn bắt lấy nó khi ấy hãy còn nhỏ tuổi. Vẫn là bóng dáng cao lớn kia một mực chắn trước mặt nó, một mình đối mặt với đống pháp khí phù lục như thể vô cùng vô tận.
Giây phút sinh tử, bóng dáng cao lớn kia đã thiêu đốt tinh huyết, vận dụng bí thuật của tộc Hắc Kỳ Lân, đưa nó ra ngoài nghìn dặm.
“Kỳ Nhi đừng sợ, hãy cố gắng sống thật tốt.”
...
Hình ảnh hiện lên, Lục Huyền lặng im không biết nên nói gì.
“Không ngờ con Hắc Kỳ Báo này lại có quá khứ như vậy.” Hắn thầm thở dài một tiếng, lại lấy thêm một miếng thịt yêu thú, ném cho con hung thú cao lớn đang đứng cách đó không xa.
Ánh mắt hung thú thoáng đảo qua, dù trong lòng nghi hoặc không hiểu vì sao Lục Huyền lại cho nó thêm thịt, nhưng vẫn ăn hết, nét mặt không có bất cứ biến hóa nào.
“Lục đạo hữu, nên đi xem con hung thú tiếp theo rồi.” Phan Hoằng bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở.
» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «