Có thể do bí cảnh quá mức trọng yếu, dù có thân phận Tinh Sứ của Lôi Hỏa Tinh Động thì gã cũng không biết rõ nội tình, nhưng cũng có thể tin tức này dính đến không ít chuyện cơ mật, bởi vậy Tề Vô Hành mới cố ý che giấu Lục Huyền. Hoặc cũng có thể do gã nghĩ đến tu vi của Lục Huyền chỉ mới Kết Đan sơ kỳ, biết càng nhiều ngược lại càng không tốt.
Nhưng dù là lý do nào đi chăng nữa, đối phương có thể cố ý nhắc nhở một câu như vậy đã là rất tốt rồi, trong lòng Lục Huyền vô cùng cảm kích.
Hắn cũng hiểu rõ, dẫu bí cảnh bên kia có thần bí đến đâu, cơ duyên bên trong cũng chỉ là một vài món bảo vật trân quý mà thôi. Mà hắn lại hoàn toàn có thể thu hoạch được những thứ đó từ bên trong quầng sáng phần thưởng, nên chẳng có gì đáng để ghen tị cả.
“Chỉ đơn thuần là một nhóm tu sĩ cao giai tiến vào Lôi Hỏa Tinh Động nhiều hơn thường ngày một chút thôi, cũng không cần phải lo lắng quá. Khách thuê đã trả rất nhiều linh thạch để thuê một nơi ở bên trong Lôi Hỏa Tinh Động, thì vì danh dự của bản thân, tất nhiên Thiên Tinh Động phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của họ. Hơn nữa, bản thân Thiên Tinh Động chính là thế lực lớn thứ hai ở Ly Dương cảnh, chỉ đứng sau Ly Dương Đạo Tông, tu sĩ Nguyên Anh bình thường không đời nào dám đắc tội với một con quái vật khổng lồ như vậy.”
“Về phần Ly Dương Đạo Tông có thực lực mạnh hơn Thiên Tinh Động rất nhiều kia, dù sao bọn họ cũng là danh môn chính tông, sẽ không tùy tiện xé rách mặt với Thiên Tinh Động. Xem ra, tình cảnh của mình trước mắt vẫn còn khá an toàn.” Lục Huyền thầm nghĩ, trái tim đang treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống.
Hắn lại yên tâm ở trong động phủ của mình bồi dưỡng linh thực, không thèm để ý tới tình cảnh gió nổi mây phun, sóng ngầm cuộn trào bên ngoài. Đồng thời, hắn cũng có thể cảm nhận được lực lượng phòng hộ của Lôi Hỏa Tinh Động thoáng cái đã tăng lên mấy bậc, thậm chí trong tiểu đội tuần tra thường xuyên còn có tới hai tu sĩ Kết Đan.
Khi bọn họ đi ngang qua động phủ của Lục Huyền, hắn còn cố ý tặng ít linh quả linh nhưỡng, cũng tiện thể hỏi thăm vấn đề an toàn của Lôi Hỏa Tinh Động.
Qua lời họ, hắn mới biết đã có không ít tu sĩ lén lút lẻn vào Lôi Hỏa Tinh Động, nhưng mục đích chủ yếu của nhóm người này đều là khu bí cảnh ở sâu trong Lôi Hải. Thi thoảng sẽ có vài trận tranh đấu cướp bóc nhưng đều nằm trong phạm vi có thể khống chế được.
Điều này càng khiến Lục Huyền yên tâm hơn nhiều. Trận pháp ngũ phẩm vừa mở, hắn ở bên trong chẳng khác nào đã ngăn cách với cả thế gian bên ngoài.
Trong linh điền, Lục Huyền đứng trước một gốc Băng Huỳnh Thảo, cẩn thận lấy những hạt linh chủng đã ngưng kết từ bên trong linh thảo ra. Linh chủng dài mảnh màu xanh thẳm, mặt ngoài có một quầng sáng màu lam lúc ẩn lúc hiện, khi nắm trong tay có cảm giác như đang cầm một viên đá nhỏ lạnh buốt.
Hắn cố ý để lại hai mươi gốc Băng Huỳnh Thảo dùng để ngưng kết linh chủng, tổng cộng đã ngưng kết ra gần một trăm hạt.
“Chờ đợt Băng Huỳnh Thảo này thành thục là ta hoàn toàn không cần phải lo lắng số lượng linh chủng không đủ nữa, có thể yên tâm gặt hái linh thảo, thu hoạch phần thưởng tu vi cho mình rồi.”
Về cơ bản, một trăm hạt linh chủng tam phẩm này có thể giúp Lục Huyền vừa thu hoạch tu vi vừa ngưng kết đủ số linh chủng cho lần gieo trồng kế tiếp, cứ thế mà tuần hoàn.
“Nếu có đủ số lượng Băng Huỳnh Thảo thì chỉ cần gieo trồng chừng một hai đợt nữa là ta có thể đột phá đến Kết Đan trung kỳ. Đến lúc đó, năng lực tự vệ của ta cũng sẽ tăng thêm không ít.” Lục Huyền thầm nghĩ trong lòng.
“Suy cho cùng vẫn do tu vi của bản thân không đủ mạnh, bảo vật trong tay không đủ nhiều, nếu không ta đâu cần phải cả ngày cứ nơm nớp lo sợ thế này? Quầng sáng à, ngươi không thể cố gắng hơn một chút nữa sao?” Hắn nhìn đống linh thực đủ mọi phẩm cấp được gieo trồng khắp núi đồi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Suy nghĩ ấy chỉ chợt lóe lên rồi qua, hắn cũng không dám đối xử tùy tiện với nhóm linh thực của mình, chỉ sợ bản thân chăm sóc chúng không tốt sẽ làm ảnh hưởng tới mức độ phong phú của phần thưởng mở ra từ quầng sáng.
“Lục đạo hữu có trong động phủ không? Diệp mỗ tới bái phỏng.” Hôm đó, khi hắn đang kiểm tra trạng thái của nhóm linh thực trong linh điền thì bỗng nhiên bên ngoài động phủ lại vang lên một giọng nữ lạnh lùng.
Trong đầu Lục Huyền chợt hiện lên hình ảnh một nữ tu tóc bạc. Nữ tu này tên là Diệp Huyền Ngân, từng đến đây chúc mừng hắn tấn thăng Kết Đan, cũng từng đồng hành với hắn đến Hắc Thủy Tinh Động chúc thọ Tinh Sứ Hình Côn, xem như có chút giao tình.
“Thì ra là Diệp đạo hữu, xin thứ lỗi Lục mỗ không thể nghênh đón từ xa.” Lục Huyền vội vàng đi ra ngoài, sau khi xác nhận xung quanh không có bất cứ tình huống bất thường nào, hắn mới mở trận pháp, mời nữ tu tóc bạc tiến vào động phủ.
Hai người đi vào trong sân, Lục Huyền lại như thường lệ bưng linh quả linh nhưỡng lên đãi khách.
“Lục đạo hữu có biết động tĩnh gần đây trong Lôi Hỏa Tinh Động không?” Diệp Huyền Ngân uống một ngụm Ngọc Tẩy Linh Lộ rồi đi thẳng vào chủ đề.
“Có biết một chút, nhưng ta chỉ nghe tin đã có không ít tu sĩ cao giai, thậm chí cả Nguyên Anh Chân Quân lẻn vào sâu trong Lôi Hải, còn tình hình cụ thể thế nào thì không rõ lắm.” Lục Huyền thành thật trả lời.
“Ta đi dò hỏi một phen mới biết chuyện này có liên quan đến một khu bí cảnh. Bí cảnh kia gọi là Lôi Cơ Động, tương truyền là di tích của một vị cổ tu sĩ vẫn luôn ẩn tàng ở sâu trong Lôi Hải, nhưng vì cơ duyên xảo hợp nên gần đây mới hiển lộ ra ngoài.”
“Nghe nói khi vị tu sĩ kia còn sống đã từng nổi danh khắp Tu Hành giới, tu vi lên tới Nguyên Anh hậu kỳ. Động phủ do người như vậy để lại tất nhiên có rất nhiều thứ tốt, bởi vậy mới thu hút không ít Nguyên Anh Chân Quân lẻn vào.” Diệp Huyền Ngân trầm giọng nói.
“Thì ra là thế, đa tạ Diệp đạo hữu đã cho biết.” Lục Huyền gật đầu, tỏ vẻ cảm kích.
“Cơ duyên thế này cực kỳ hiếm thấy, Lục đạo hữu có nguyện cùng đi thăm dò với ta không?” Diệp Huyền Ngân hướng ánh mắt sắc bén nhìn về phía xa, đồng thời mở miệng hỏi Lục Huyền.
“Bên kia có nhiều Nguyên Anh Chân Quân như vậy, Diệp đạo hữu tự tin có thể tranh được cơ duyên bảo vật từ trong tay họ sao?” Lục Huyền cười khổ một tiếng, không vội trả lời mà hỏi ngược lại.
“Ngoài Lục đạo hữu, tại hạ còn mời mấy vị đạo hữu khác nữa, chúng ta liên thủ với nhau cũng được coi là một lực lượng đáng kể. Thêm nữa, khu bí cảnh di tích kia chỉ vừa mới hiện thế, bên trong còn tồn tại rất nhiều cấm chế, ngay cả Nguyên Anh Chân Quân cũng chỉ có thể thăm dò bên ngoài, không rảnh để bận tâm tới người khác đâu.”
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến