“Còn một điểm nữa nhất định phải lưu ý, đó là về sau không thể tùy tiện bán ra các loại bảo vật như Mê Dục Đan nữa, cũng may trước đó ta vì nghĩ tới danh tiếng nên không bán ra số lượng lớn trong tiệm tạp hóa.” Trong lòng Lục Huyền không ngừng tính toán tỉ mỉ.
…
Bên trong Trường Nhạc Quán, một thiếu nữ có sáu cái đuôi đang nằm trên giường, nghịch ngợm chiếc đuôi lông xù trong tay.
Đinh Niệm cúi đầu đứng bên cạnh, lặng im nhìn mũi chân của mình.
Trước mặt thiếu nữ còn có ba nữ tử dung mạo lẫn tư thái đều thuộc hàng thượng hạng đang không ngừng run rẩy.
“Nuôi một hạt giống cũng không nổi, đúng là thứ phế vật.” Thiếu nữ sáu đuôi khẽ hừ một tiếng. Ngay sau đó, một bộ khô lâu màu phấn hồng xuyên qua cơ thể ba người bọn họ, lập tức khiến ba nữ tử già đi mấy chục tuổi, khí tức trở nên suy yếu. Nhưng cả ba không dám có hành động gì thiếu suy nghĩ, ngược lại còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng biết rằng mình đã may mắn giữ được cái mạng nhỏ.
“Đinh sư muội, hạt linh chủng trong cơ thể ngươi không có vấn đề gì chứ?”
“Thưa sư tỷ, không có vấn đề.” Đinh Niệm thành thật đáp.
“Vậy là tốt rồi. Nếu linh chủng trong cơ thể ngươi có bất cứ sơ suất nào thì cả ngươi và ta đều không thoát khỏi kết cục bị sư phụ trách phạt đâu.” Thiếu nữ chậm rãi nói.
“Lai lịch của vị tu sĩ đã lén lút trộm đi linh chủng kia hẳn là không đơn giản.” Nói đến đây, nàng đưa mắt nhìn tấm ván gỗ trước mặt, trên đó có khắc mười chữ nhỏ.
“Đoạt nguyên dương của ta, dùng linh chủng bồi thường!”
Hàng chữ này được khắc cực sâu, mỗi một nét chữ đều tràn ngập kiếm ý tinh vi, đằng đằng sát khí, như muốn đâm thủng da thịt của thiếu nữ.
“Lời sư tỷ vừa nói là có ý gì?” Đinh Niệm đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.
“Có thể mê hoặc ba tu sĩ Trúc Cơ viên mãn chỉ trong chớp mắt, còn khiến các nàng không thể phát hiện ra thì huyễn thuật của kẻ này tất nhiên không tầm thường. Ngoài ra, ở thời khắc vui sướng đến cực hạn, hắn vẫn có thể giữ vững thần trí, thậm chí còn cảm nhận được sự khác thường của hạt linh chủng Dâm Tẫn Hoa trong cơ thể ba người bọn họ. Chỉ riêng điểm này đã đủ để khẳng định, đối phương đang tu luyện một môn công pháp huyền môn chính tông thượng đẳng.”
“Chưa hết, manh mối cuối cùng chính là mấy chữ hắn lưu lại trên tấm ván gỗ kia. Kiếm khí sắc bén, kéo dài không tan, sát ý mạnh mẽ thế này dù xếp vào nhóm kiếm tu sát phạt trứ danh cũng cực kỳ hiếm thấy.”
“Đồng thời tu tập cả huyễn thuật, kiếm đạo lẫn công pháp huyền môn chính tông tới mức hoàn mỹ như vậy, chỉ e người nọ chính là đệ tử thiên tài của một tông môn lớn nào đó, vì cơ duyên xảo hợp mới tiến vào Hoan Hỉ Tinh Động tìm vui thú mà thôi.” Thiếu nữ sáu đuôi phân tích rõ ràng từng chi tiết mình phát hiện được.
“Vậy chúng ta nên xử lý chuyện này thế nào đây, sư tỷ? Chẳng lẽ không đuổi theo để đòi lại ba hạt linh chủng Dâm Tẫn Hoa kia sao?” Một thiếu phụ diễm lệ kính cẩn thỉnh giáo thiếu nữ sáu đuôi.
“Âm thầm điều tra, đừng gây ra động tĩnh quá lớn. Tên đệ tử Huyền môn lấy đi ba viên linh chủng tà dị kia đã để lại một câu như vậy, hẳn là hắn sẽ không để lộ chuyện Trường Nhạc Quán thải bổ nguyên dương ra ngoài. Đương nhiên, dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất là tin tức bị tiết lộ.”
Tuy chuyện thải dương bổ âm xảy ra cực kỳ phổ biến khi hai bên cùng đạt tới khoái cảm, nhưng nếu các tu sĩ từng tiến vào Trường Nhạc Quán biết nguyên dương trong cơ thể họ bị dùng để uẩn dưỡng linh chủng, rất có thể chuyện này sẽ gây ra không ít sóng gió.
...
Trên đường phố vô cùng náo nhiệt, Lục Huyền đi dạo không mục đích.
Sau khi ra khỏi Trường Nhạc Quán, hắn đã tiến vào trạng thái hiền nhân, cũng không định đi thăm dò những chốn lầu xanh khác. Hơn nữa, hắn vừa lấy được ba hạt linh chủng từ Trường Nhạc Quán, trong lòng khá lo lắng nếu bước vào những thanh lâu còn lại cũng sẽ xảy ra chuyện tương tự. Một khi bọn họ đã đề cao cảnh giác thì tất nhiên sẽ không để người khác dễ dàng cướp đi linh chủng như trước, tiếp tục thăm dò chẳng khác nào tự dâng mình tới cửa.
Thêm vào đó, nhận được một lượng lớn linh thạch cùng ba viên linh chủng tà dị đã khiến tâm trạng Lục Huyền trở nên cực kỳ tốt. Hắn lập tức bước vào Vạn Linh Thực Phủ lúc trước từng đi qua, gọi một bàn mỹ vị đầy ắp, bắt đầu đánh chén no nê.
“Cổ Ngọc Hiên?”
Trên bầu trời, một chiếc thuyền hoa dài mấy chục dặm chậm rãi bay qua. Thuyền hoa được bài trí cực kỳ xa hoa, bên dưới có vô số trận văn, điểm xuyết đủ loại bảo vật lớn nhỏ không đều, linh quang bắn ra bốn phía, tô điểm cho không gian xung quanh. Lại có không ít tu sĩ điều khiển kiếm quang bay xuyên qua.
Thuyền hoa vừa xuất hiện đã khiến vô số tu sĩ bên dưới nghị luận ầm ĩ.
“Cổ Ngọc Hiên xuất hiện rồi, có thể đi cược một ván cổ thạch.”
“Nghe nói lần trước có vị đạo hữu đã mở ra một khối linh quáng ngũ phẩm từ một miếng cổ thạch cấp trung. Sau khi xuống thuyền, người kia trực tiếp đổi được vô số tài nguyên tu hành, tu vi gia tăng nhanh chóng, còn tới Thính Cầm Các tiêu dao hơn nửa tháng đấy.”
“Lão phu ghen tị chết mất! Đều là tu sĩ như nhau, sao ta không có phúc duyên đó chứ?”
“Có phúc duyên đó thì tu vi của ngươi đâu còn như hiện giờ? Ngươi đã sớm có được vô số bảo vật, một bước lên mây từ lâu rồi.”
“Ây, không thể nói như vậy được. Vì ngày hôm nay, lão phu đã tắm rửa dâng hương suốt một tháng ròng, thậm chí còn cầu được một quẻ thượng từ chỗ một vị đạo hữu tu luyện bí thuật bói toán nữa cơ. Lần này ta khẳng định sẽ mở được bảo vật phong phú cho các ngươi xem.”
Nhóm tu sĩ xung quanh không ngừng bàn tán xôn xao.
“Mở bảo vật? Không biết có gì khác biệt so với chuyện ta mở ra quầng sáng hay không.” Lục Huyền nghe những người xung quanh nói chuyện, trong đầu lập tức nảy sinh vài phần hứng thú. Sau đó, hắn quay sang lão giả mập lùn bên cạnh, thành khẩn hỏi thăm: “Vị đạo hữu này, tại hạ vừa tới Hoan Hỉ Tinh Động, hiểu biết về nơi này còn rất ít, mong được đạo hữu chỉ giáo cho vài điều. Không biết chiếc thuyền hoa Cổ Ngọc Hiên trên bầu trời kia có lai lịch ra sao mà lại khiến nhiều đạo hữu tranh nhau đến vậy?”
Lão giả mập lùn có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, cũng đang định điều khiển phi kiếm leo lên thuyền hoa, vừa thấy có người ngăn mình lại, lập tức lộ vẻ không vui. Nhưng khi linh thức đảo qua, phát hiện thanh niên cao lớn trước mắt có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, cảm giác không vui này lập tức tan thành mây khói.
“Đạo hữu, Cổ Ngọc Hiên là một trong những tồn tại thần bí của Hoan Hỉ Tinh Động, không rõ lai lịch ra sao. Chỉ biết cứ cách một khoảng thời gian, nó lại xuất hiện, bên trong có đủ các loại trò vui đặc sắc, nhưng đổ thạch chính là trò chơi được hoan nghênh nhất.”