“Được, về phần Hài Ma Quan ngươi cứ yên tâm, đến lúc đó, ta nhất định sẽ giao trả lại cho ngươi.” Lục Huyền thấy vẻ mặt của đối phương kiên định như vậy nên cũng không từ chối mà thoải mái nhận lấy mũi tên kia.
Hắn thấy linh khí trong cơ thể lão giả khá dồi dào, thần hồn tràn đầy, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Mộc đạo nhân trở về vì đột phá Kết Đan phải không?” Hắn cười hỏi.
“Gần đây trong quá trình tu luyện, ta cũng ngẫu nhiên có được một chút thu hoạch mới, đã cảm nhận được một tia đột phá, bởi vậy mới cố ý trở về Mộc gia. Hoàn cảnh linh khí ở Mộc gia tốt hơn, còn có linh vật gia tăng xác suất Kết Đan thành công, lại có trưởng bối trong tộc hộ pháp, chắc là khả năng tấn thăng sẽ lớn hơn một chút.” Mộc đạo nhân không thể kìm nén được ý mừng trên mặt.
“Vậy chúc Mộc đạo hữu tấn thăng Kết Đan thành công!” Lục Huyền chúc phúc, nghe lão giả kể quá trình lão tấn thăng Kết Đan lại có nhiều trợ lực như thế, trong lòng hắn vẫn không hề gợn sóng. Bất kể điều kiện của ngươi có tốt đến mấy cũng không thể bằng mấy thứ trong quầng sáng của ta được.
“Đa tạ tiền bối, vãn bối sẽ cố gắng hết sức để đuổi theo bước tiến của tiền bối.” Mộc đạo nhân cúi đầu nói.
Linh thực Hài Ma Quan được gieo trồng trong khu vực linh điền tà dị, mấy thứ ở nơi đó đều là huyết nhục hồn phách, bởi vậy Lục Huyền cũng không có ý định để lão đi qua xem.
Tâm tư của lão giả này khá là linh hoạt, đối phương cũng không chủ động hỏi thăm đến nó, chỉ ngồi chơi một lát, thỉnh giáo Lục Huyền một số kinh nghiệm khi tấn thăng Kết Đan, sau đó từ biệt rời đi.
Sau khi Lục Huyền tiễn lão ra về, lại đi vào linh điền. Hắn tìm mãi mới được một mảnh linh điền có diện tích khá lớn để trồng 30 hạt linh chủng Lôi Bạo Liên vào linh nhưỡng.
Vừa gieo chúng xuống, hắn cũng nhanh chóng thi triển Linh Vũ Thuật đã tinh diệu đến mức tận cùng, từng sợi linh vũ nhẹ nhàng bay xuống, thấm vào linh nhưỡng, tưới tắm linh chủng màu trắng bạc bên trong.
Sau đó, hắn đi vào khu vực linh điền tà dị. Vừa mới tiến vào, âm khí nồng đậm đã ập thẳng vào mặt, da thịt cảm nhận được một chút âm lãnh. Ở nơi này, có vô số oan hồn đang bay lơ lửng, có hàng đống huyết nhục sinh sôi, có vô số hài cốt khắp nơi, hệt như chốn địa ngục nhân gian.
Lục Huyền đã tập mãi thành thói quen, chỉ bình tĩnh quan sát đám linh thực tà dị của mình.
“Nhiên Hồn Hoa thành thục rồi.” Hắn chợt đưa mắt nhìn gốc linh thực màu đen sậm trước mặt. Chỉ thấy trên ngọn linh thực có mọc một đóa hoa tối tăm đang mặc sức nở rộ. Từng luồng âm hồn trên không trung bị một loại linh lực không biết nào đó hấp dẫn tới, vừa đến gần đóa hoa tối tăm kia, chúng đã vỡ tan trong im lặng, hóa thành vô số tro đen, lặng lẽ dung nhập vào cánh hoa.
Bên trong cánh hoa không ngừng tản ra một mảnh hắc quang nhỏ bé khó lòng nhận ra, quang mang giống như từng mảnh vỡ linh hồn bất quy tắc, chìm chìm nổi nổi, tựa như muốn hút hồn phách của Lục Huyền vào trong.
Lục Huyền cẩn thận hái đóa hoa màu đen kia xuống, để nó sang một bên, tầm mắt lại lập tức rơi vào quầng sáng màu trắng vừa mới xuất hiện.
“Hấp thu nhiều âm hồn oán niệm của ta như vậy, không biết có thể mở ra phần thưởng bảo vật gì đây.”
Quầng sáng trên đỉnh linh thực hơi lập lòe tỏa sáng, mang theo một loại sức hấp dẫn khó hiểu. Hắn giơ tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt quầng sáng, thoáng cái quầng sáng đã tan vỡ, hoá thành những điểm sáng nhỏ li ti như pháo hoa. Điểm sáng nhanh chóng biến hóa, hình thành hư ảnh một cuốn điển tịch, rồi trong nháy mắt đã chui vào cơ thể Lục Huyền.
Thu hoạch một đóa Nhiên Hồn Hoa ngũ phẩm, nhận được công pháp "Câu Hồn Kinh" lục phẩm.
Ý niệm trong đầu biến mất, một bộ điển tịch tối tăm đã xuất hiện trong tay Lục Huyền. Cuốn điển tịch này cực mỏng, trên bìa có hình vẽ ác quỷ, cánh tay màu xanh đen của ác quỷ đang nắm giữ xiềng xích màu đen nhánh, một đầu xiềng xích cực kỳ sống động, có cảm giác như muốn xuyên giấy mà ra, trực tiếp khóa chặt thần hồn của Lục Huyền từ phía xa.
Tâm thần của hắn nhanh chóng ngưng tụ trên cuốn điển tịch tối tăm ấy, lập tức hiểu rõ mọi tin tức có liên quan đến cuốn "Câu Hồn Kinh" này.
"Câu Hồn Kinh", công pháp lục phẩm, là pháp môn tu luyện đỉnh cấp của tông môn tà đạo Vạn Hồn Tông, bên trong có ghi lại rất nhiều bí pháp như sưu hồn, ngự hồn, câu hồn… vân vân.
Lúc thi triển bí pháp có thể tìm thấy âm hồn oán niệm trong một phạm vi nhất định xung quanh, khi tu luyện tới tinh thâm, có thể cưỡng ép bắt đi hồn phách yêu thú, tu sĩ, khi đối đầu với đối thủ tu vi cảnh giới cao hơn mình, nếu cưỡng ép câu hồn có khả năng bị phản phệ.
“Công pháp lục phẩm, thuộc loại tà dị, đây là ép linh thực sư thích giúp đỡ người khác làm vui như ta đi vào con đường tà đạo sao?” Lục Huyền nhìn cuốn điển tịch tối tăm trên tay, trong lòng ngứa ngáy đến khó nhịn.
Từ quầng sáng của linh thực tà dị, hắn đã mở ra mấy bộ công pháp tà đạo đỉnh cấp rồi, có "Huyết Thần Kinh", "U Minh Chân Thủy Cấm Pháp" lục phẩm, giờ lại có thêm "Câu Hồn Kinh" lục phẩm.
“"Huyết Thần Kinh" quá nổi bật, tạm thời cứ giữ lại đã, tuy ta đã đọc lướt qua "U Minh Chân Thủy Cấm Pháp" nhưng tiến triển khá là chậm chạp, riêng cuốn "Câu Hồn Kinh" này hoàn toàn có thể tu luyện lúc rảnh rỗi.” Lục Huyền thầm cảm khái một câu.
Lại nói, đám linh thực tà dị này có nhu cầu rất lớn đối với oán niệm âm hồn, trước đây hắn chủ yếu dựa vào Dẫn Hồn Đăng tứ phẩm để dẫn dắt lôi kéo hồn phách, hoặc là mua pháp khí loại âm hồn, sau đó thả âm hồn từ bên trong ra để chúng tẩm bổ cho linh thực. Hiện giờ đã có "Câu Hồn Kinh" phối hợp với Dẫn Hồn Đăng, phạm vi tìm kiếm âm hồn lại được mở rộng ra gấp nhiều lần, đồng thời hiệu suất cũng tăng lên khá cao, hoàn toàn không lo linh điền tà dị của mình thiếu âm hồn nữa.
Lục Huyền cất kỹ "Câu Hồn Kinh" rồi nhìn về phía đóa Nhiên Hồn Hoa kia. Nhiên Hồn Hoa có thể dùng làm thức ăn nuôi dưỡng âm vật, linh thể, cũng có thể luyện chế làm chỗ ký thác của loại sinh linh này, còn có thể dùng làm tài liệu dành cho những loại đan dược cấp cao liên quan tới hồn phách, công dụng khá là lớn.
Nhưng tạm thời, hắn còn chưa quyết định sẽ xử lý nó như thế nào, cứ chờ sau này lại xử lý theo hoàn cảnh cũng được.
Sau khi thu hoạch linh thực Nhiên Hồn Hoa, Lục Huyền lại tiếp tục đi kiểm tra các loại linh thực âm phủ còn lại. Hai gốc Thánh Anh Quả Tử Chu đã tiến vào giai đoạn thành thục, một đôi anh đồng màu xanh đen nhỏ gầy sinh trưởng cùng một chỗ, khi thì dựa vào nhau, khi thì điên cuồng cắn nuốt đối phương.
Ngươi cắn ta một miếng, ta lại cắn ngươi một miếng.
Bởi vì gieo trồng cùng một lúc, phương thức bồi dưỡng chúng nó cũng không có gì khác biệt nên thực lực của hai bên ngang nhau, cắn tới cắn lui như vậy, ngoại trừ đau đớn, cũng không còn gì thứ gì khác cả.