Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 967: CHƯƠNG 967: THẦN TIÊU CHÂN PHÁP

Khi Lục Huyền còn ở trong động phủ, thỉnh thoảng lại có một nhóm hộ vệ của Thiên Tinh Động đi tuần tra ngang qua.

Lục Huyền và Tinh Sứ Tề Vô Hành của Lôi Hỏa Tinh Động có quan hệ không tệ, hơn nữa hắn còn cố ý kết giao với đám hộ vệ Thiên Tinh Động này, nên thỉnh thoảng cũng tặng họ một ít linh quả và rượu linh. Vì đã cố ý kết giao nên đám hộ vệ kia sẽ để ý đến động phủ của hắn nhiều hơn bình thường một chút, thậm chí họ còn có thể cung cấp cho Lục Huyền một số tin tức không quá bí mật về bí cảnh bên kia.

“Đám hộ vệ này đều trực thuộc Thiên Tinh Động, tin tức họ biết được còn nhiều hơn đám Kết Đan Chân Nhân bình thường, hẳn là lời họ nói ra cũng không phải là giả. Theo lời họ nói, quá trình tranh đoạt bảo vật cơ duyên tại Lôi Cơ động đã tiến vào giai đoạn khốc liệt nhất, chỉ còn lại mấy đạo cấm chế quan trọng nhất vẫn chưa bị phá giải. Không ít tu sĩ đã nhận được cơ duyên, nhưng cũng có rất nhiều người đã vẫn lạc trong quá trình này. Thậm chí hai ngày trước còn có một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ bất ngờ bỏ mạng dưới tay tà ma. Gần đây đã có không dưới năm vị Kết Đan Chân Nhân chết bên trong bí cảnh rồi. Không ngờ hành trình bí cảnh lại nguy hiểm đến thế!” Lục Huyền hít sâu một hơi, trong lòng không khỏi cảm khái.

Sau đó, hắn tới khu vực linh điền đang gieo trồng Phi Lôi Chi. Nhằm ngăn cản loại linh thực lục phẩm hiếu động này chạy loạn khắp nơi, lúc trước hắn đã cố ý thiết lập một đạo cấm chế chỉ nhằm một mục đích duy nhất là hạn chế phạm vi hoạt động của nó.

“Ồ? Sao hôm nay ngươi lại hưng phấn thế?” Hắn vừa tiến vào bên trong cấm chế đã trông thấy Phi Lôi Chi hóa thành một luồng quang mang màu trắng bạc phóng về phía mình.

Lục Huyền giơ tay cản lại, rồi thả một hạt Lôi Bạo Liên tới gần nó. Dựa theo quy luật hắn tổng kết ra lúc trước, sau khi đặt một món bảo vật thuộc tính Lôi trong khu vực Phi Lôi Chi sinh trưởng, linh thực lục phẩm vốn hiếu động này sẽ lập tức an tĩnh lại. Nhưng hôm nay có vẻ hơi khác thường, bởi vì Phi Lôi Chi không hề an tĩnh lại mà vẫn cứ không ngừng lao vào cấm chế, thử đi thử lại không biết mệt, khiến Lục Huyền có cảm giác như nó đang nôn nóng đến khó dằn lòng nổi.

“Hạt Lôi Bạo Liên tứ phẩm này cũng không thỏa mãn được ngươi sao?” Trong lòng Lục Huyền không khỏi nghi hoặc, đang lúc hắn muốn lấy ra Thái Ất Lôi Phù ngũ phẩm từ trong túi trữ vật cho Phi Lôi Chi tẩm bổ, đột nhiên trong đầu chợt lóe lên một tia sáng.

“Ta nhớ là hình như Phi Lôi Chi rất dễ bị linh vật thuộc tính Lôi thu hút, xem phương hướng nó mong muốn đột phá, có vẻ là khu vực linh điền đang gieo trồng gốc Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm kia. Chẳng lẽ...” Lòng Lục Huyền khẽ động, hắn vội vàng nắm lấy Phi Lôi Chi đang tỏa ra lôi mang màu trắng bạc, chỉ trong nháy mắt đã đi tới khu vực linh điền đang gieo trồng Ất Mộc Thanh Lôi Đằng. Chỉ thấy nhánh dây leo màu xanh to lớn ấy vẫn một mực cắm rễ trong linh nhưỡng với vô số lôi quang quanh quẩn xung quanh, chỉ khác là hiện tại, đang có một quầng sáng màu trắng khe khẽ lập lòe ngay bên dưới đoạn dây leo.

“Không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn!” Trong lòng Lục Huyền mừng rỡ vô cùng.

Tuy hắn cũng không biết vì sao Ất Mộc Thanh Lôi Đằng đang trong giai đoạn sinh trưởng nhanh chóng lại đột nhiên cho ra một quầng sáng thế này, nhưng chỉ cần có thể nhận được phần thưởng là Lục Huyền cũng không nghĩ nhiều làm gì. Thoáng cái hắn đã bước tới vị trí của nhánh dây leo khổng lồ, vội vàng giơ tay chạm nhẹ vào mặt ngoài quầng sáng, chỉ sợ chần chừ một lát quầng sáng sẽ biến mất không thấy đâu nữa.

Quầng sáng vỡ vụn thành vô số điểm sáng li ti, chúng hội tụ lại cùng một chỗ, hình thành một hư ảnh lôi đình, nhanh chóng chui vào cơ thể Lục Huyền.

Cùng lúc đó, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn.

Ất Mộc Thanh Lôi Đằng sinh trưởng đến giai đoạn nhất định, thu hoạch tầng thứ nhất của pháp môn vô thượng "Thần Tiêu Chân Pháp".

Ý niệm biến mất, một đạo lôi đình màu vàng nhạt đột nhiên xuất hiện trong thức hải của Lục Huyền. Lôi đình này mang theo uy thế kinh người, hoàn toàn không phù hợp với hình thái dài nhỏ của nó. Nó hiên ngang chiếm giữ khu vực trung tâm thức hải, trực tiếp đẩy một món bảo vật ngũ phẩm khác là Uẩn Thần Thiếp vào trong góc.

Linh thức của Lục Huyền cẩn thận tiến vào bên trong lôi đình, gần như ngay lập tức, vô số tin tức cuồn cuộn mãnh liệt cuốn tới. Tâm thần ngưng tụ, hắn đã biết được mọi tin tức chi tiết có liên quan đến đạo lôi đình màu vàng nhạt này.

"Thần Tiêu Chân Pháp", pháp môn vô thượng, là phương pháp tu luyện căn bản của đại tông hàng đầu vạn giới là Thần Tiêu Môn, pháp môn hoàn chỉnh có thể tu luyện tới cảnh giới Hóa Thần.

Chân pháp được chia làm năm tầng, mỗi tầng đều có thể tu tập được các loại bí pháp và thần thông thuộc tính lôi khác nhau.

“Thần Tiêu Chân Pháp?!” Lục Huyền kinh hô thành tiếng.

Hắn không ngờ quầng sáng đến từ Ất Mộc Thanh Lôi Đằng lại mang tới cho mình một niềm vui ngoài ý muốn lớn lao như thế.

“Tầng thứ nhất của công pháp được coi là nền tảng tu hành, có thể tu hành đến Trúc Cơ viên mãn, ngoài ra vẫn còn mấy loại lôi pháp khá lợi hại. Ngũ Lôi Chưởng, Lôi Độn, Âm Thủy Lôi...” Lục Huyền tinh tế cảm nhận phương pháp tu hành, bí pháp thuộc tính lôi ẩn chứa trong lôi ngân màu vàng nhạt, trong lòng không khỏi cảm khái.

“Theo lý thuyết thì phần thưởng tới từ quầng sáng của Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm sẽ mạnh hơn "Huyền Thiên Thanh Vi Diệu Pháp" hay "U Minh Chân Thủy Cấm Pháp" ta mở ra lúc trước rất nhiều. Dù sao, chúng cũng là phần thưởng mở ra sau khi linh thực ngũ phẩm thành thục, kém thất phẩm đến hai bậc. Nhưng vì Ất Mộc Thanh Lôi Đằng còn đang trong giai đoạn sinh trưởng, sau khi đến trình độ nhất định mới mở ra một đoạn công pháp tầng thứ nhất như hiện tại.” Trong lòng hắn nghĩ thầm.

Thực sự không ngờ sau Âm Hòe thì gốc Ất Mộc Thanh Lôi Đằng này lại là gốc linh thực lâu năm thứ hai trong động phủ của hắn. Loại linh thực tăng trưởng theo thời gian gieo trồng này có một điểm đặc thù, đó là thời gian gieo trồng tăng lên thì công hiệu của linh thực cũng theo đó mà tăng cường.

“Nhưng ta vẫn còn nhớ tin tức chi tiết về Ất Mộc Thanh Lôi Đằng mình từng nhận được lúc trước, đó là sau khi linh thực trưởng thành, cây này sẽ kết ra linh quả tương ứng. Đến bây giờ mới biết, có lẽ linh quả kia cũng chỉ là một trong những thành quả mà Ất Mộc Thanh Lôi Đằng kết thành ở một giai đoạn nhất định nào đó thôi?” Lục Huyền âm thầm suy đoán.

Bất kể thế nào, có thể thu hoạch được bảo vật từ gốc linh thực thất phẩm này sớm như vậy đã khiến hắn cực kỳ thỏa mãn rồi.

Lục Huyền trở lại phòng, thoáng do dự một lát, sau đó vẫn quyết định lấy ra một mảnh lá trà xanh biếc từ bên trong túi trữ vật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!