"Cái này... cảm ơn ý tốt của cô Kim, nhưng thôi vậy. Tôi muốn đợi Giám đốc Dương Minh của Behaviour ra ngoài để bàn bạc chuyện hợp tác với anh ấy."
Triệu Trạch vốn đã có hai người phụ nữ, khả năng tự chủ cũng xem như không tệ. Dù Kim Hi Nhã có đẹp đến mức không cần động chạm dao kéo, nhưng hắn chỉ muốn nhanh chóng đạt được thỏa thuận hợp tác nhượng quyền, rồi trở về thành phố S. Hắn cũng chẳng có hứng thú gì với việc ăn uống.
"Thưa anh, anh muốn tìm Dương Minh của Behaviour sao? Tôi có thể dẫn anh đi, mời đi theo tôi."
Cùng làm việc trong một tòa nhà cao ốc, dù thuộc các công ty khác nhau, nhưng Kim Hi Nhã và Dương Minh vẫn quen biết. Nghe Triệu Trạch đúng là vì anh ta mà đến, cô lập tức cười ngoắc tay nói.
"Thật sao? Vậy thì cảm ơn cô Kim."
Cô ấy chủ động giúp đỡ, Triệu Trạch tất nhiên là cầu còn không được, mừng rỡ đi theo cô ấy về phía thang máy.
Có cô Kim Hi Nhã của công ty Koigoromo đích thân dẫn đường, nhân viên bảo vệ và cô gái ở quầy lễ tân lúc trước không những không ngăn cản nữa, mà còn càng thêm tò mò về thân phận của Triệu Trạch.
"Thưa anh, anh đã biết tôi là ai, nhưng anh vẫn chưa cho Hi Nhã biết tên của anh?"
Trong thang máy, nhìn Triệu Trạch đứng cạnh cửa, cười mà không nói, vẫn là Kim Hi Nhã dẫn đầu phá vỡ sự im lặng.
"Triệu Trạch. Cô Hi Nhã có thể gọi tôi là Triệu tiên sinh. À, cô Hi Nhã, cô là người nước ngoài đến Hoa Hạ kinh doanh phải không..."
Vốn dĩ Triệu Trạch không muốn giao lưu quá nhiều với Kim Hi Nhã, vì hắn vẫn đang lo lắng lát nữa sẽ phải làm thế nào để đẩy những người bên cạnh Dương Minh ra, rồi khống chế anh ta. Nhưng giờ cô ấy đã chủ động mở lời, theo phép lịch sự, hắn vẫn phải miễn cưỡng trò chuyện đôi câu.
"Triệu tiên sinh có mắt nhìn thật tinh tường. Tôi là người Hàn Quốc, vì rất thích văn hóa Hoa Hạ nên mới đến đây kinh doanh..."
Qua cuộc trò chuyện với Kim Hi Nhã, Triệu Trạch hiểu ra rằng gia tộc cô ấy ở Hàn Quốc là một tập đoàn lớn, kinh doanh đa lĩnh vực từ thời trang, ăn uống, mua sắm đến giải trí.
Sau khi đến Hoa Hạ, cô ấy không chỉ phát triển thương hiệu Koigoromo mà còn đầu tư vào một số dự án khác, bao gồm cả quán bar Kim Sa.
Biết cô ấy là một trong những người nắm giữ cổ phần của quán bar, Triệu Trạch không khỏi tò mò hỏi về tiến triển của vụ án phóng hỏa.
Tuy nhiên, theo lời Kim Hi Nhã, dù cảnh sát đã có manh mối nhưng vẫn chưa thể bắt được nghi phạm nào. Hắn cũng chỉ đành thở dài cảm thán.
Trong lúc trò chuyện, thang máy dừng lại vài lần rồi tiếp tục đi, cuối cùng cũng đến tầng lầu của đại diện khu vực Hoa Hạ của Behaviour.
Dương Minh là một người đàn ông trung niên chưa đến 40 tuổi, để râu ngắn, mắt nhỏ. Dáng người anh ta không đến nỗi thấp bé, nhưng cũng chẳng có được những đặc điểm của một "cao phú soái".
Nghe thư ký báo rằng "nữ thần bạch phú mỹ" khiến bao người rung động ở tầng trên đã chủ động đến tìm mình, anh ta lập tức chỉnh trang lại dung mạo, bước nhanh ra đón: "Cô Kim sao lại bỏ công ghé thăm, mau mau mời vào trong!"
Chậc, trong mắt chỉ có phụ nữ. Mà muốn theo đuổi cô nàng Hàn Quốc này, anh cũng phải có vốn liếng như tôi mới được.
Bị người đàn ông trung niên mặc âu phục, để ria mép trước mặt ngó lơ, Triệu Trạch bên ngoài vẫn mỉm cười lạnh nhạt, nhưng trong lòng thì khinh bỉnh vô hạn.
"Dương tiên sinh, tôi xin giới thiệu một chút. Đây là bạn của tôi, Triệu Trạch. Còn đây là Giám đốc Dương Minh."
Kim Hi Nhã không biết Triệu Trạch đang suy nghĩ gì, liền cười nhạt một tiếng, bắt đầu giới thiệu hai người.
"Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm! Triệu Trạch huynh đệ, sao lúc trước cậu không nói là bạn của cô Hi Nhã chứ? Hại tôi suýt nữa đã thất lễ với quý khách rồi, mời!"
Lúc này, Dương Minh mới chuyển sự chú ý sang Triệu Trạch – người mà anh ta từng từ chối gặp mặt. Thấy hắn và Kim Hi Nhã giữ khoảng cách, không giống bạn trai bạn gái, gã này liền không còn địch ý nữa, cười rạng rỡ bước tới bắt tay hắn nói.
Haizz, đúng là sức hút của bạch phú mỹ vẫn lớn nhất.
Thấy thái độ đối phương thay đổi lớn như vậy, Triệu Trạch thầm thở dài trong lòng, ngoài mặt vẫn cười đáp lại: "Dương huynh nói đùa rồi. Tôi và cô Kim chỉ là bạn bè bình thường thôi, sao có thể tùy tiện mượn danh tiếng của cô ấy được chứ?"
Haha ~~, nghe hắn nói có ý tứ sâu xa, Dương Minh không khỏi cười gượng gạo.
"Triệu Trạch huynh đệ tìm tôi bàn chuyện nghiệp vụ gì? Cứ nói thẳng đi?"
Một lát sau, ba người đã vào văn phòng. Sau khi Dương Minh bảo thư ký dâng trà rồi rời đi, anh ta cười hỏi Triệu Trạch; nhưng khi nói, ánh mắt anh ta lại lơ đãng rơi vào người Kim Hi Nhã, vẻ ái mộ không hề che giấu.
"Là thế này, Dương huynh. Công ty của tôi dự định phát triển một tựa game di động có lối chơi tương tự với « Sáng Sớm Giết Chết Ngươi », hy vọng có thể nhận được quyền nhượng từ nhà sản xuất của Behaviour. Anh thấy việc này có vấn đề gì không?"
Lúc này trong văn phòng chỉ có ba người họ. Triệu Trạch ôm ý nghĩ rằng nếu không đồng ý thì sẽ trực tiếp ra tay thôi miên, nên không hề e dè nói.
"Cái này... vốn dĩ có chút khó khăn, nhưng nể mặt cô Kim, quyền nhượng này tôi có thể quyết định. Nếu quý công ty gặp khó khăn trong quá trình sản xuất, tôi cũng có thể giới thiệu cố vấn lối chơi Alex tiên sinh..."
Ở giai đoạn hiện tại, « Sáng Sớm Giết Chết Ngươi » vừa mới nổi tiếng, dù đã có công ty muốn "ăn theo" để sản xuất game di động, nhưng vẫn chưa có ai đến đàm phán về việc nhượng quyền. Behaviour thực chất chỉ muốn chia lợi nhuận thôi, và với tư cách là đại diện khu vực Hoa Hạ, anh ta thúc đẩy việc này vốn không hề khó khăn. Tuy nhiên, để Kim Hi Nhã chịu ơn, Dương Minh cố ý nói với vẻ mặt khó xử.
"Vậy thì tốt quá, làm phiền Dương huynh." Triệu Trạch cũng không ngờ mọi chuyện lại đơn giản đến thế, hắn lập tức mừng rỡ, lần nữa bắt tay đối phương.
Tiếp đó, có Kim Hi Nhã mỉm cười tác hợp bên cạnh, Triệu Trạch và Dương Minh nhanh chóng ký kết một bản hợp đồng nhượng quyền hợp tác sơ bộ, trong đó có ghi rõ tỷ lệ chia lợi nhuận ước chừng và tính độc quyền.
Khi hợp tác sâu hơn trong tương lai, Dương Minh sẽ chuyển giao tài liệu nhượng quyền từ Behaviour cho Trạch Lộ Khoa Học Kỹ Thuật. Hai bên sẽ phải ký thêm một bản hợp đồng nữa, trong đó sẽ ghi rõ tỷ lệ chia lợi nhuận. Nhờ đó, tựa game di động « Đệ Lục Nhân Cách » sẽ không còn vấn đề đạo nhái. Nếu không nổi thì thôi, nhưng một khi đã hot, nó có thể được bán ra toàn cầu.
"Triệu Trạch, Dương Minh, để ăn mừng sự hợp tác vui vẻ của hai anh, chúng ta đi ăn cơm đi, tôi mời!"
Làm xong mọi việc, đã quá giờ tan tầm. Kim Hi Nhã cười nhìn hai người đang cất hợp đồng.
"Được thôi." Có vinh hạnh được nữ thần chủ động mời, Dương Minh lập tức vui vẻ gật đầu.
Tài liệu nhượng quyền độc quyền mà mình muốn đã thành công nắm trong tay, hơn phân nửa là công lao của cô ấy. Triệu Trạch sao có thể từ chối ý tốt của cô ấy được, cũng gật đầu cười.
Kim Hi Nhã chọn một nhà hàng cao cấp kết hợp phong cách Trung – Tây, với không gian trang nhã và món ăn mỹ vị.
Biết Triệu Trạch lát nữa phải lái xe về thành phố S, Dương Minh cũng không dám rót nhiều rượu cho hắn. Ba người ăn uống rất vui vẻ.
3 giờ chiều, Triệu Trạch, Kim Hi Nhã và Dương Minh trao đổi thông tin liên lạc, rồi đứng dậy cáo từ họ.
"Triệu tiên sinh, Triệu Trạch huynh đệ, thượng lộ bình an!"
Sau đó, dưới ánh mắt tiễn biệt của hai người, Triệu Trạch mang theo "thành quả" chuyến đi GZ lần này, lái xe rời khỏi nội thành và nhập vào đường cao tốc trở về.
HZ, một thành phố nổi bật trong lịch sử với vô số danh lam thắng cảnh và di tích cổ. Từng có rất nhiều văn nhân thi sĩ lưu luyến quên lối về nơi đây, giờ đây càng phồn hoa giàu có, sức hút luôn đứng hàng đầu.
Vào 0 giờ đêm, sau khi khởi động bàn quay, hắn chỉ rút được nhân ba. Sau hơn 10 giờ lái xe, Triệu Trạch thực sự buồn ngủ, không muốn tiếp tục lên đường nữa, bèn rời đường cao tốc, đi vào nội thành tìm khách sạn nghỉ chân.
"Có nên triệu hồi một mỹ nữ ra để 'xe chấn', rồi mang về khách sạn 'làm ấm giường' không nhỉ?"
Giờ này, đa số cư dân ven đường cao tốc đã ngủ, trên con đường bên ngoài trạm thu phí cũng ít xe cộ qua lại, đúng là cơ hội tốt để "dừng xe bên đường, tình tự trong đêm thu" (Đỗ xa tọa ái phong lâm vãn). Nhìn 1.093.256 điểm Năng Lượng Ái Muội mà mình đang có, Triệu Trạch vừa lái xe tiến lên, vừa suy tư đầy vẻ "tà dâm".
Dù sao, với hơn một triệu Năng Lượng Ái Muội, chỉ cần hắn muốn, triệu hồi mấy cô gái chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Tuy nhiên, vừa nghĩ đến những mỹ nhân trưởng thành như Triệu Mẫn, Nhậm Doanh Doanh, Tô Anh, Lâm Tiên Nhi, Triệu Tiểu Điệp – bất kỳ ai trong số họ cũng có thể đánh hắn răng rơi đầy đất, mà những cô bé còn nhỏ lại không thể ra tay được; ngọn lửa dục vọng vừa bùng lên trong lòng Triệu Trạch liền bị dội tắt không còn một mống.
"Anh ơi, dừng xe, anh ơi, giúp tôi một chút ~~"
Đúng lúc này, chiếc xe sang trọng vừa chạy qua khúc cua phía trước, Triệu Trạch liền thấy một chiếc xe van màu trắng dừng ở ven đường. Người không ngừng vẫy gọi hắn chính là cô gái trẻ mặc áo trắng đứng cạnh xe.
Thiên Lôi Trúc — đọc một chương, say một đời