Khi vụ nổ khí ga ở bến cảng lên tin tức, mọi người đối với tin tức vụ nổ cũng không để ý lắm, chỉ có thể nói là gần đây hơi thường gặp.
Nhưng không sao cả!
Cũng không thể toàn bộ khí ga thành phố Fuyuki đều nổ được, cuộc sống nên trôi qua thế nào thì vẫn trôi qua thế ấy.
Mà Lãnh Mặc và Tiền bối Madoka hai người cũng không khá hơn chút nào, không thể nói trọng thương, chỉ có thể nói song song mặt mũi bầm dập.
Dù sao mọi người đều là cường giả, ra tay với người mình vẫn có chút chừng mực, chỉ là có chút không thu tay lại được.
Hiện tại hai người toàn thân đau nhức dựa vào ghế trong quán cà phê, mỗi người gọi một ly cà phê, còn có một ít điểm tâm ngọt.
Chẳng qua hai người cũng không có khẩu vị gì, bởi vì dù sao đánh nhau bay đầy trời.
"Hứa với tôi! Lần sau đừng đánh mặt..." Lãnh Mặc trên đầu quấn băng vải trắng, chỉ lộ ra con mắt nhìn Tiền bối Madoka đối diện.
"Cậu còn không biết xấu hổ mà nói! Tôi mẹ nó bây giờ què rồi..." Tiền bối Madoka một chân bó thạch cao, một tay cũng bó thạch cao, trực tiếp tê liệt nửa người.
Quỷ mới biết lúc đó đáng sợ cỡ nào.
Đơn giản mà nói chính là một đợt nổ tung, lưỡng bại câu thương.
Vụ án đẫm máu do hai cái Xô Gà Rán gây ra.
Nhưng không sao cả!
Sát thương thực tế của hai người cũng không có gì, biểu hiện như vậy chỉ là vì so thảm, để cho mình đứng ở vị trí người bị hại chiếm tiện nghi.
Kết quả hai người so ra kém chút nữa dùng cáng cứu thương, cuối cùng ai cũng không nhường ai dứt khoát không so nữa.
Trực tiếp bày ra, muốn sao thì sao.
"Nghĩ thế nào cũng là lỗi của Kayneth!" Lãnh Mặc phẫn nộ hô.
"Không sai! Chính là lỗi của tên khốn kiếp kia!" Tiền bối Madoka vô cùng tán thành câu trả lời của Lãnh Mặc!
Sau đó hai mắt hai người lóe lên tinh quang, không hẹn mà cùng đạt được một bí mật không thể cho ai biết.
Diễn đàn, khu trò chuyện.
Người Lạ: Chúng tôi bị đánh rồi, anh em.
Kaneki Ken: ????
Sheele: ?
Satou Kazuma: Khi tôi đánh ra dấu chấm hỏi, không phải tôi có vấn đề, mà là các người có vấn đề.
Tatsumi: À cái này... không phải... cái gì... tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được các người rốt cuộc làm thế nào mới có thể bị người ta đánh? Chạm đến vùng mù kiến thức.
Kirito: Các cậu nói xem có một loại khả năng hay không? A Mặc bị Tiền bối Madoka đánh?
Tiền bối Madoka: Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Tôi cũng bị đánh!
Akemi Homura: A Mặc đánh?
Người Lạ: Cô xem tôi là loại người đánh người mình sao! Nói chính sự, tôi và Tiền bối Madoka đều bị đánh.
Tiền bối Madoka: Không sai!
Kaneki Ken: Tình huống gì thế? Người Hệ Thống lại tới nữa rồi?
Người Lạ: Không sai! Người Hệ Thống tới rồi! Hắn bám vào trên người Lancer, không giảng võ đức, đánh lén tôi và Tiền bối Madoka, chúng tôi không kịp đề phòng bị đánh cho không còn sức đánh trả.
Tiền bối Madoka: Người Hệ Thống đáng chết! Chúng tôi phản ứng lại xử lý Lancer xong thì hắn chạy mất rồi, hiện tại khẳng định bám vào trên người Kayneth! Chúng tôi muốn báo thù!
Satou Kazuma: Thì ra là thế, trên người Kayneth. Vậy trực tiếp động thủ đi!
Akemi Homura: ...
Đừng tưởng rằng tôi không biết chuyện gì xảy ra, lúc các người chiến đấu ở bến cảng Kyubey đều đã nói cho tôi biết tất cả mọi chuyện rồi.
Hai tên tạp chủng các người rõ ràng là tự mình đánh tự mình kết quả ai cũng không được lợi, trực tiếp giận cá chém thớt người ta Kayneth.
Nhưng cẩn thận ngẫm lại, chuyện này xác thực là do Kayneth khơi mào, tìm hắn gây phiền phức không có tật xấu.
Chính là tại sao các người lại muốn ném nồi cho Người Hệ Thống?
Rõ ràng thế giới này không có Người Hệ Thống.
Kaneki Ken: Luôn cảm thấy chỗ nào không thích hợp?
Tatsumi: Xác thực không thích hợp, rất khó tin tưởng Người Hệ Thống có thể ở trước mặt A Mặc và Tiền bối Madoka đánh lén xong còn có thể chạy trốn. Rơi vào trầm tư.JPG
Người Lạ: Mồ hôi lạnh đầm đìa.JPG
Tiền bối Madoka: Đây là ngoài ý muốn.JPG
Satou Kazuma: Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Các người thật sự cảm thấy chúng tôi sẽ tin chuyện ma quỷ của các người sao?
Kirito: A Mặc, Tiền bối Madoka, nói đi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Người Lạ: Được rồi, tôi vẫn là nói thật đi. Tôi và Tiền bối Madoka mua Xô Gà Rán chuẩn bị về khách sạn ăn, kết quả Kayneth chỉ thị Lancer đánh lén một cái! Lúc ấy chúng tôi sơ ý rồi, làm sao cũng không ngờ tới trên đường cái thế mà còn có người đánh lén!
Kaneki Ken: Sau đó các người trúng chiêu? Không có đạo lý a, thực lực Lancer kia không đến mức đánh các người chứ?
Người Lạ: Chúng tôi thì không sao, nhưng Xô Gà Rán của chúng tôi bị Lancer đánh lén mất rồi! Rơi trên mặt đất văng đầy đất, còn bị xe con đi ngang qua bắn nước bùn lên xối một lần.
Kaneki Ken: Hít ————!
Satou Kazuma: Nang da to (Cái gì cơ)! Kẻ này thế mà ác độc như thế! Không hổ là ma thuật sư không có tính người!
Tatsumi: Tên Kayneth đáng chết thế mà giết người tru tâm như thế!
Sheele: Lãng phí thức ăn là đại địch!
Kirito: ?
Akemi Homura: ...
Trọng điểm chú ý của các người có phải sai rồi không?
Tiền bối Madoka: Nhắc tới đây thì rất tức! Rõ ràng đánh đổ là Xô Gà Rán của A Mặc không liên quan gì đến tôi! Kết quả tên tạp chủng này đánh lén tôi, đánh đổ Xô Gà Rán của tôi, còn bị xe con đi ngang qua bắn nước bùn lên xối một lần.
Kaneki Ken: ...
Satou Kazuma: ...
Tatsumi: ...
Sheele: Ể? Tại sao a? A Mặc?
Người Lạ: Tại sao! Còn không phải bởi vì Tiền bối Madoka thấy Xô Gà Rán của tôi không còn, xoay người bỏ chạy còn không chia cho tôi!
Akemi Homura: Cho nên đây chính là lý do cậu đánh đổ Xô Gà Rán của Tiền bối Madoka?
Người Lạ: Homura, cô nghĩ xem, có người bỏ đá xuống giếng lúc cô bi thảm nhất cô sẽ làm thế nào?
Akemi Homura: Cái đó còn phải nói, xử lý hắn.
Người Lạ: Không sai, tôi cũng nghĩ như vậy.
Akemi Homura: ...
Tiền bối Madoka: Tạp chủng a tạp chủng! Sao cậu có thể như vậy! Chúng ta không phải cùng một phe sao?
Người Lạ: Đã cô biết chúng ta là người một nhà! Tại sao không chia cho tôi một chút!
Tiền bối Madoka: Mới không cần đâu lêu lêu! Khu khu A Mặc! Đều là Xô Gà Rán rồi, khẳng định là tôi và người nhà của tôi ăn, tôi không có người nhà, cho nên một mình tôi ăn là được rồi!
Người Lạ: Cái gì! Cô thế mà không có mẹ!
Tiền bối Madoka: Câm miệng! Mẹ tôi sống rất tốt!
Akemi Homura: Che mặt.JPG
Kaneki Ken: Sự tình càng ngày càng phức tạp... lau mồ hôi.JPG
Satou Kazuma: Tôi tới tổng kết một chút, cho nên tại sao các người bị đánh?
Người Lạ: Sau đó chúng tôi khẳng định không chịu nổi cục tức này, đánh Lancer một trận, kết quả Tiền bối Madoka không giảng võ đức, đánh lén tôi!
Tiền bối Madoka: Còn không phải cậu đánh đổ Xô Gà Rán của tôi!
Akemi Homura: Sau đó thì sao? Các người liền đánh nhau? Lancer đâu?
Người Lạ: Chúng tôi đánh đánh Lancer liền chết, sau đó bến cảng liền nổ tung.
Tiền bối Madoka: Lúc ấy tình huống rất kịch liệt, tôi loáng thoáng nghe được một tiếng xoay tròn đột kích Black Hole Lancer gì đó, sau đó thì không có sau đó nữa.
Tatsumi: ...
Kaneki Ken: Tôi nói này... chúng ta có thể đừng mỗi lần chiến đấu với kẻ địch luôn biến thành người mình đánh người mình cuối cùng chết là kẻ địch được không? Cho kẻ địch chút tôn nghiêm có được hay không, kẻ địch cũng là người a!
Satou Kazuma: Tôi cảm thấy không được, kẻ địch không cần đồng tình.
Akemi Homura: Cho nên đây chính là lý do các người nói mình bị đánh? Các người cho rằng chúng tôi sẽ giúp các người đi thu thập Kayneth?
Satou Kazuma: Tôi cảm thấy không được! Chuyện này hoàn toàn chính là A Mặc các người tự làm tự chịu.
Người Lạ: Tức quá đi, các người thế mà không giúp tôi! Sự việc đến nước này chỉ có thể lật lên lá bài tẩy cuối cùng!
Kirito: ?
Người Lạ: Tổ Xô Gà Rán!
Satou Kazuma: +++++++!
Kaneki Ken: 11111111!
Tatsumi: Tôi cũng giống vậy.JPG
Kirito: Mặc dù tôi rất muốn từ chối, nhưng vừa nhìn thấy loại nhiệm vụ này tôi liền nhịn không được. Kéo tôi ——!
Sheele: Xô Gà Rán muôn năm!
Akemi Homura: ...
Xong rồi, hết cứu.
Chương 216: Quy Tắc Chiến Thắng Đã Được Quyết Định!
Dù là Akemi Homura muốn ngăn cản, nhưng tình huống hiện tại cô biết mình bất luận nói cái gì cũng không ngăn cản được.
Nhưng không sao cả!
Đã ngăn cản không được vậy thì không ngăn cản nữa, vì bảo vệ tốt an toàn nhân mạng của Kayneth, cô thậm chí gia nhập trong đó.
Đánh hay không đánh Kayneth căn bản không quan trọng, quan trọng là loại tính cách kia của Kayneth đối với người bình thường mà nói xác thực có một loại mùi vị không thích hợp.
Ngạo mạn và định kiến, đây chính là hình dung tiêu chuẩn về con người Kayneth.
...
Là đêm, thời điểm trăng đen gió lớn.
Emiya Kiritsugu ngồi ở ban công khách sạn tràn đầy sầu lo, hai ngày nay hắn nghiên cứu quy tắc Chén Thánh chiến tranh đến trình độ nhất định.
Đồng thời cũng nhận thức được một hiện thực đáng sợ, đó là muốn tạo thành tổn thương cho Lãnh Mặc gần như không thể nào.
Đặc biệt là sau khi Lancer chết, hắn càng là nhận thức được vấn đề này.
Như vậy đáp án chỉ có một!
Không thể tạo thành tổn thương cho Lãnh Mặc, vậy thì loại bỏ đối thủ cạnh tranh!
Chỉ cần nhân viên dự thi chỉ còn lại một mình mình, như vậy bất luận mình tạo thành bao nhiêu tổn thương đều có thể trở thành quán quân!
Là một đồng bọn của chính nghĩa, chỉ cần có thể đạt được Chén Thánh thủ đoạn gì cũng không quan trọng, Emiya Kiritsugu muốn chỉ có thắng lợi, sau đó cứu vớt.
Chỉ thế thôi.
Thế là đêm nay Emiya Kiritsugu dự định đi xử lý Kayneth giảm bớt một mối uy hiếp tiềm tàng.
Bởi vì Kayneth mất đi Lancer nhưng lại không mất đi quy tắc, bởi vì Lệnh Chú còn tồn tại. Chỉ cần Kayneth cướp đoạt được Anh Linh khác như vậy hắn có thể tại chỗ phục sinh trở thành tuyển thủ.
Hiện nay còn có Rider và Caster chưa xuất hiện, Archer đã rời sân, Berserker ở nhà Matou tạm thời không có hành động.
Lấy sự ngạo mạn của Kayneth hắn khẳng định sẽ không nhận thua, thậm chí sẽ đi cướp đoạt Anh Linh của người khác.
Cho nên trong mắt Emiya Kiritsugu, Kayneth phải chết!
"Saber, cô thật sự không đi sao?"
Emiya Kiritsugu nói kế hoạch cho Artoria, nhưng lại bị cự tuyệt, là Vua Hiệp Sĩ Artoria khinh thường làm việc này.
Hiện tại sau khi Emiya Kiritsugu chuẩn bị hành động, lần cuối cùng xác định tình huống.
Artoria nghe vậy có chút phản cảm, nghiêm túc nói với Emiya Kiritsugu: "Là kỵ sĩ, tôi sẽ không ra tay với Master."
"Được rồi, vậy cô bảo vệ tốt Iris và Illya." Emiya Kiritsugu bất đắc dĩ thở dài một hơi, hắn đột nhiên cảm thấy Artoria làm cho mình rất mệt mỏi.
Chuyện này hoàn toàn không có cách nào, trừ khi vận dụng Lệnh Chú.
Nhưng như thế sẽ triệt để quyết liệt với Artoria.
Artoria nghe vậy khẳng định nói: "Tôi sẽ bảo vệ tốt Iris và Illya."
Tiếp đó Emiya Kiritsugu bắt đầu hành động.
...
Bên kia, Lãnh Mặc, Kaneki, Kazuma, Tatsumi, Sheele, Kirito, Akemi Homura, Tiền bối Madoka đã làm xong chuẩn bị.
Lãnh Mặc đứng trước mặt mọi người bắt đầu đại hội trước chiến tranh.
"Anh em! Lần này kẻ địch của chúng ta vô cùng không bình thường, cho nên chúng ta không cần thủ hạ lưu tình, phải dốc toàn lực! Nhưng điều duy nhất chúng ta phải bảo đảm chỉ có một điểm, người phải còn sống!"
"Ồ ——!"
Nghe được lời của Lãnh Mặc, mọi người giơ tay lên lớn tiếng đáp, vô cùng khẳng định chuyện này.
Nhất thời đại đa số người đều đứng tại chỗ nắm tay xoa xoa, trên mặt lộ ra nụ cười thân thiết lại hiền lành.
Thậm chí còn hưng phấn xoa xoa tay nhỏ.
Lãnh Mặc phía trước thấy mọi người kích động và mong đợi như vậy méo miệng cười một tiếng, đưa tay từ trong đũng quần móc ra một đống lớn bao tải vải bố, thân thiết lại hào phóng phát cho những người khác.
"Nào nào nào, mỗi người một cái, đến lúc đó phát hiện mục tiêu trùm lên trực tiếp đấm đá một trận! Đừng nói nhiều, đánh là xong!"
"Hề hề, cái này thật đúng là chuẩn bị kinh điển." Kaneki nhận lấy bao tải vải bố hai mắt lóe lên tinh quang, lộ ra nụ cười tỏa nắng, lóe lên tinh quang với người bên cạnh.
"Đều hiểu đều hiểu!" Kazuma sau khi cầm được bao tải trên mặt lộ ra biểu cảm đốn ngộ, phảng phất tất cả đều không cần nói cũng hiểu.
"A Mặc, cậu đây là muốn làm gì?" Tatsumi không hiểu tại sao Lãnh Mặc lại phát cho mọi người bao tải vải bố, tò mò ném ánh mắt tới.
Lãnh Mặc nghe vậy cười hắc hắc, thân thiết cười nói: "Chờ chúng ta tìm được Kayneth, bao tải trùm lên đầu hắn một cái! Chúng ta liền trực tiếp động thủ! Mặc kệ hắn nói cái gì, đánh một trận trước rồi nói sau!"
"Ồ! Thì ra là thế, vậy tại sao mỗi người chúng ta đều phải có chứ?" Tatsumi nhìn bao tải trong tay vẫn không quá hiểu.
Nhưng mà ngay trong nháy mắt Tatsumi vừa dứt lời, Lãnh Mặc, Kaneki, Kazuma hai mắt lóe lên tinh quang, không hẹn mà cùng nhìn Tatsumi.
"Loại chi tiết này thế nào cũng không quan trọng đâu."
"Đúng đúng đúng, Tatsumi cậu quá để ý chi tiết rồi."
"Ngàn vạn lần đừng nghĩ nhiều a, Tatsumi, cậu chỉ cần biết bao tải mỗi người một cái không có chuyện xấu."
Ba người mỗi người một câu, nhìn Tatsumi vô cùng thân thiết và hữu thiện, thậm chí nhịn không được vỗ vỗ vai Tatsumi biểu thị không cần để ý.
"Thế à? Tôi còn tưởng rằng các cậu sẽ không muốn tùy tiện trùm một người mình đánh xong rồi chạy chứ?"
Tatsumi thở dài một hơi, cười ngây ngô, đưa tay gãi gãi đầu, cảm giác mình đa tâm.
"..."
"E hèm!"
"Sao cậu có thể nghĩ như vậy, nói trước mọi người tuyệt đối không thể ra tay với người mình."
Lãnh Mặc vẻ mặt khẳng định nhìn Tatsumi biểu thị chuyện này tuyệt đối không thể nào, tuyệt không có khả năng.
"..."
Không biết vì sao, Tatsumi luôn có một loại cảm giác tuyệt đối có khả năng.
Hắn thậm chí ném ánh mắt về phía Akemi Homura và Tiền bối Madoka, đầy vẻ nghi hoặc.
Kết quả Tiền bối Madoka cầm bao tải huýt sáo, căn bản mặc kệ sự đời. Akemi Homura trực tiếp che mặt không muốn nói chuyện, phảng phất tất cả đều không cần nói cũng hiểu.
Băng lãnh, run rẩy, hiểu rồi.
Tatsumi thấy tình huống này đã không cần nói thêm gì nữa, bởi vì đã không cần dùng ngôn ngữ để giải thích nữa rồi.
Sự việc đến nước này... sự việc đến nước này! Chỉ có thể trước khi mình gặp tai ương ra tay trước thôi!
Nhất thời Lãnh Mặc bọn người cầm bao tải vải bố lộ ra nụ cười thân thiết hữu thiện, duy chỉ có Akemi Homura và Sheele không cười, Sheele ngây thơ không hiểu chuyện gì xảy ra, cô cảm thấy đi theo mọi người là được rồi.
Mà Akemi Homura đã sớm nhìn thấu, ánh mắt đều trở nên sắc bén.
Các người thật sự là chó, nếu như không phải tôi biết các người là tạp chủng, e rằng đều sẽ cho rằng các người là đang nhắm vào Kayneth mới cười.
Không thể không nói các người diễn thật giống!
Kém chút nữa bị các người lừa rồi.
Nhưng không sao cả!
Đã các người muốn chơi, tôi cũng phụng bồi tới cùng!
Cứ như vậy mọi người chạy tới khách sạn của Kayneth, mỗi người đều giống như học sinh ngoan đeo cặp sách đi học tràn đầy mong đợi đối với tương lai.
Nhưng mà mỗi người đều ở nơi người khác không nhìn thấy lộ ra nụ cười kế hoạch thông, đặc biệt là trên nụ cười kế hoạch thông của Lãnh Mặc còn tăng thêm một cái méo miệng cười.
Kế hoạch thông rồi!
Biết tại sao tôi lại phát cho mỗi người một cái không?
Các người cho rằng tôi sẽ ngốc đến mức cho các người cơ hội đánh lén ám toán tôi sao?
Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!
Tôi thế nhưng là đã sắp xếp xong xuôi tất cả, chờ các người tiến vào khách sạn của Kayneth, tôi trước tiên chạy đi dập cầu dao điện, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất thoát đi khách sạn.
Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?
Đừng tưởng rằng tôi không biết đám khốn kiếp các người muốn đánh tôi, tôi thế nhưng là rất có tự mình hiểu lấy.
Chờ tôi thoát đi hiện trường, các người liền mò mẫm trong bóng tối, sau đó quy tắc khu rừng đen tối hoàn thành.
Mọi người đều là người mình, mục đích đều là hố người, hai bên gặp nhau sẽ như thế nào?
Tôi không biết cậu có hố tôi hay không, cậu cũng không biết tôi có hố cậu hay không.
Cho —— nên ——!
Vì tự bảo vệ mình, tôi không thể không trùm bao tải lên cậu đánh một trận trước, chỉ có như vậy tôi mới có thể không bị thương.
Chuỗi nghi ngờ đạt thành rồi!
Ha ha ha ha ha ha ha!
Luận mưu kế vẫn là ta strange·cold cao hơn một bậc!
Chờ các người hỗn chiến một trận xong, tôi lại đi tìm các người, dùng tốc độ nhanh nhất đứng ở điểm cao đạo đức, hướng về phía các người kể lể một đống lớn, để các người không còn dám ra tay với tôi nữa!
Còn như tại sao tôi không thấy đâu?
Đó đương nhiên là —— đau bụng đi ỉa rồi.
Hiahiahiahiahia!
Mặc dù cái cớ này rất tục, nhưng lại không chê vào đâu được!
Cậu cũng không thể để tôi không ỉa chạy tới chiến đấu cùng các người chứ!
Quy tắc chiến thắng đã được quyết định!