Virtus's Reader
Cái này mẹ nó cũng được?

Chương 295: CHƯƠNG 295: HƠI THỞ MẶT TRỜI? KHÔNG, LÀ HƠI THỞ CỦA NHỆN QUỶ!

Sau khi xác định tình huống, Tomioka Giyu trước tiên mang theo tin tức trở về, hắn triệu tập người của Sát Quỷ Đội bắt đầu hành động.

Lúc sắp đi, Tanjiro tìm được hắn.

"Tomioka tiên sinh, xin hãy để tôi gia nhập!"

"Cái này..."

Tomioka Giyu nhìn Tanjiro trước mắt có một chút chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn gật gật đầu.

"Tôi biết rồi, Nhật Luân Kiếm tôi sẽ nghĩ cách đưa cho cậu."

"Cảm ơn!"

Tanjiro cúi đầu thật sâu cảm ơn Tomioka Giyu.

Một lát sau, sau khi Tomioka Giyu rời đi.

Lãnh Mặc trước tiên chạy đến trước mặt Tanjiro, vẻ mặt thân thiết nhìn cậu.

"A Thán a."

"Anh Lãnh có chuyện gì không?" Tanjiro đối với Lãnh Mặc vẫn rất có hảo cảm, dù sao cũng đã giúp Nezuko, lại giúp nhà mình sửa sang. Trên mặt lộ ra nụ cười nhiệt tình.

"Cậu xem chúng tôi đi giết quỷ nhưng không có Hơi Thở, cái đó... Hơi Thở Mặt Trời của cậu có thể dạy cho chúng tôi hay không a?" Lãnh Mặc vẻ mặt thân thiết hỏi.

Đây không phải vấn đề có thể giết quỷ hay không, là vấn đề có ngầu hay không.

Đến lúc đó Sát Quỷ Đội mỗi người hiệu ứng kéo căng, bên mình toàn bộ đánh thường (bình A), cái này xấu hổ biết bao!

Nhất định phải giành thắng lợi trên phương diện hiệu ứng, Hơi Thở Mặt Trời rất không tệ!

"Được a!" Tanjiro cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp đáp ứng, nụ cười trên mặt tràn ngập vui vẻ.

Cậu ngay từ đầu đã định chia sẻ Hơi Thở Mặt Trời ra ngoài, dù sao như vậy đối đầu với Muzan có phần thắng lớn hơn, chỉ cần Hơi Thở Mặt Trời không thất truyền, cho dù giết không chết Muzan cũng sẽ làm cho hắn cả đời không ngóc đầu lên được.

Hơi Thở Mặt Trời chính là kèm theo BUFF đặc biệt vô hạn thể lực.

Nếu không Kamado Tanjuro cũng sẽ không sau khi giết chết gấu khổng lồ còn có thể nhảy Điệu Múa Tế Thần cả ngày.

Từ điểm này là có thể nhìn ra được Hơi Thở Mặt Trời đáng sợ cỡ nào.

Tiến giai Ấn Diệt Quỷ cùng Thế Giới Thông Suốt quả thực là một công cụ gian lận lớn khác.

"Nice! Tôi biết A Thán cậu là người tốt nhất!"

Lãnh Mặc nghe được Tanjiro đáp ứng lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ, sau đó xoay người gọi mọi người.

"Anh em! A Thán muốn dạy chúng ta Hơi Thở Mặt Trời rồi! Loại hiệu ứng kéo căng đó!"

"Ồ ồ ồ ồ! Hiệu ứng tôi tới đây!"

"Đang sầu là lúc chiến đấu không đủ ngầu!"

"Hiệu ứng xoẹt xoẹt này nhất định rất oách!"

Nhất thời mọi người đều lộ ra nụ cười thân thiết, nhao nhao đi tới.

"?"

Các người học Hơi Thở Mặt Trời không phải là để chiến đấu sao?

Sao cảm giác các người chỉ là cảm thấy ngầu mới đến học vậy?

Tanjiro không hiểu lắm chuyện gì xảy ra, tràn ngập mờ mịt nhìn mọi người.

Nhưng không sao cả!

Chỉ cần có thể giúp đỡ mọi người thì không thành vấn đề!

Thế là mấy ngày tiếp theo đám người Lãnh Mặc bắt đầu dưới sự dạy bảo của Tanjiro học tập Hơi Thở Mặt Trời.

Kết quả là khả quan, gần như mỗi người đều học được Hơi Thở Mặt Trời, sau đó một ngày Tập Trung Toàn Bộ, một ngày Ấn Diệt Quỷ, cuối cùng hoàn thành Hách Đao (Lưỡi kiếm đỏ), tốc độ học tập này khiến Tanjiro đều nhìn ngây người.

Cuối cùng khi nhìn em gái mình toàn thân cơ bắp vẻ mặt cười lạnh, trên đầu Ấn Diệt Quỷ lấp lánh, trong tay Hách Đao lấp lánh trong miệng lẩm bẩm 'liền dùng cái này chặt bỏ đầu Muzan'.

Giờ khắc này, cậu phảng phất đã hiểu rõ, một lần nữa hiểu rõ em gái mình e rằng cả đời này thật sự gả không được rồi.

"Nezuko ——!!"

Tanjiro đau thương hò hét, tràn ngập không cam lòng và khó chịu.

"Anh hai, có chuyện gì không?" Nezuko khôi phục dáng vẻ đáng yêu vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tanjiro không hiểu chuyện gì xảy ra.

"Anh hai nhất định sẽ nghĩ cách chăm sóc em cả đời!"

"?"

Nezuko nghe nói như thế đầy đầu dấu chấm hỏi, không hiểu rốt cuộc tình huống gì.

Bất quá từ khi mình có sức mạnh xong, người nhà đều trở nên có chút không thích hợp, mẹ và anh trai đều làm xong chuẩn bị để mình cả đời không gả.

Cái này rất kỳ quái.

...

Núi Natagumo, do thời gian sớm hơn, đội viên đến cũng không có Agatsuma Zenitsu, Hashibira Inosuke, Tsuyuri Kanao... của tương lai ở chỗ này.

Mà Trụ Cột đến cũng chỉ có hai người, Kocho Shinobu và Tomioka Giyu.

Cũng không phải nói không coi trọng, mà là bởi vì lúc này Trụ Cột không phải không kịp đến, thì chính là đang ở trong nhiệm vụ khác, cho nên không tới được.

Khi Tomioka Giyu mang theo Kocho Shinobu đến, đám người Lãnh Mặc cũng tới rồi.

Kocho Shinobu đối với đám người Lãnh Mặc khá là kỳ quái, vẻ mặt cười giả tạo nhìn bọn Lãnh Mặc.

"Xin chào, tôi là Kocho Shinobu, các vị chính là người mà Thủy Trụ nói có thể dễ dàng giết chết quỷ đi."

Lãnh Mặc nhìn thấy Kocho Shinobu gật gật đầu tràn ngập hương vị đứng đắn, điều này làm cho Kocho Shinobu có chút kỳ quái, không phải nghe nói đám người này rất không bình thường sao?

Mà Tomioka Giyu cũng là có chút kỳ quái, đây là làm sao vậy? Hoàn toàn không giống với lúc mình nhìn thấy.

"Cái đó, Tomioka tiên sinh, cảm ơn anh đã cho tôi đến." Tanjiro vẻ mặt cảm kích nhìn Tomioka Giyu tràn ngập cảm ơn.

"Hy vọng cậu đừng trách tôi." Tomioka Giyu nghĩ đến trận chiến này có lẽ sẽ mất mạng vẻ mặt áy náy nhìn Tanjiro.

"Sẽ không đâu." Tanjiro hiểu ý tứ là gì, lập tức nghiêm túc trả lời.

"Đúng rồi, bọn họ tình huống gì?" Tomioka Giyu cảm giác được đám người Lãnh Mặc không quá thích hợp.

"Không rõ lắm, nghe em gái tôi nói, mấy ngày nay bọn họ đều đang suy nghĩ làm sao cho ngầu."

"??"

"Tôi cũng không hiểu lắm."

"..."

Được rồi...

Tomioka Giyu biết ngay đám người này không đứng đắn.

Nhưng không sao cả!

Chỉ cần có thể giết quỷ là được rồi.

"Vậy mọi người cẩn thận, quỷ trong núi không biết trốn ở nơi nào, chúng ta cẩn thận không thể bị đánh lén."

Tomioka Giyu nhắc nhở đội viên bên cạnh, dù sao chỉ là biết Hạ Huyền ở chỗ này, nhưng lại không biết vị trí cụ thể.

"Không cần lo lắng, tiếp theo cứ giao cho chúng tôi đi."

Lúc này Lãnh Mặc vẻ mặt đứng đắn đi lên, tràn ngập hơi thở đáng tin cậy.

"Ể?" Kocho Shinobu nhìn thấy Lãnh Mặc nói như vậy có chút ngoài ý muốn.

Sau đó Lãnh Mặc mười phần thời thượng rút ra Nhật Luân Kiếm của mình, đứng trước rừng cây lời lẽ chính nghĩa nói:

"Hãy để cho các ngươi kiến thức một chút thực lực của chúng ta!"

Dứt lời, trên mặt Lãnh Mặc xuất hiện Ấn Diệt Quỷ, ngay sau đó Nhật Luân Kiếm biến thành màu đỏ thẫm!

"Đây là!?"

"Nhật Luân Kiếm màu đỏ!?"

Ngay tại nháy mắt Tomioka Giyu và Kocho Shinobu khiếp sợ, chỉ thấy Lãnh Mặc toét miệng cười.

"Tôi đếm một hai ba mọi người cùng nhau lên!"

"Được!"

Người bên cạnh Lãnh Mặc nhao nhao tán thành, trên mặt lộ ra nụ cười thân thiết.

Sau đó...

"Một! Đi thôi!"

"Hơi Thở Mặt Trời! Thủ Đao Thức Cuồng Bôn!"

Ầm ầm ầm...

Lãnh Mặc dùng tư thế tay đao chạy như điên biến mất trước mắt tất cả mọi người, tốc độ kia vượt qua tất cả, bất luận kẻ nào cũng đuổi không kịp, giống như chó hoang đứt cương kéo cũng kéo không lại.

"Cạc cạc cạc cạc cạc! Vi sư mới là đệ nhất nhân! Các ngươi đám kẻ yếu này! Lần này không ai có thể giành quái với ta rồi!!"

Tiếng cười càn rỡ của Lãnh Mặc vang vọng bên tai đám người Kaneki Ken còn chưa phản ứng lại.

"..."

"Vãi chưởng! Ngươi tên khốn này chạy trước!"

"Đi thôi cái quỷ gì a!"

"Đứng lại quay về!"

"Chém hắn a, xông lên a a!"

Nhất thời đám người Kaneki Ken điên cuồng thét chói tai, cái này hoàn toàn không nghĩ tới Lãnh Mặc cư nhiên không biết xấu hổ chạy trước!

"Ể ể ể ể!!"

"Hơi Thở nhà tôi không phải dùng như vậy a!"

Tanjiro nhìn thấy tình huống này cả người đều choáng váng, Hơi Thở nhà mình còn có thể dùng như vậy sao?

Ai ngờ ngay tại nháy mắt mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, chỉ thấy tiền bối Madoka rút ra Nhật Luân Kiếm trên trán xuất hiện Ấn Diệt Quỷ, sau đó nhắm ngay phương hướng Lãnh Mặc chính là một chiêu.

"Hơi Thở Mặt Trời! Bà đây ném chết tên chạy trước nhà ngươi!"

Bùm!

Cô trực tiếp ném Nhật Luân Kiếm trong tay về phía Lãnh Mặc.

Phập!

Tất cả mọi người rõ ràng nhìn thấy Lãnh Mặc vốn đang chạy trốn đột nhiên bị một thanh Nhật Luân Kiếm bắn trúng mông.

"A ——! Mông của tôi!"

Lãnh Mặc hét thảm một tiếng ngã trên mặt đất, trong nháy mắt máu chảy đầy đất.

"..."

Nhất thời Tomioka Giyu và Kocho Shinobu đột nhiên không biết nên nói cái gì cho phải.

Ngược lại tiền bối Madoka vẻ mặt thâm trầm nói: "Thật là, lại để tôi chém thứ không có ý nghĩa."

"Các người đừng đem Hơi Thở nhà tôi làm loạn a! Có thể dùng cho đàng hoàng hay không a!" Tanjiro nhìn thấy tình huống này cả người đều phát điên rồi, đồ gia truyền nhà mình cứ như vậy bị người ta chơi ra hoa rồi?

"Từ từ, đây là Hơi Thở nhà cậu?!" Tomioka Giyu rốt cuộc phản ứng lại, phát giác được trọng điểm.

"Hơi Thở Mặt Trời!?" Kocho Shinobu ở một bên cũng khiếp sợ.

Tanjiro nghe vậy ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Đúng vậy, tổ tiên nhà tôi có chút liên hệ với Tsugikuni Yoriichi, trong nhà có truyền thừa Hơi Thở Mặt Trời."

"Cái gì?! Cư nhiên là như vậy sao!" Tomioka Giyu nghe được lời này lập tức trừng lớn hai mắt, nếu là như vậy hắn không nên mang Tanjiro tới.

"Không được! Cậu nhất định phải bảo vệ tốt mới được!" Kocho Shinobu lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, Hơi Thở Mặt Trời có đãi ngộ cấp bậc truyền thuyết.

Lúc này Kaneki vẻ mặt khẳng định nói: "Chuyện núi Nhện cứ giao cho chúng tôi đi, các người bảo vệ tốt Tanjiro là được rồi. Chúng tôi sẽ không để sự hy sinh của Lãnh Mặc uổng phí!"

"..." Nghe nói như thế Kocho Shinobu sửng sốt, liếc mắt nhìn Lãnh Mặc nằm sấp ở một bên không dừng lại được.

Người này không phải vẫn khỏe mạnh sao?

"Đúng vậy, cái chết của Lãnh Mặc không phải uổng phí. Là sự hy sinh của cậu ấy cho chúng tôi biết một số thế giới đáng sợ, chúng tôi không thể phụ lòng cậu ấy." Kazuma vẻ mặt đau thương nói, giơ ngón tay cái lên với Kocho Shinobu tỏ vẻ mình sẽ kiên cường sống tiếp.

"..."

Kocho Shinobu cảm giác lúc này bọn họ là bất cứ lời nào cũng nghe không lọt.

Nhưng không sao cả!

Nhìn ra được những người này tuy rằng không đứng đắn, nhưng khẳng định mạnh hơn bất luận kẻ nào.

Ai ngờ đúng lúc này, một bóng người màu trắng xuất hiện trước mặt Lãnh Mặc, cô ta dùng tốc độ nhanh nhất bắt lấy Lãnh Mặc.

Là Chị Nhện!

"Người của Sát Quỷ Đội? Hôm nay các ngươi đều phải chết!"

Chị Nhện đột nhiên xuất hiện làm cho người ở chỗ này kinh hãi.

"Là quỷ! Cẩn thận!" Tomioka Giyu trực tiếp đặt tay lên chuôi kiếm, toàn thần quán chú đề phòng.

Ai ngờ trong nháy mắt Kaneki Ken cong người nhắm ngay Chị Nhện.

"Tập trung toàn bộ, tập trung một điểm!"

"Hơi Thở Mặt Trời! Tích Lịch Nhất Thiểm!"

Vút!

Hắn rút kiếm, thân thể trong nháy mắt biến mất tại chỗ, ngay sau đó lại trở về tại chỗ.

Giây tiếp theo nương theo ánh đao hỏa diễm màu đỏ thẫm, một con rồng lửa trực tiếp lao về phía Chị Nhện.

Phập!

Chị Nhện căn bản không phản ứng lại tình huống gì liền cảm giác một cánh tay của mình trực tiếp bị chém đứt!

Máu tươi phun trào ra bốn phía.

"Làm sao có thể!?"

Chị Nhện làm sao cũng không nghĩ tới tốc độ của Kaneki Ken cư nhiên nhanh chóng như thế, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn thấy.

"Cho nên nói! Hơi Thở nhà tôi không có chiêu này! Sao anh dùng ra được!?" Tanjiro nhìn thấy lại là chiêu thức mình không quen biết, lập tức oán thầm.

Các người sợ không phải trực tiếp thuận miệng bịa ra chứ?

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Chị Nhện trong nháy mắt hiểu được đối phương là người mình đánh không lại, nhưng không sao cả!

Cô ta một phen túm lấy Lãnh Mặc, móng vuốt đặt trên cổ Lãnh Mặc.

"Ta cảnh cáo các ngươi, nếu không muốn tên này chết, thì bỏ vũ khí xuống!"

"..."

"..."

"..."

Không biết vì sao cô ta đột nhiên cảm giác được không khí lâm vào yên tĩnh, có một loại không thích hợp vi diệu, giống như là mình mở ra cái công tắc gì không được rồi vậy.

Giây tiếp theo, không chỉ là Kaneki Ken, ngay cả Ningguang và Akemi Homura ở một bên, đều không khỏi hít sâu một hơi, trừng lớn hai mắt nhìn Chị Nhện.

"Còn có chuyện tốt như vậy!?"

"Rất tốt! Như vậy tôi liền không cần nương tay rồi!"

"Quá cảm ơn!"

"Ngàn vạn lần đừng buông tay! Tôi sẽ một cái chém chết hắn, đảm bảo sẽ không làm cô bị thương!"

Trong nháy mắt trên người đám tiền bối Madoka bộc phát ra sát khí trước nay chưa từng có, phảng phất đều hình thành lốc xoáy.

Chị Nhện nhìn thấy tình huống này vẻ mặt mờ mịt, quỷ dị quay đầu nhìn về phía Lãnh Mặc bị mình bắt cóc.

"Các ngươi không phải cùng một bọn sao?"

"Là cái đạo lý này." Lãnh Mặc vẻ mặt thành thật trả lời.

"Vậy tại sao bọn họ cảm giác giết ngươi còn tàn nhẫn hơn so với giết ta?"

"Sa (Ai biết), ai biết được chứ?"

"..."

Tên này rốt cuộc có bao nhiêu đáng ghét a!

Chưa từng thấy đánh người mình còn tàn nhẫn hơn đánh kẻ địch a!

Tôi có phải hay không rơi vào cái hố gì rồi!?!

Chị Nhện vẻ mặt chiến thuật ngửa ra sau, trực tiếp bị tình huống trước mắt chỉnh cho không biết làm sao.

Không được! Phải trốn!

Cô ta phát giác được tình huống hiện tại không thích hợp, trước tiên ném Lãnh Mặc ra chuẩn bị chạy trốn.

Ai ngờ đúng lúc này, cô ta đột nhiên cảm giác được thân thể của mình bị bắt lấy, quay đầu nhìn lại phát hiện là Lãnh Mặc bắt lấy cô ta!

"Bảo vệ tôi a!!!" Lãnh Mặc vẻ mặt cầu cứu nhìn cô ta.

"..."

Người này sao lại như vậy!

Ta lấy đầu bảo vệ ngươi?

Đây không phải chuyện của chính các ngươi sao?!!

Chị Nhện cảm giác mình bị tên không biết xấu hổ nào đó quấn lấy rồi.

Ai ngờ ngay tại nháy mắt này, phía sau Lãnh Mặc đột nhiên xuất hiện bóng người.

Đó là Kaneki Ken, Kazuma, Tatsumi, tiền bối Madoka, Akemi Homura, còn có Ningguang bọn họ bốn phương tám hướng bao vây, mỗi phương hướng đều có một người, hoàn toàn phong tỏa đường lui của Lãnh Mặc.

Việc đã đến nước này... Đã không còn cách nào!

Lãnh Mặc nhìn thấy tình huống này hai mắt lóe lên tinh quang, sắc mặt hung ác bộc phát ra hung tính tuyệt đối!

Đến đây đi!

Hãy để cho chúng ta xem xem rốt cuộc ai mới là lợi hại nhất!

"Đến đây đi!"

Lãnh Mặc gầm nhẹ một tiếng, tay bắt lấy Chị Nhện trực tiếp bộc phát ra Hơi Thở Mặt Trời, ngay sau đó toàn thân Chị Nhện bao bọc hỏa diễm màu đỏ thẫm, cô ta trở thành vũ khí.

"Hơi Thở Mặt Trời! Nhện Quỷ Chi Nhận!"

Giờ khắc này, Lãnh Mặc vung vẩy Chị Nhện đang bốc cháy phát động phản kháng về phía người mình bốn phương tám hướng.

Giống như anh hùng phản kháng thần minh, tràn ngập khí thế tuyệt đối.

"Cho nên nói các người đừng đem Hơi Thở nhà tôi dùng lung tung a! Thần TM Nhện Quỷ Chi Nhận a! Chúng ta không phải giết quỷ sao? Sao còn có thể dùng quỷ làm vũ khí a!!"

Tanjiro nhìn thấy hình ảnh này cảm giác được mình không mặt mũi nào đối mặt liệt tổ liệt tông, Tsugikuni Yoriichi nhìn thấy đều tức giận sống lại!

Sau đó...

Chị Nhện chết rồi, chết trên vô số thanh đao chém về phía Lãnh Mặc.

Duy nhất đáng giá chúc mừng chính là, lúc Chị Nhện chết là mang theo nụ cười giải thoát mà đi.

Đáng mừng đáng chúc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!