Người Lạ: Đừng nói nhiều nữa, tôi biết tôi rất thiên tài! Tính toán thời gian Kamishiro Rize nhất định đã đến nơi ẩn náu, tôi móc điện thoại ra mở định vị là biết ngay cô ta chạy đi đâu rồi.
Satou Kazuma: Tôi đột nhiên rất tò mò tại sao cậu lại có thứ như máy định vị.
Người Lạ: Khụ khụ, cậu cũng biết ra ngoài mà mất đồ thì rất khó chịu, cho nên tôi đã để một cái máy định vị trong ba lô leo núi, chỉ cần ba lô bị mất trực tiếp báo cảnh sát, sau đó lấy điện thoại ra định vị tất cả đều không phải vấn đề, thậm chí còn có thể cung cấp cho chú cảnh sát một thành tích, nếu liên quan đến băng nhóm gây án, số tiền lớn, còn có thể có một khoản tiền thưởng.
Satou Kazuma: Hít! Sao tôi không nghĩ ra cách hay như vậy nhỉ?
Kaneki Ken: Chỉ có tôi cảm thấy ai trộm đồ của cậu là xui xẻo tám đời thôi sao?
Tatsumi: Tuy không hiểu, nhưng chịu chấn động lớn.
Kaneki Ken: Cho nên kỳ tích và ma pháp thì sao? Chúng ta không xác định trước dùng thế nào à?
Satou Kazuma: Đúng ha, kỳ tích và ma pháp phải xác định trước một chút, ngàn vạn lần đừng quá ly kỳ, hệ số khó khăn quá lớn chúng ta làm không được thì phiền phức lắm.
Người Lạ: Yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ chọn cái chúng ta đều làm được.
Kaneki Ken: Đều?
Satou Kazuma: Dự cảm chẳng lành...
Tatsumi: Tôi cũng vậy.
Người Lạ: Tôi có thể làm gì, tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ bộ! Quy tắc mà mọi người mò mẫm ra trước đó một trong số đó chính là phải ly kỳ, không ly kỳ còn mẹ nó không có tác dụng.
Satou Kazuma: Quả thực, phồng má không nói chuyện.JPG
Kaneki Ken: Không nói nên lời...
Tatsumi: Còn quy tắc nào khác không?
Người Lạ: Tạm thời chưa mò ra hết, dù sao chúng ta mới dùng ba lần kỳ tích và ma pháp, cơ số quá ít quy luật quá mơ hồ.
Kaneki Ken: Cũng đúng, mới ba lần, có thể mò ra một điều kiện đã rất tốt rồi.
Satou Kazuma: Cứ cảm thấy có chút không đúng vi diệu, kỳ tích và ma pháp chính là cái hố.
Tatsumi: Có hố nữa cũng là kỳ tích và ma pháp.
Satou Kazuma: Cũng phải... những người khác còn chưa có cơ hội bị hố đâu, nghĩ thế trong nháy mắt tự hào hẳn lên.
Người Lạ: ...
Tatsumi: ...
Kaneki Ken: Khoan đã, tôi có một ý tưởng chưa chín chắn lắm.
Người Lạ: ?
Tatsumi: ?
Satou Kazuma: Xin mời bắt đầu màn biểu diễn của cậu.JPG
Kaneki Ken: Ý tưởng của tôi là vấn đề Ghoul thực ra có thể giải quyết từ kỹ thuật, trước đó nhớ tới thịt tổng hợp trong cốt truyện, thứ này Ghoul có thể ăn. Vậy vấn đề đến rồi, tại sao tôi không dùng kỳ tích và ma pháp tìm một nhân viên kỹ thuật qua giúp đỡ nhỉ?
Satou Kazuma: Ngẩn ra.JPG
Người Lạ: Hít... rơi vào trầm tư.JPG
Tatsumi: Hình như là đạo lý này.
Satou Kazuma: Không chỉ giải quyết khó khăn của Ghoul, còn có thể phát triển lâu dài, cho dù khó khăn của Ghoul xảy ra vấn đề cũng có thể căn cứ vào tình hình mà tinh chỉnh.
Người Lạ: Không mất là một cách hay, vậy vấn đề đến rồi, chúng ta tìm ai?
Kaneki Ken: Cậu nói đi.
Tatsumi: A Mặc, chỉ có cậu.
Satou Kazuma: Tốt nhất là con gái!
Người Lạ: Cho dù cậu nói muốn tìm nữ, cái này cũng không phải tôi có thể quyết định.
Kaneki Ken: Tôi cảm thấy vấn đề này không quan trọng lắm...
Satou Kazuma: Muốn chọn thì chọn cái tốt nhất a! Xinh đẹp, hiểu chúng ta, kỹ thuật không giới hạn, nữ!
Người Lạ: Tuy tôi cảm thấy cậu có vấn đề, nhưng lại rất khó không ủng hộ...
Kaneki Ken: Quả thực, cân nhắc đến biến thân Pretty Cure, vẫn là con gái thích hợp hơn một chút. Đổi thành nam chưa chắc đã chấp nhận được.
Satou Kazuma: Nói cứ như chúng ta có thể chấp nhận được vậy.
Người Lạ: Tôi cảm thấy không ổn, ít nhất còn phải thêm một người có thể thiết kế trang bị chiến đấu trạng thái thường cho chúng ta, như vậy chúng ta chiến đấu không cần mỗi lần đều biến thân nữa.
Tatsumi: Cái này có thể có! Tuy sức mạnh của Pretty Cure rất mạnh, nhưng biến thân lại hơi không hợp với đàn ông chúng ta.
Satou Kazuma: Thứ này vốn dĩ là con gái dùng, sao có thể hợp với đàn ông chúng ta.
Tatsumi: Tôi đi cầu cứu đây?
Satou Kazuma: Được, cần nữ, xinh đẹp, kỹ thuật không giới hạn, còn có thể hỗ trợ trang bị cho chúng ta.
Tatsumi: Yêu cầu này có phải cao quá không?
Người Lạ: Tôi cũng thấy thế, yêu cầu này quá cao hoàn toàn không có phổ. Thật sự có loại này... cứ cảm thấy sẽ có sự không đúng vi diệu.
Satou Kazuma: Đây là kỳ tích và ma pháp, yêu cầu nhiều chút là tự nhiên.
Kaneki Ken: Cứ cảm thấy yêu cầu càng nhiều... sẽ càng không có phổ.
Người Lạ: Đồng cảm.
Tatsumi: Quả thực, rơi vào trầm tư.JPG
Satou Kazuma: Chuyện đến nước này đã không còn gì phải sợ nữa rồi! Còn có gì thảm hơn chúng ta bây giờ sao?
Người Lạ: ...
Kaneki Ken: Không thể phản bác.
Tatsumi: Tôi cũng vậy.
Satou Kazuma: Nhanh nhanh nhanh! Đừng do dự!
Quyết định là làm, Tatsumi cầm cầu cứu của mình trực tiếp chạy đến khu cầu cứu đăng bài rồi.
Tiêu đề: Cứu mạng! Sắp chết rồi sắp chết rồi!
Tatsumi: Làm thế nào triệu hồi một người nữ, xinh đẹp, kỹ thuật không giới hạn, còn có thể hỗ trợ trang bị cho chúng tôi đến diễn đàn?
Người Lạ: ...
Sượng trân rồi!
Vốn rất sành sỏi, nhưng nhìn thấy cầu cứu thế này đột nhiên không biết làm sao.
Thậm chí muốn nói một câu cậu đang mơ tưởng hão huyền (ăn rắm).
Vấn đề còn không thể nói như vậy, nhỡ đâu nói rồi thành công, e là phải đi tìm rắm mà ăn thật.
Cảnh tượng đó nghĩ thôi đã nôn rồi...
Tatsumi: ?
Kaneki Ken: ?
Satou Kazuma: ?
Cậu nói đi chứ!
Ba người đột nhiên bị dấu ba chấm của Lãnh Mặc làm cho không biết làm sao, còn không dám nói chuyện.
Ngoại trừ Kaneki Ken không có mặt, Kazuma và Tatsumi không hẹn mà cùng quay đầu nhìn Lãnh Mặc bên cạnh trừng lớn hai mắt, tỏ ý nhanh lên.
Hết cách rồi, đành phải nói thôi.
Nhưng yêu cầu hóc búa như vậy, nghĩ thế nào cũng là đang ăn rắm!
Chỉ là chuyện đến nước này đã không còn gì phải sợ nữa rồi!
Chẳng lẽ cậu còn có thể cho tôi một người ghê gớm đến đây sao?
Người Lạ: Vẽ một vòng tròn ma pháp, vây quanh nó vừa hô 'Hunga Hunga' vừa mặc váy cỏ nhảy điệu múa váy cỏ là có thể triệu hồi rồi (đầu chó).
Tatsumi: ...
Cậu cái hệ số khó khăn này có phải hơi cao không?
Hunga Hunga là cái gì?
Điệu múa váy cỏ lại là cái gì?
Tôi chỉ là một người dị giới căn bản không hiểu điệu múa của người bản địa các cậu a!
Hai tay gãi đầu.JPG
Tatsumi ngơ ngác nhìn Lãnh Mặc bên cạnh, hoàn toàn không hiểu điệu múa váy cỏ này rốt cuộc có ý gì.
Satou Kazuma: Đặt câu hỏi xong rồi cuối cùng cũng có thể nói chuyện đàng hoàng rồi, vậy vấn đề đến rồi... ai đến thử?
Kaneki Ken: Chắc chắn không phải tôi, tôi hiện tại đang ở trường. Ba người các cậu quyết định, các cậu ở nhà dù thế nào cũng sẽ không chết xã hội.
Người Lạ: Là đạo lý này, nhưng tôi không biết nhảy điệu múa váy cỏ a.
Tatsumi: Tôi ngay cả điệu múa váy cỏ là gì cũng không biết...
Satou Kazuma: Cho nên tại sao phải là điệu múa váy cỏ?
Người Lạ: Tôi sợ không đủ ly kỳ, nó không để ý đến tôi.
Satou Kazuma: Cậu nói rất có lý, tôi vậy mà không nói nên lời.
Tatsumi: Hai tay gãi đầu.JPG
Kaneki Ken: Váy cỏ... tôi nhớ tiệm tạp hóa bên cạnh có... các cậu cố lên!
Người Lạ: Kaneki! Chúng ta là đồng đội, sao cậu có thể bỏ mặc chúng tôi!
Kaneki Ken: Cho dù cậu nói thế tôi cũng hết cách, tôi đang ở trường mà.
Satou Kazuma: Hiểu rồi, bọn tôi mua xong đến trường tìm cậu.
Kaneki Ken: Các cậu đừng qua đây a!!
Tatsumi: Đến rồi đến rồi!
Kaneki Ken: ...