Sau khi giải quyết vấn đề của Alice, Lãnh Mặc ngồi xổm ở góc đường chìm vào trầm tư.
Đối với tình hình hiện tại nội tâm hắn đang dao động, vốn tưởng rằng sẽ không gặp lại loại chuyện này nữa, bây giờ xem ra vẫn là quá ngây thơ rồi.
Rõ ràng Tên Hệ Thống trước đó đã bị mình tiêu diệt, nhưng vẫn sơ suất.
Tuy nhiên nghĩ kỹ lại cũng đúng, Tên Hệ Thống là chủng tộc xuyên việt qua các thế giới, chưa chắc đã là người chung thủy, thao tác đa luồng chắc chắn là có.
Nghĩ như vậy, hừ! Tra nam!
Nghĩ đến điểm này Lãnh Mặc tràn đầy vẻ ngưng trọng, điều này có nghĩa là trong vô số thế giới còn có bao nhiêu người bị sao chép mà mình không biết.
Và những người này ít nhiều bị che giấu, cũng có những người đã biết sự thật.
Thế thì tuyệt vọng biết bao!
Lãnh Mặc ngồi xổm bên đường ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng, toàn thân toát ra một loại nộ khí.
Tên Hệ Thống kia... hay là hồi sinh hắn lại rồi giết thêm lần nữa?
Nhưng tác hại của Tên Hệ Thống quá lớn, vẫn là thôi đi.
Hơn nữa chưa chắc chỉ có một Tên Hệ Thống làm như vậy, biết đâu là gây án theo băng nhóm thì sao?
Đậu xanh, lần này rắc rối rồi.
Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, là một người xuyên việt có trách nhiệm, có đảm đương, tôi tuyệt đối không cho phép xuất hiện loại chuyện này.
Nếu bọn họ là dư thừa trong thế giới của cô ấy, vậy thì để tôi cứu vớt!
Dù sao Đảo Mãnh Nam cũng đang thiếu cư dân, Tom Nook cũng sẽ rất vui.
Chỉ là một chốn dung thân thôi mà, thiếu gì!
Bây giờ điểm khó khăn duy nhất là —— bọn họ hiện tại rốt cuộc có bao nhiêu người.
Nhất thời trong lòng Lãnh Mặc có chút nặng nề, cho dù mình có thể giúp đỡ, nhưng không tìm thấy người thì cũng bó tay.
"Chỉ có thể đi bước nào tính bước đó thôi."
Trước tiên đi tìm Altair kia sửa đổi ký ức đã, bên kia giấu được bao lâu thì giấu.
Ít nhất hiện tại mình không có cách nào tốt hơn.
Nghĩ đến đây Lãnh Mặc biến mất trên đường phố trong nháy mắt, cảnh này khiến một cô gái tóc ngắn màu trắng đi ngang qua lộ vẻ ngạc nhiên.
...
Trên nóc tòa nhà cao tầng, lúc này bản thể Altair đang vuốt cằm trầm tư suy nghĩ về chuyện Alice nói trước đó.
Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe ý của Alice là mình đã đưa một người đàn ông tới.
Nhưng trong ký ức của mình lại không hề có chuyện này, điều này rất kỳ lạ.
Chẳng lẽ còn có người khác sở hữu Sâm La Vạn Tượng của mình?
Có lẽ cần phải điều tra một chút.
Cô ngồi ở mép nóc nhà trên mặt hiện lên vẻ suy tư, nhìn chung tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng có thể hiểu được tình hình hiện tại đang phát triển theo hướng cô mong muốn.
Cho dù là người không rõ danh tính, chỉ cần gây ra một số ảnh hưởng ở thế giới này cũng sẽ gây ra sự phá hoại khó phai mờ đối với thế giới.
"Vận mệnh đôi khi luôn như vậy, khó mà nắm bắt."
Cô mỉm cười, đôi mắt chăm chú nhìn vào rừng rậm đô thị hiện đại phía trước, tràn đầy một loại quyết nhiên.
"Vùng đất của thần linh phồn vinh như vậy, lại chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào."
Lúc này giọng nói của Lãnh Mặc truyền đến từ sau lưng cô.
"Này, ngồi ở mép cẩn thận ngã xuống đấy, lần trước tôi cũng ngã xuống như vậy."
"Hô? Thật bất ngờ, ta cứ tưởng ngươi sẽ không xuất hiện trước mặt ta chứ, kẻ vô danh."
Altair nghe vậy bay lên, quay người nhìn Lãnh Mặc phía sau.
Lúc này cô mới thực sự nhận ra Lãnh Mặc trông như thế nào, tóc đen mắt đen, một bộ đồ thể thao màu xanh lá cây, trước ngực in hai chữ "Khoa Học".
"Ngươi là ai? Ta không nhớ là có đưa ngươi tới."
Cô đánh giá Lãnh Mặc một lượt rồi nghiêm túc hỏi, trong mắt tràn đầy sự khẳng định.
Cô đã chứng kiến vô số nhân vật, mà một người bình thường nhưng lại khiến người ta ấn tượng sâu sắc như Lãnh Mặc tuyệt đối không đơn giản, giống như Trùm Cuối trong một tác phẩm nào đó.
Cảm giác này sẽ không sai, xâm nhập tác phẩm lâu như vậy đã gặp qua vô số nhân vật phản diện, nhưng những nhân vật phản diện đó đều không có phong cách riêng biệt như Lãnh Mặc.
Giống như trong khí trường phản diện có thêm một loại khí tức khác mà mình chưa từng tiếp xúc.
Lãnh Mặc đối diện thấy Altair nói vậy, mỉm cười.
"Sao có thể chứ? Rõ ràng là cô đưa tôi tới mà, tôi sẽ giúp cô nhớ lại ngay đây."
Nói đến đây trong mắt Lãnh Mặc lóe lên tinh quang, bước chân đi về phía trước.
Chỉ cần mình lại gần một chút, The World Over Heaven của mình có thể chạm vào cô.
"Đứng yên đó đừng động đậy!"
Altair nhận ra điều gì đó sắc mặt ngưng trọng, vô số thanh quân đao bắt đầu xoay quanh cơ thể cô, tạo thành một vòng phòng thủ hoàn hảo.
"Hô?"
Lãnh Mặc nghe vậy dừng bước, hai tay chống hông đứng tại chỗ, trang phục giản dị nhưng vào lúc này lại toát lên vẻ thời thượng của một người mẫu.
"Cô nhìn thấy rồi?"
Hắn cũng không giấu giếm, trực tiếp triệu hồi The World Over Heaven.
Altair đối diện nhìn thấy Thế Thân (Stand), có chút bất ngờ.
"Hộ vệ linh..."
Không, tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.
Trong lòng cô tràn đầy cảnh giác, đây là một đối thủ mà mọi thứ đều là ẩn số.
Mục đích của đối phương, năng lực của đối phương, cái gì cũng không biết, cách hoàn hảo nhất là không đến gần.
Nhất thời đôi mắt cô tràn ngập cảnh giác, kéo giãn khoảng cách trong nháy mắt.
"Cô đang sợ cái gì?"
Lãnh Mặc nhận ra hành động của Altair, mang theo vẻ ngạo nghễ chất vấn.
"Cô lại đang bất an điều gì? Chẳng lẽ chỉ một Lãnh Mặc đến gần cô lại đáng sợ đến thế sao?"
"Đang lo lắng à? Hay là đang cẩn thận? Chắc cô đang đoán xem The World Over Heaven của tôi rốt cuộc có năng lực gì đúng không."
"Hừ hừ! Không cần lo lắng, mọi thứ sẽ không có vấn đề gì đâu. Chỉ cần yên lặng chờ đợi để làm việc của mình là được."
Giọng nói trầm ổn lại kéo dài, khiến Altair nhíu mày, trong lòng đầy cảnh giác.
Tên này đang câu giờ sao?
Tại sao phải câu giờ?
Chẳng lẽ có chuyện gì sao?
"Đừng làm những việc vô nghĩa, ta không biết tại sao ngươi lại câu giờ, nhưng ngay khoảnh khắc ngươi mở miệng đã bại lộ rồi."
Cô nhìn chằm chằm Lãnh Mặc cẩn thận đề phòng, cảm tri toàn thân khuếch tán ra.
Kết quả Lãnh Mặc không hề dừng lại, mà lại mở miệng lần nữa.
"Cô biết không? Khi tôi xuất hiện trước mặt cô thì mọi thứ đã được định đoạt rồi, cho dù cô có kháng cự thế nào cũng không thể thay đổi bất kỳ kết quả nào tiếp theo, chỉ có những chuyện vốn đã được định sẵn."
"Câu đó ai nói ấy nhỉ? Chúng ta đều là những người lính được vận mệnh lựa chọn. Vận mệnh do ông trời sắp đặt thì không ai có thể làm trái, kết cục chờ đợi các ngươi chỉ có hủy diệt, chỉ có ta mới có thể đứng trên đỉnh cao vĩnh hằng..."
Nói rồi trên mặt Lãnh Mặc nở nụ cười tự tin, phảng phất như mọi thứ đã được quyết định.
Tương lai, đã nhìn thấy rồi!
"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?" Altair hoàn toàn không hiểu tên này rốt cuộc đang làm gì, nói mấy lời khiến người ta cảm thấy ngầu lòi, giống như diễn viên trên sân khấu, tự thỏa mãn diễn xuất, hoàn toàn không quan tâm đến sự khó hiểu và ngơ ngác của khán giả.
Ai ngờ đúng lúc này, Lãnh Mặc nhếch mép cười.
"Thế Thân là tinh thần thể của con người, mỗi người đều có tinh thần, chỉ cần đạt được sự tiến hóa đặc biệt nào đó thì có thể thức tỉnh sức mạnh Thế Thân."
"Ta hỏi là rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì!"
Altair cảm thấy bất an mãnh liệt, có chút dồn dập chất vấn Lãnh Mặc, ánh mắt cũng trở nên hung dữ.
"Người với người không thể đánh đồng với nhau, một người chỉ có một thân xác! Còn tôi thì khác... White Snake! Chính là lúc này!!"
"Câu tiếp theo của ngươi chính là —— Cái gì!?"
Lãnh Mặc lớn tiếng hét lên, tràn đầy cuồng khí, tự tin lại ngạo mạn.
Giây tiếp theo, Altair đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu mình có thứ gì đó đang đến gần, cô ngẩng phắt đầu lên nhìn...
Chỉ thấy bóng trắng đã mặt đối mặt rồi.
"Đĩa DISC của ngươi, ta lấy đi rồi!"
"Cái gì!? Hả!? Cái gì!?"
Trong nháy mắt Altair kinh ngạc vì sự xuất hiện của White Snake, sau đó lại kinh ngạc vì dự đoán trước đó của Lãnh Mặc, giống như một cái máy "Cái gì" vô tình, phát ra hai lần kinh ngạc liên tiếp.
Tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của Lãnh Mặc, tất cả những điều này đều nằm trong tay Lãnh Mặc!
"Đạt được rồi! Altair ——! Là chiến thắng của ta!!"
Nắm đấm của White Snake mạnh mẽ nện vào đầu Altair, tuy sức mạnh của White Snake không lớn, nhưng đó là xét trên góc độ Thế Thân.
Nếu là người bình thường, cú đấm này tuyệt đối sẽ đánh cho mất ý thức trực tiếp.
Ai ngờ đúng vào khoảnh khắc này, Altair hừ lạnh một tiếng đầy tự tin.
"Hừ! Chung quy cũng chỉ là vật được sáng tạo. Nhạc Chương Thứ Chín · Nhân Quả Hoàn Nguyên!"
Trong nháy mắt trên người Altair bùng nổ vòng sáng màu xanh lam, năng lực của cô đã kích hoạt.
"Dưới Sâm La Vạn Tượng của ta mọi thứ chẳng qua chỉ là hư ảo, ta có thể kéo ngươi ra, cũng có thể đưa ngươi về! Kết thúc rồi!"
Dứt lời, trên mặt cô lộ ra nụ cười tự tin, dùng ánh mắt thương hại nhìn Lãnh Mặc phía trước.
Kết thúc rồi, vật được sáng tạo thì nên có dáng vẻ của vật được sáng tạo.
Cô gắn năng lực Nhân Quả Hoàn Nguyên lên người bên cạnh, chỉ cần White Snake chạm vào mình trong nháy mắt thì vật được sáng tạo sẽ bị đưa về.
Tức là xóa bỏ!
Tuy nhiên ngay khoảnh khắc cô tính trước kỹ càng, nắm đấm của White Snake không chút lưu tình đấm vào mặt cô.
Bốp ——!
"Cái gì!?"
Altair bị cú va chạm bất ngờ đánh cho ong đầu, ánh mắt nhìn về phía Lãnh Mặc không khỏi co rụt lại.
"Không phải?"
Cô chấn động nhìn Lãnh Mặc, chưa bao giờ suy nghĩ về vấn đề này.
Bây giờ cô mới nhận ra một sự thật đáng sợ, thế giới này thực sự đơn giản như vậy sao?
Rõ ràng trước đó điều tra cái gì cũng không đoán đúng, nhưng... tên trước mắt này là thế nào!?
Cô chăm chú nhìn Lãnh Mặc, trong lòng đầy run rẩy.
Chỉ thấy trên mặt Lãnh Mặc lộ ra nụ cười mất trí, giống như nụ cười của bạn bài.
"Kimochi! Hô hô hô hô... Điều gì khiến cô nghĩ rằng tôi là vật được sáng tạo vậy? Có bất ngờ không? Có ngạc nhiên không? Altair! Tuyệt vọng đi, kêu gào đi! Khoảnh khắc này là chiến thắng của tôi, còn cô giống như con bọ gậy bò trên mặt đất vậy, là kẻ thua cuộc! Cô bé ngây thơ, thế giới chưa bao giờ đơn giản như cô tưởng tượng đâu ——! Hí! Ha!"
"Ngươi ——!!"
Altair trố mắt tràn đầy hối hận, ngay từ đầu cô đã cân nhắc, nhưng mọi dấu hiệu đều cho thấy thế giới của Đấng Sáng Tạo không có siêu năng lực.
Nhưng hiện tại sự xuất hiện của Lãnh Mặc đã dạy cho cô một bài học nhớ đời!
Setsuna... xin lỗi... Ta chẳng làm được gì cả.
Cô nhắm mắt tuyệt vọng trong khoảnh khắc này, tuy không hiểu Lãnh Mặc muốn làm gì, nhưng ý thức đã tan rã.
Bên tai vang lên giọng nói của Lãnh Mặc.
"Chính là lúc này! The World Over Heaven! Ghi đè hiện thực đi! Hãy khiến cô ta cho rằng chính mình đã đưa ta đến thế giới này!"
Lãnh Mặc chống hông hét lên đầy kiêu ngạo, vui đến bay lên.
Mười giây trôi qua...
Hai mươi giây trôi qua...
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Chỉ có The World Over Heaven ấn vào đầu Altair bất động.
"Đây là... tình huống gì?"
Lãnh Mặc ngơ ngác nhìn The World Over Heaven, kết quả White Snake bên cạnh cạn lời nói:
"Ghi đè hiện thực phải tiêu hao linh hồn, ngươi sửa đổi nhiều lần như vậy sớm đã tiêu hao hết linh hồn rồi."
"Còn có chuyện này nữa à?!"
"Không tin ngươi tự lật thiết lập ra mà xem."
"Mẹ kiếp! Cùi bắp thế à!!"
Lãnh Mặc trố mắt, sực nhớ ra vấn đề này.
Thứ này đúng là phải tiêu hao linh hồn, hơn nữa còn là đại tội nhân.
"Vậy làm thế nào?" Lãnh Mặc phát huy thái độ không biết thì hỏi, nhìn White Snake khiêm tốn học hỏi.
"Tìm linh hồn chứ sao, dù sao thứ này là nhiên liệu."
"Ngươi xem thứ này được không."
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lãnh Mặc móc từ trong túi không gian ra một con Kyubey, thứ này là trộm được lúc Tiểu Diễm không chú ý trước đó.
Dù sao cân nhắc đến việc gặp phải cạm bẫy cơ quan gì đó, trực tiếp ném một con Kyubey lên kích hoạt là được.
"Được, linh hồn kiện toàn, hơn nữa mang đại tội."
"Yoshi! The World Over Heaven! Hiến tế một con Kyubey, phát động năng lực đi!"
Lãnh Mặc nghe vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm, phất tay biểu thị không thiếu Kyubey, thứ này căn bản dùng không hết!
Dùng thoải mái! Nạp thoải mái!
Cùng lắm thì mình lén quay về trộm thêm mấy con.
"Khoan đã!!"
Lúc này Altair dùng thái độ cầu xin nhìn Lãnh Mặc, do đĩa DISC chưa bị lấy ra nên ý thức của cô vẫn còn.
"Đến nước này rồi, cô còn gì muốn nói không?"
"Mục đích của ngươi ta đã rõ, ta có thể giữ bí mật chuyện này, đổi lại xin hãy tha cho ta, ta còn có việc bắt buộc phải làm!"
Altair tuy không biết tại sao Lãnh Mặc lại làm như vậy, nhưng đến nước này cô không muốn ngã xuống ở đây.
Lần này Lãnh Mặc nhíu mày, suy nghĩ.
Dù sao chuyện của Altair kia chỉ cần chạm mặt sẽ bị vạch trần, có lẽ mình có thể sắp xếp lại một chút.
Nghĩ đến điều gì đó trên mặt Lãnh Mặc lộ ra nụ cười thân thiện.
"Tôi cũng không phải người tốt... phui! Không phải người xấu gì, hay là thế này, tiếp theo cô nghe theo sự sắp xếp của tôi, tôi sẽ tìm cơ hội giúp cô một việc. Từ hôm nay trở đi cô chính là bản sao của Altair."
"Bản sao!? Chẳng lẽ nói!?"
Trong nháy mắt Altair nhận ra điều gì đó, trố mắt nhìn Lãnh Mặc.
"Đúng vậy, có người nhân lúc cô không chú ý đã sao chép cô. Bản sao của cô tự mình không biết, hiện tại cô ấy đang nỗ lực vì Setsuna. Mục đích giống như cô... chỉ tiếc là, bất kể cô ấy nỗ lực thế nào thì chung quy cũng là hư ảo." Lãnh Mặc nghiêm túc nhìn Altair, nói đến chuyện này hắn liền cảm thấy tức giận.
Làm hại mình không có cách nào hành hạ nhân vật mình thích nữa.
"Yêu cầu của ngươi ta đã hiểu, ta sẽ làm theo lời ngươi nói. Kẻ chủ mưu là ai?"
"Cái này thì không thể nói cho cô biết được."
Lãnh Mặc trực tiếp giữ bí mật chuyện này, nếu để cô ta biết thì còn ra thể thống gì, khéo lại phản bội chạy sang bên kia mất.
Nhưng không sao cả!
Cùng lắm thì làm khách mời đóng vai Tên Hệ Thống một phen!
"Ta hiểu rồi, vậy tiếp theo cần ta làm gì?"
Altair nghiêm túc gật đầu, biểu thị sẽ nghe theo sự sắp xếp của Lãnh Mặc.
"Không cần gì cả, cô cần mất tích một thời gian, cho dù cô có xuất hiện... cũng không được thừa nhận mình là Altair thật."
Lãnh Mặc đối diện nghiêm túc nói, trong mắt lóe lên sát ý kịch liệt.
"Cô phải suy nghĩ cho kỹ, một khi cô thừa nhận... thì! Tôi sẽ cho cô thấy thế nào là tạp chủng! Tôi sẽ hồi sinh Shimazaki Setsuna, đồng thời xóa bỏ sự tồn tại của Shimazaki Setsuna, không ai biết cô ấy là ai, không ai nhận thức được sự tồn tại của cô ấy."
"Shimazaki Setsuna khó khăn lắm mới sống lại nhưng không ai nhận thức được sự tồn tại của cô ấy, giống như người vô hình lang thang trong thế giới, đương nhiên trong đó bao gồm cả cô, Altair à! Sau khi bị sự phớt lờ tra tấn, Shimazaki Setsuna nói không chừng ngày nào đó không chịu nổi nữa lại đi tự sát, mà cô —— không cảm nhận được cô ấy, không ngăn cản được cô ấy, cũng không cứu được cô ấy! Sau đó tôi lại hồi sinh cô ấy lần nữa..."
"Đừng mà ——!! Cầu xin ngươi ngàn vạn lần đừng làm như vậy... Ta sẽ làm được..."
Giết người còn muốn tru tâm!
Đây chính là cách làm của Lãnh Mặc, Altair muốn hủy diệt thế giới thì tương đương với giết chết Shimazaki Setsuna, muốn cứu vớt nhưng lại không cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Mong đợi mãnh liệt nhưng không được đáp lại, cái này quả thực còn "hệ thống" hơn cả Tên Hệ Thống.
"..."
Altair nghe đến đây không khỏi cảm thấy sợ hãi, là sợ hãi thực sự.
Việc mình muốn hủy diệt thế giới trước mặt Lãnh Mặc quả thực giống như trẻ con vậy, hoàn toàn không có tính so sánh.
Đây là tru sát chính xác mục đích của mình, mà là...
Băng giá, run rẩy, mồ hôi lạnh nổi lên trên trán Altair.
Cô không dám tưởng tượng nếu chuyện này là thật thì sẽ thế nào, e rằng mình sẽ điên mất, nhưng lúc đó niềm tin cứu vớt Shimazaki Setsuna chống đỡ mình không được điên...
Chuyện này chính là vòng lặp hoàn hảo, căn bản không thể thay đổi.
"Cơ hội đã cho cô rồi, vậy tiếp theo xem câu trả lời của cô. Nhớ kỹ, cái tôi muốn không phải câu trả lời bằng miệng của cô, mà là hành động thực tế! Altair, cô cũng không muốn Shimazaki Setsuna sống trong tuyệt vọng và đau khổ đúng không."
Khoảnh khắc này Lãnh Mặc trong lòng Altair đã trở nên đáng sợ hơn bất cứ ai, có thể nói là đối tượng sợ hãi từ trong tâm linh.
Lần đầu tiên Altair có cảm giác bị người ta bắt nạt.
Cảm thấy mình giống như một cô bé con tràn đầy tủi thân.
Nhưng lại không có cách nào.
Đây chính là cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn sao...
Cũng không biết đế vương tà ác như thế này sẽ bị ai hành hạ.
Altair nghĩ như vậy, cũng không tưởng tượng nổi rốt cuộc sẽ có ai có thể hành hạ kẻ như Lãnh Mặc.
Mình đã hoàn toàn bị khống chế rồi, không còn cách nào phản kháng nữa.
Nhưng... Altair hiểu rằng tên trước mắt này tuyệt đối không phải loại lương thiện, mình bắt buộc phải chuẩn bị sẵn sàng phản kích!
Cần phải lên kế hoạch lại.