Kazuma Satou: Làm sao đây! Nếu Aqua mà thấy tôi thế này... A a a a a! Chắc chắn sẽ cười nhạo tôi mà! Chắc chắn sẽ mà!!!
Kaneki Ken: Vậy rốt cuộc cậu nghĩ gì mà chưa xem hết đã đi thử rồi?
Kazuma Satou: Tôi không phải là nghĩ có một kỹ năng mạnh mẽ sao... Tôi ra khỏi thành còn không đánh lại một con ếch nữa!
Kaneki Ken: ...
Người Lạ: Đừng hoảng! Vấn đề rất lớn, hoảng cũng vô ích. Cậu chi bằng nghĩ cách làm sao để tránh kết thúc cuộc đời làm người của mình đi.
Kazuma Satou: Cũng đúng, tôi đi tìm chỗ nào đó trốn đã, nếu bị người khác nhìn thấy... thì cuộc đời làm người của tôi thật sự kết thúc rồi.
Kaneki Ken: So với cậu, tôi đột nhiên thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, may mà tôi ở trong con hẻm không có ai đến.
Người Lạ: Ở nhà, tạm thời sẽ không có ai đến, rất yên tâm.
Kazuma Satou: Không phải nói là – chỉ có mình tôi có khả năng chết sao!!
Kaneki Ken: Đúng vậy.
Người Lạ: Cơ bản là vậy rồi.
Kazuma Satou: Các cậu... các cậu sao không an ủi tôi một chút... Oa một tiếng khóc òa.JPG
Kaneki Ken: Cậu muốn chúng tôi an ủi thế nào?
Người Lạ: An ủi chiếc váy nhỏ của cậu thật ra rất đẹp? Trong lòng mỗi người đàn ông đều có một trái tim thiếu nữ, cậu bây giờ chính là hình thái hoàn hảo của tất cả đàn ông? Dù có "chết xã hội" thì sao? Cuộc đời làm người kết thúc rồi, nhưng cuộc đời biến thái mới vừa bắt đầu?
Kazuma Satou: Vậy là cậu "chết xã hội" là không thể tránh khỏi sao?
Người Lã: Đúng vậy, cậu phải học cách chấp nhận hiện thực.
Kazuma Satou: ...
Kazuma Satou: Cậu cố ý đúng không! Chắc chắn là cố ý nói như vậy đúng không!
Người Lạ: Đúng vậy, không phải cậu bảo tôi an ủi cậu sao?
Kazuma Satou: Cậu an ủi kiểu gì vậy! Vậy rốt cuộc đây là chuyện gì, tại sao ba người đàn ông chúng ta lại bị phép màu và ma thuật hãm hại đến mức này... Phát điên.JPG
Kaneki Ken: Xin đừng so sánh cậu với chúng tôi, chúng tôi và cậu không giống nhau. Chúng tôi bị hãm hại, còn cậu là tự mình gây ra, bản chất khác nhau.
Kazuma Satou: ...
Tôi muốn giết cậu!
Dao của tôi đâu?
Người Lạ: Vậy Kazuma cậu đến diễn đàn này bằng cách nào?
Kazuma Satou: Tôi cũng không biết, lúc tôi đang vác gạch thì đột nhiên thấy trước mắt xuất hiện một trang web, tò mò nên bấm vào. Rồi thấy bài cầu cứu của các cậu nên làm theo, thấy thật sự được. Tôi còn tưởng là cheat của tôi cuối cùng cũng đến rồi, ai ngờ lại là một cái hố!
Người Lạ: ...
Kaneki Ken: Vác gạch... xem ra cậu cũng không dễ dàng gì.
Kazuma Satou: Đúng không đúng không! Cuối cùng cũng có người hiểu nỗi khổ của tôi rồi, vốn tưởng chuyển sinh đến dị giới mang theo nữ thần có thể trở thành dũng giả đánh bại ma vương các kiểu phong quang vô hạn, kết quả mẹ nó cái nữ thần này chính là một cái hố! Chẳng làm được gì ra hồn, ăn cơm thì số một, đầu óc còn có vấn đề! Ra ngoài còn không đánh lại một con ếch nữa! Khổ quá... Tôi đã ngủ trong chuồng ngựa mấy ngày rồi... Huhuuhu...
Kaneki Ken: À cái này...
Người Lạ: Chúng tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của cậu, nhưng cái đó không quan trọng! Quan trọng là chúng ta phải giải trừ biến thân!
Kazuma Satou: Đúng vậy!
Kaneki Ken: Chia nhau hành động, trước đây tôi đã phát hiện vấn đề nằm ở diễn đàn này, chúng ta tìm xem có thu hoạch gì không!
Người Lạ: Bắt đầu! Hành động!
Lãnh Mạch kết thúc trò chuyện lập tức bắt đầu tìm kiếm trên diễn đàn, diễn đàn rất đơn giản chỉ có hai khu vực, khu vực cầu cứu và khu vực trò chuyện.
Khu vực trò chuyện là phòng chat, tất cả những người online đều có thể nói chuyện tùy ý trong đó.
Còn khu vực cầu cứu thì khác, Lãnh Mạch với tư cách là người giúp đỡ không thể đăng bài cầu cứu trong đó.
Nhưng không sao cả!
Lãnh Mạch trực tiếp đăng ký làm người cầu cứu là được rồi.
Nghĩ là làm, ba chân bốn cẳng, hai tay gõ bàn phím lạch cạch.
Và rồi!
'Phép màu và ma thuật không có đường quay lại, người giúp đỡ không thể trở thành người cầu cứu, làm người phải biết điều một chút, moah moah.'
“...”
Lãnh Mạch bị cửa sổ bật lên đột ngột làm cho ngơ ngác cấp hai.
Cái quái gì mà phép màu và ma thuật không có đường quay lại.
Cái quái gì mà người giúp đỡ không thể trở thành người cầu cứu!
Cái quái gì mà làm người phải biết điều một chút!
Mẹ nó, cậu chắc chắn là cố ý đúng không! Cố ý đúng không!
Wreeeeeeeeeeee!!
Lãnh Mạch ngồi trước máy tính bị lời nhắc này làm cho suýt nữa đấm nát máy tính, nếu không phải nghĩ đến mình nghèo, không nỡ, thì cái máy tính trước mắt này đã lên thiên đàng rồi.
Nhưng không sao cả!
Tức thì tức, ba phần quy nguyên khí.
Không đúng, là tức thì tức không thể trút giận lên máy tính vô tội, dù sao mình còn phải dựa vào thứ này để sống qua ngày.
Và đúng lúc này, trong phòng chat truyền đến tin nhắn.
Kaneki Ken: Tôi phát hiện tôi không thể đăng bài cầu cứu được nữa, nó nói số lần cầu cứu của tôi là không. Các cậu thì sao?
Kazuma Satou: Ồ ồ ồ ồ! Tôi thấy rồi, tôi có thể đăng một lần cầu cứu! Người Lạ thì sao?
Người Lạ: Phép màu và ma thuật không có đường quay lại, người giúp đỡ không thể trở thành người cầu cứu, làm người phải biết điều một chút, moah moah.
Kaneki Ken: ?
Kazuma Satou: ¿
Người Lạ: Tôi điền thông tin nửa ngày đăng ký làm người cầu cứu xong diễn đàn nói với tôi như vậy.
Kaneki Ken: ...
Kazuma Satou: ...
Người Lạ: Các cậu có cảm nhận được nỗi đau của tôi không! Tôi vất vả điền thông tin nửa ngày trời! Bụp một cái, điền công cốc.
Kazuma Satou: À cái này...
Kaneki Ken: Vấn đề không lớn, so với tình hình hiện tại của chúng ta thì cái đó chẳng là gì cả!
Người Lạ: Được rồi... vậy cầu cứu là tình hình thế nào?
Kaneki Ken: Các cậu nói có phải là vì vấn đề của bài cầu cứu không? Trước đây tôi cầu cứu xong, Người Lạ trả lời, rồi làm theo thì biến thân.
Người Lạ: Emmmm... nói vậy hình như có khả năng. Mặc dù không biết nguyên lý, nhưng bây giờ chúng ta có thể tái hiện lại tình huống vừa rồi.
Kazuma Satou: Ồ! Có lý! Tôi đi cầu cứu đây? Cầu cứu thế nào? Theo định dạng của Kaneki trước đây sao?
Kaneki Ken: Tôi nghĩ được. Nếu được thì nhanh lên. Tôi đã đứng trong con hẻm lạnh lẽo gần một tiếng rồi, hơi lạnh. Sao cái phép màu và ma thuật này lại không giữ ấm gì cả?
Người Lạ: Giữ ấm hay không tôi không biết, tôi chỉ biết cái phép màu và ma thuật này chính là một cái hố!
Kazuma Satou: Vấn đề này thế nào cũng được thôi, tôi đi cầu cứu đây, Người Lạ cậu chú ý trả lời nhé.
Người Lạ: Được!
Giây tiếp theo, một cửa sổ nhỏ bật lên ở góc dưới bên trái trang web của Lãnh Mạch.
Tít tít tít.
Khu vực cầu cứu có bài cầu cứu mới, xin người giúp đỡ chú ý.
Khu vực cầu cứu.
Tiêu đề: Cứu mạng! Chết mất chết mất!
Kazuma Satou: Biến thân thiếu nữ phép thuật, kết quả không biến về được thì phải làm sao? Đang online chờ! Rất gấp!
Lãnh Mạch nhìn thấy bài cầu cứu của Kazuma Satou, hai mắt lóe lên tinh quang, dốc hết sức hai tay nhanh chóng gõ một dòng chữ trên bàn phím.
Người Lạ: Phép màu và ma thuật là một cái hố! Nói một câu 'Giải trừ biến thân' là được rồi! (Đầu chó)
Sống hay chết thì xem bây giờ!
Kazuma Satou: Được! Tôi đi thử đây!
Người Lạ: Sao rồi?
Kazuma Satou: Không được! Chẳng lẽ chúng ta sai ở đâu đó sao?
Kaneki Ken: Emmm... nghĩ kỹ lại chúng ta có bỏ qua điều gì không?
Kazuma Satou: Có phải vì tôi nói quá đơn giản không?
Kaneki Ken: Cái đơn giản của cậu là ý gì? Định dạng của chúng ta đều khớp với trước đây mà, chẳng lẽ là vì khẩu hiệu đơn giản quá?
Người Lạ: Không thể nào chứ? Chẳng lẽ tôi phải nói một câu 'Chúc ngủ ngon, Maledict Bazi!' là có thể giải trừ biến thân sao? Không phải chứ không phải chứ? Nếu thật sự được, tôi sẽ livestream trồng cây chuối gội đầu!
Kaneki Ken: Chúc ngủ ngon, Maledict Bazi!
Người Lạ: ...
Kazuma Satou: ...
Tôi nghi ngờ cậu đang nhắm vào tôi, Kaneki!
Là để tôi livestream trồng cây chuối gội đầu.
Kaneki Ken: Vãi vãi!! Tôi giải trừ biến thân rồi!!
Kazuma Satou: ?
Người Lạ: ¿
Kazuma Satou: Cái này nghĩ thế nào cũng không giống thật chứ?
Người Lạ: Kaneki... tôi nghĩ cậu đang diễn trò với chúng tôi.
Kaneki Ken: Không có mà! Tôi thật sự giải trừ biến thân rồi! Tôi về nhà trước, về nhà nói chuyện! Hẹn gặp lại!
Kaneki Ken đã offline.
Người Lạ: ...
Kazuma Satou: ...
Người Lạ: Cậu nghĩ là thật sao?
Kazuma Satou: Không biết... nhưng Kaneki đã offline rồi chắc chắn là thật chứ? Không lý nào lại lừa chúng tôi chứ?
Người Lạ: Thử xem?
Kazuma Satou: Thử xem!
Người Lạ: Chúc ngủ ngon, Maledict Bazi! Vãi – chưởng –!
Kazuma Satou: Sao vậy?
Và rồi...
Không có gì nữa.
Lãnh Mạch trực tiếp biến mất.
Nửa tiếng sau...
Kazuma Satou: Người đâu! Người Lạ cậu đâu rồi!? Sao đột nhiên biến mất vậy?
Người Lạ: Cậu có biết không? Tôi ngồi trên ghế suy tư nửa tiếng mà vẫn không hiểu tại sao cái này cũng được... Tại sao? Tại sao lại như vậy?
Kazuma Satou: Mẹ nó! Tại sao! Cậu cố ý biến mất đúng không! Tôi lại ngốc nghếch trốn trong nhà vệ sinh đợi cậu nửa tiếng mới đến hỏi cậu! Tức chết tôi rồi! ——Chúc ngủ ngon! Maledict Bazi!
Mẹ nó cậu cũng là một cái hố mà!!