Virtus's Reader
Cái này mẹ nó cũng được?

Chương 488: CHƯƠNG 488: HÌNH TƯỢNG SỤP ĐỔ, YAKUMO YUKARI VÀ BỘ ĐỒ EM BÉ

Người Lạ: Mặc dù không biết tình huống gì, nhưng cô đột nhiên chửi người là không đúng rồi. Chúng tôi xưa nay chú trọng một cái có lý có cứ, cô không thể không có lý do mà chửi người.

Yakumo Yukari: ĐM! ĐM!

Tiền Bối Madoka: Sao thế sao thế? Hoạt kê.JPG

Sawa: Nói nghe xem?

Satou Kazuma: Nói chi tiết đi!

Yakumo Yukari: Các người mẹ nó tuyệt đối là cố ý!

Người Lạ: Cố ý cái gì?

Yakumo Yukari: Biến thân ma pháp thiếu nữ!

Tiền Bối Madoka: Thì ra là thế, vậy cô biến thành Gundam gì rồi?

Kaneki Ken: Zaku hay là Zeong? Chẳng lẽ là Gundam!? Oa!

Yakumo Yukari: ...

Satou Kazuma: Sao thế? Rốt cuộc cô nói biến thành cái gì rồi?

Ningguang: Nói đi, không sao đâu. Chúng tôi đều giống nhau, cô không phải một mình.

Yakumo Yukari: Hả?? Nói cách khác đây là tình huống bình thường?

Người Lạ: Kỳ tích và ma pháp không phải miễn phí.

Tatsumi: Kỳ tích và ma pháp là có cái giá phải trả.

Kaneki Ken: Kỳ tích và ma pháp là có bệnh.

Người Lạ: Chúng tôi đều hiểu, ai mà chưa từng xã hội tính tử vong (nhục mặt)? Nhìn thấy Kaneki không, cậu ta ở thế giới của mình được gọi thân thiết là thằng ngu. Đến nay cũng không dám về nhà.

Kaneki Ken: ĐM! Còn không phải lỗi của cậu!

Yakumo Yukari: ...

Người Lạ: Nhìn thấy Kirito không? Cậu ta trước mặt người nhà mình biến thân thành ma pháp thiếu nữ mặc váy ngắn lắc lư lắc lư, đến nay cũng không dám đối mặt với người nhà mình lần nữa, có nhà không thể về.

Kirito: Cái này còn không phải lỗi của cậu! Tôi đệch Starburst Stream (Tinh Bạo Khí Lưu Trảm)!!

Yakumo Yukari: ...

Người Lạ: Nhìn thấy Tập Bá Vương (Vua Của Tập) gần đây mới vào không? Cậu ta vì cứu vớt thế giới của mình, trước mặt toàn thế giới biến thân ma pháp thiếu nữ nhảy một đoạn múa thiếu nhi, cho tới bây giờ cũng không dám nói gì, thậm chí ngay cả người chị yêu quý nhất cũng gọi cậu ta thân thiết là Tập Bá Vương.

Ouma Shu: ĐM! Còn không phải thằng khốn nhà cậu hố tôi!

Ouma Mana: Shu! Shu! Em trai đáng yêu của chị kết quả biến thành Tập Bá!

Ouma Shu: ...

Yakumo Yukari: ...

Người Lạ: Cho nên chuyện này cô phải làm quen, đây là tình huống bình thường.

Yakumo Yukari: Được... thôi... Tôi coi như đã hiểu, sức mạnh như vậy xác thực cần cái giá phải trả.

Tiền Bối Madoka: Cho nên Zeong hay là Zaku?

Yakumo Yukari: Đồ trẻ sơ sinh.

Tiền Bối Madoka: ?

Người Lạ: Phụt!

Satou Kazuma: Phụt!

Kaneki Ken: Phụt!

Yakumo Yukari: ?

Tiền Bối Madoka: Cái quái gì cơ!?

Yakumo Yukari: Các người không phải nói đây là bình thường sao?

Tiền Bối Madoka: Không phải Zeong cũng không phải Zaku? Ngay cả người máy cũng không tính?

Yakumo Yukari: Không phải, chính là đồ trẻ sơ sinh, còn ngậm núm vú giả.

Tiền Bối Madoka: Phụt!

Tokisaki Kurumi: Phụt! Tôi vừa vào đã không nhịn được... Xin lỗi.

Akemi Homura: Xin lỗi, đây là ngoài ý... Phụt! Muốn... Phụt!

Yakumo Yukari: ...

Yakumo Yukari: Đúng vậy đúng vậy! Tôi biến thân chính là đồ trẻ sơ sinh ngậm núm vú giả thì sao nào! Đều là lỗi của Lãnh Mặc! R —— N —— M ——!!

Người Lạ: Làm rõ nguyên nhân cô chửi người này nghe thoải mái hơn nhiều rồi, phụt phụt!

Yakumo Yukari: Tôi đệch! Đợi tôi kéo cậu về rồi chửi cậu tiếp!

Người Lạ: Ok nha! Có điều nói đi cũng phải nói lại... Ma pháp thiếu nữ của bà già Yukari lại là đồ trẻ sơ sinh, phụt ha ha ha ha ha ha ha ha!!

Tiền Bối Madoka: Bà già không biết bao nhiêu tuổi biến thân xong lại mặc đồ trẻ sơ sinh! Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Satou Kazuma: Đừng cười nữa, cười nữa là bi thương đấy ha ha ha ha ha ha!

Yakumo Yukari: ...

Mẹ kiếp một lũ khốn nạn!

...

Kết thúc rồi, cuộc đối thoại trên diễn đàn.

Yakumo Yukari mặc đồ trẻ sơ sinh ngậm núm vú giả nhìn về phía Ran, biểu cảm trên mặt đã không thể dùng từ tự kỷ để hình dung nữa rồi.

"Tử đại nhân... chửi xong chưa?" Ran vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nhìn Yakumo Yukari hiện tại, trong lòng nói không nên lời tang thương.

Bình thường giả trẻ thì thôi đi, bây giờ bộ dạng mặc đồ trẻ sơ sinh còn mút núm vú giả này...

Tử đại nhân, ngài đã là yêu quái trưởng thành rồi... Hơn một ngàn tuổi rồi a...

Tại sao... Tại sao...

"Ư!" Ran càng nghĩ càng không chấp nhận được, ngay tại chỗ ngồi xổm trên mặt đất không dám nhìn Yakumo Yukari.

Không nhìn mặt ngài, không nhìn mắt ngài.

Nhìn trong lòng rất mất mặt.

Rất muốn quên đi tôi là ai.

Không nhìn mặt ngài, không nhìn mắt ngài.

Lúc nhìn rất mất mặt.

Nhìn qua xong lệ đầy trời.

Không nhìn mặt ngài, không nhìn mắt ngài.

Không nhìn ngài cũng rất mất mặt.

Rất muốn quên đi tôi là ai.

Ran ngồi xổm trên mặt đất, phảng phất như hóa thân thành nhà thơ đương đại, trong lòng đầy thê thê thảm thảm thích thích.

"Ran? Ran! Em sao vậy Ran!?" Yakumo Yukari thấy bộ dạng của Ran lo lắng mở miệng hỏi, thậm chí dùng tay vỗ vỗ cô.

"Tử đại nhân, xin cho em chút thời gian, thật sự là... xấu hổ quá đi (hazukashii)! Chẳng lẽ Tử đại nhân ngài không có cảm giác sao? Mọi người đều là yêu quái trưởng thành! Sao có thể mặc quần áo trẻ sơ sinh a!"

Ran dùng ánh mắt sắp khóc nhìn Yakumo Yukari, đó là một loại bạo kích đến từ tâm linh.

Phập!

Yakumo Yukari lập tức cảm giác vạn tiễn xuyên tâm, cả người quỳ rạp xuống đất, cảm giác cuộc đời đều xám trắng.

Mà Reimu bị trói trên cọc gỗ ở một bên.

"A ha ha ha ha ha! Cứu mạng! A ha ha ha ha ha! Không dừng được! A ha ha ha ha ha! Bụng, bụng cười chuột rút rồi! A ha ha ha ha ha! Sắp chết rồi sắp chết rồi! A ha ha ha ha ha..."

...

Ảo Tưởng Hương, bầu trời.

Một bóng đen bay nhanh về phía Đền Hakurei.

"Wuhu DAZE!"

Kirisame Marisa mặc đồ hầu gái màu đen đầu đội mũ phù thủy giẫm lên chổi bay về phía trước giống như chơi ván trượt.

Dị biến trước đó kết thúc rồi, hôm nay là thời tiết tốt nên đi tìm đối thủ cạnh tranh của mình, Hakurei Reimu chơi.

"Hử? Sao có khói? Chẳng lẽ nhà Reimu cháy rồi!?"

Marisa nhận ra Đền Hakurei có khói xuất hiện lập tức nhíu mày, cảm thấy xảy ra chuyện rồi.

Ngay tại chỗ tăng tốc lao tới.

Khoảnh khắc đến nơi cũng không nhìn phía trước, vừa chạy vừa giảm tốc độ đứng trên mặt đất chạy về phía trước hai bước.

"Reimu, nhà cậu cháy rồi hả?"

Cô vừa hỏi vừa ngẩng đầu.

Chỉ thấy trên bãi đất trống phía trước, Reimu bị trói trên cọc gỗ trong đống lửa cười điên cuồng, xung quanh đống lửa có Yakumo Yukari mặc đồ trẻ sơ sinh ngậm núm vú giả màu hồng phấn đang nhảy múa điệu Hula, trên mặt đất bên cạnh nằm Yakumo Ran sống không còn gì luyến tiếc toàn thân trắng bệch thê thê thảm thảm thích thích khóc lóc.

Vãi cả nồi ngầu lòi con bà nó luôn!

Marisa bị hình ảnh trước mắt làm cho chấn động đến không nói nên lời, thậm chí há to miệng không phát ra được nửa điểm âm thanh, thậm chí cơ thể đều cảm thấy cứng đờ.

Làm ma pháp sư cái gì kỳ quái mà chưa từng thấy?

Cho dù là Tà Thần không thể diễn tả Marisa đều có dũng khí nhìn thẳng, nhưng hình ảnh hiện tại này, cô chỉ cảm thấy đại não của mình điên cuồng thét chói tai.

Thậm chí có một loại cảm giác trước mắt tối sầm.

Mà đúng lúc này, toàn bộ tràng diện đột nhiên bộc phát ra ánh sáng kịch liệt.

Marisa nhìn thấy càng thêm khiếp sợ.

Mẹ nó còn có thể phát sáng sao!?

Lại còn có thể âm gian (mù mắt) như vậy?

Giờ khắc này Marisa cảm giác đại não của mình quá tải, ngay tại chỗ chết máy.

Ngay sau đó trong ánh sáng, người đàn ông kia giáng lâm rồi!!

Lãnh Mặc giáng lâm rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!