"Uống!"
Lãnh Mặc nghe vậy liền nốc ừng ực một hơi cạn sạch, sau đó thở hắt ra một hơi.
"Ăn!"
Lúc này Yuyuko đột nhiên đưa một đĩa điểm tâm nhỏ của mình cho Lãnh Mặc, hành động này khiến Lãnh Mặc có chút bất ngờ.
Nhưng... rất nhanh cũng hiểu ra.
Có thể khiến Yuyuko chia sẻ đồ ăn, đây quả thực là một thành tựu không tầm thường.
Sau đó Yuyuko lại thu về tự mình ăn.
"..."
Cô cố ý đúng không! Tuyệt đối là cố ý đúng không!
"Hành động cảm ơn cậu tôi đã làm rồi, cho nên điểm tâm vẫn là để tôi ăn thôi." Yuyuko thấy bộ dạng của Lãnh Mặc cười ngọt ngào, tràn đầy cảm giác thiếu nữ.
Kết quả Yakumo Yukari thấy vậy cạn lời đưa đĩa điểm tâm của mình cho Lãnh Mặc.
"Cậu ăn đi."
"Oa! Bà già này có rắp tâm gì! Lại muốn hại Lãnh Mặc ta!"
"Ta đệch! Không ăn thì trả đây!"
"Ăn ăn ăn!"
Lãnh Mặc ngay tại chỗ đưa tay nhét điểm tâm vào mồm, sau đó vui vẻ ăn.
Một lát sau, Lãnh Mặc cuối cùng cũng đợi được thịt bò mình nhúng chín rồi, ngay tại chỗ hai mắt sáng lên điên cuồng vớt thịt bò.
"Hê hê hê, thịt bò của tôi, món thịt bò cay tê tôi thích nhất!"
Lãnh Mặc hí hửng bưng một đĩa thịt bò đặt trước mặt mình, miếng thịt bò mềm mại này chính là thứ không thể thiếu khi ăn lẩu!
Mùi thơm của dầu ớt kết hợp với nước chấm dầu mè, đó mới là tinh túy của lẩu, đương nhiên còn có lòng mề các thứ cũng là tinh hoa không thể không ăn của lẩu.
Nhưng bây giờ những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là! Thịt bò chín rồi!
Sụp soạt!
Lãnh Mặc liếm môi đầy tà khí, cầm đũa lên gắp một cái!
"Vãi chưởng! Yuyuko sắp múa rồi kìa!" Tiền Bối Madoka ở bên cạnh nhe răng cười một tiếng.
"Đâu? Đâu cơ?!"
Lãnh Mặc vừa hạ đũa ngay tại chỗ thịt bò cũng không ăn nữa, quay đầu nhìn bốn phía.
Trong nháy mắt Tiền Bối Madoka và Akemi Homura hai mắt lóe lên tinh quang, hai tay như gió cuốn mây tan, vèo một cái cướp sạch thịt bò của Lãnh Mặc.
Mà Lãnh Mặc chẳng nhìn thấy gì cả, thất vọng cúi đầu nhìn xuống.
"Vãi chưởng! Thịt bò của tôi đâu!? Tiền Bối Madoka cô có nhìn thấy thịt bò của tôi không?"
Tiền Bối Madoka ở bên cạnh nghe vậy, miệng đầy dầu ớt lắc đầu: "Hổng bít nha! Ái chà chà má ơi, cay chết tui rồi..."
"..."
Cô coi tôi là heo à?
Siêu cay mà cô cũng dám ăn?
Lãnh Mặc cạn lời nhìn Tiền Bối Madoka trước mắt đang điên cuồng uống nước, cạn lời không biết nói gì, cho nên người bình thường không ăn cay như cô, rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí ăn thịt bò siêu cay của tôi?
"Đáng đời!" Hắn thấy Tiền Bối Madoka cay đến mức bay lên, nhe răng cười một tiếng.
Mà Akemi Homura ở bên cạnh bây giờ đã đỏ bừng cả mặt căn bản không dừng lại được, thậm chí có chút run lẩy bẩy, bộ dạng tủi thân sắp khóc.
Tại sao! Tại sao cái tên nhà cậu lại có thể ăn được thứ cay như vậy hả!
Cay quá đi! Còn không thể để lộ ra! Hắn chưa phát hiện mình cũng ăn!
Trong lúc nhất thời Homura tủi thân, cay quá, còn có chút muốn khóc.
Không bao giờ ăn vụng nữa!
Ngược lại Ranni và Melina ở bên cạnh thấy vậy không khỏi cười nhẹ.
"Xem ra Vương của tôi, khá được hoan nghênh." Ranni vui vẻ nói.
"Cô không để ý sao?" Melina kỳ lạ hỏi.
"Có gì vui hơn việc nhìn thấy Vương của mình được hoan nghênh chứ? Như vậy là đủ rồi." Ranni cười vô cùng phóng khoáng, ngồi trước bàn ăn điểm tâm.
Lúc này, Yuyuko đứng dậy mang theo nụ cười, nói với Youmu bên cạnh: "Youmu, chuẩn bị một chút, ta sắp bắt đầu rồi."
"Vâng, Yuyuko đại nhân." Youmu nghe vậy lập tức nhảy lên biến mất tại chỗ.
Giây tiếp theo, bầu trời xung quanh bay đầy hoa anh đào, theo gió bay múa, rất chậm, rất sáng, rất đẹp.
"Hoa anh đào!"
Khi tất cả mọi người chú ý tới, Yuyuko và Yakumo Yukari đồng thời nhìn về phía Lãnh Mặc.
"Đẹp không?"
"Đây là đặc biệt chuẩn bị cho cậu đấy."
Vừa dứt lời, tất cả mọi người giơ cao ly rượu trong tay, sau đó...
"Cạn ly!"
Trong lúc nhất thời âm thanh tràn ngập sự biết ơn, điều này khiến Lãnh Mặc hơi khựng lại, lộ ra nụ cười cảm khái.
"Cảm giác không cần thiết lắm. Nhưng mà... Cạn ly!" Lãnh Mặc giơ ly vui vẻ đáp lại.
"Muộn rồi! Uống hết rồi! Không ai cạn ly với cậu đâu!"
"Cái gì!? Tôi yêu cầu làm lại!"
Yakumo Yukari và Yuyuko nghe vậy nhe răng cười một tiếng, cụng ly với nhau, đồng thời lộ ra nụ cười rạng rỡ.
"Mới không thèm đâu!"
"Đúng vậy, A Mặc không được nghe ngóng bí mật của con gái nha."
Các cô hoàn toàn không cho Lãnh Mặc chút cơ hội nào, tràn ngập vui vẻ, dường như bí mật của con gái sẽ không chia sẻ cho người khác.
Cho nên nói cái yến tiệc này rốt cuộc là mở cho ai...
Trong lúc nhất thời Lãnh Mặc có chút cảm khái, thê thê thảm thảm thiết thiết.
Thôi kệ, ăn thịt bò!
...
Sau yến tiệc, tất cả mọi người đều ăn no uống say, vô cùng phóng khoáng nằm ra đất.
Mắt thấy màn đêm buông xuống, mọi người cũng không có ý định rời đi, xem ra là muốn ngủ qua đêm ở đây rồi.
Nhưng lúc này, Yakumo Yukari tìm đến Lãnh Mặc.
"Việc gì?" Lãnh Mặc và Tiền Bối Madoka đang ngồi xổm bên cạnh đánh bài, thấy Yakumo Yukari không khỏi nghi hoặc.
"A Mặc, cậu không cảm thấy thiếu chút gì đó sao?" Yakumo Yukari nhìn những người xung quanh mở miệng hỏi.
"Thiếu cái gì?"
"Suối nước nóng! Sau yến tiệc sao có thể thiếu suối nước nóng được!" Yakumo Yukari khẳng định nói.
"Không phải chứ? Uống rượu xong đi tắm, bà không sợ chết đuối trong suối nước nóng à??" Lãnh Mặc vẻ mặt "vãi chưởng" nhìn Yakumo Yukari, đúng là không sợ chết, nhưng mà hình như đúng là không chết được thật.
Tiếp đó hắn nhíu mày, phát hiện ra điểm mù.
"Không đúng nha, Ảo Tưởng Hương chẳng phải có suối nước nóng sao?"
"Suối nước nóng ở Ảo Tưởng Hương không đủ lớn, chỉ đủ cho yêu quái Ảo Tưởng Hương chúng ta dùng, nếu cùng nhau thì căn bản không chứa nổi."
"Bà chắc chắn muốn cùng nhau? Không sợ bị nhìn trộm?" Lãnh Mặc vẻ mặt chiến thuật ngửa ra sau, xem ra Yakumo Yukari hoàn toàn quên mất đám đàn ông bên mình rồi.
Phải biết suối nước nóng ở Ảo Tưởng Hương là chuyên dùng cho nữ, căn bản không có chỗ cho nam.
Lúc này Yakumo Yukari vẻ mặt dụ dỗ nhìn Lãnh Mặc, mở chiếc quạt xếp ra cười híp mắt hỏi: "Sao thế, bà già này đi tắm cậu cũng muốn nhìn trộm sao? Ta không ngại đâu nha."
"Không phải tôi nói, tôi thì sẽ không, nhưng bà nhìn cái tên có thể tung cú đá toàn lực vào mặt con gái đằng kia xem, hắn là chuyên gia nhìn trộm đấy." Lãnh Mặc chỉ vào Kazuma đang đi ngang qua, nghĩa chính ngôn từ nói.
Kazuma đi ngang qua nghe vậy ngay tại chỗ không chịu được: "Cái gì gọi là chuyên gia nhìn trộm! Cậu đây là phỉ báng! Phỉ báng!"
"Khoan đã! A Mặc nhìn trộm? Vãi chưởng, cái hình ảnh này tôi không tưởng tượng nổi! Các cậu thì sao?" Tiền Bối Madoka đột nhiên phát hiện điểm mù, vẻ mặt chấn động trừng lớn hai mắt.
Chỉ riêng cái tên tạp chủng này, nhìn trộm?
Cảm giác như thứ không thể diễn tả, căn bản không tưởng tượng nổi.
Cô nói hắn bỏ thuốc xổ vào nhà tắm còn có độ tin cậy cao hơn cái này.
"Tôi trong mắt các người rốt cuộc là cái dạng gì vậy hả, vãi chưởng!" Lãnh Mặc cảm thấy mình trong mắt người khác đã trở nên không thể diễn tả rồi.
"Tạp chủng!"
"Đại tạp chủng!"
"Chuyện bình thường tuyệt đối sẽ không làm."
"Có lý, nhìn trộm loại chuyện quá bình thường này căn bản không phải chuyện mà tạp chủng có thể làm ra."
"Cảm ơn, lại bị xúc phạm rồi!"
Trong lúc nhất thời Lãnh Mặc đối với đánh giá của mọi người xung quanh không biết nên khóc hay nên cười, căn bản không có cách nào.
Nhưng không sao cả!
Lãnh Mặc ta cho dù có tạp chủng đến mức bay lên trời, cũng có một trái tim bình thường!
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, sau yến tiệc chúng ta làm gì?"
"Nằm ngửa!"
"Nói đi cũng phải nói lại, chúng ta có quên chút gì đó không?"
"Quên gì?"
"Hình như trong đội ngũ của chúng ta có nội gián?"
"Hít... Nói như vậy thì đúng thật, là ai nhỉ?"
"Hổng bít nha! Nghĩ không ra!"
"Thôi kệ thôi kệ, nằm ngửa, dù sao nội gián sẽ tự lòi ra thôi."
"Ồ đúng, vậy không sao rồi, nằm ngửa thôi!"
...
Diễn đàn, Khu trò chuyện.
Cây Gậy: Cái đó... Mọi người còn đó không? Tại sao mấy ngày gần đây mọi người đều không nói chuyện?
Cây Gậy: Ha lô ha lô! Có ai không?
Cây Gậy: Mọi người đi đâu rồi? Tôi có một mình hơi hoảng nha, trả lời một tiếng đi mà.